Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 207: Tất cả nghe thấy thế đều sợ ngây người!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Cô còn rửa mặt nữa cơ mà? Sao cô không nói là nước của cô có vấn đề đi?”Nghe thấy thế, cô gái kia lập tức kinh hãi!Mọi người xung quanh dáo dác nhìn xung quanh, phát hiện Trương Minh Vũ đang nhếch miệng cười lạnh bước ra từ giữa đám đông.Hai mắt Lâm Kiều Hân tức thì sáng rực lên, nỗi lo trong lòng chợt biến mất!Đám người vây xem cũng dần trở nên yên tĩnh.Cô gái bị dị ứng nhíu mày, tức giận quát: “Anh nói vớ vẩn! Nước thì ai mà chả dùng, anh thấy có ai rửa mặt bằng nước mà bị dị ứng chưa?”Trương Minh Vũ ung dung bước tới, cười hỏi: “Thế thì bao nhiêu người dùng mỹ phẩm của chúng tôi, cớ sao chỉ có mình cô bị dị ứng?”“Anh…”Cô ta bị anh làm cho nghẹn họng không nói nên lời!Một lúc sau, cô ta quay ngoắt sang nhìn Lâm Kiều Hân, căm hận nói: “Thảo nào đợi cả nửa ngày trời cũng không thấy cô xuất hiện! Thì ra là đang đợi người tới biện minh cho!”Lâm Kiều Hân bắt đầu thấy khó chịu.Trương Minh Vũ lại nhanh nhảu cướp lời: “Sự thật sẽ chiến thắng nguỵ biện. Có giỏi thì cô nói ra sự thật đi”.“Anh…”Cô gái kia hoảng rồi, đỏ mặt tía tai nhưng lại không phản bác được cái gì.Lâm Kiều Hân chăm chú nhìn anh, lòng nghẹn ngào.Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn bỗng vang lên: “Sự thật thắng nguỵ biện, nói hay lắm. Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là sự thật!”Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng bước ra.“Trời ạ! Là bác sĩ Bạch, trưởng khoa da liễu của bệnh viện trung tâm!”Có người kinh ngạc thốt lên. Tất cả nghe thấy thế đều sợ ngây người!Trưởng khoa da liễu… tới rồi?Trái tim vừa mới thả lỏng của Lâm Kiều Hân lại bị siết chặt!Đến cả cô gái bị dị ứng cũng ra chiều kinh ngạc.Trưởng khoa Bạch nhanh chóng bước tới, lấy một tập tài liệu từ trong túi và một chai nước tẩy trang.“Trong tay trái của tôi là nước tẩy trang của mỹ phẩm Tuyền Ảnh nhà các người, còn bên tay phải tôi đây là kết quả kiểm tra. Tôi là bác sĩ điều trị của cô ấy. Vừa rồi đã có kết quả kiểm tra mỹ phẩm, kết luận trong nước tẩy trang của các người có một thành phần chất gây kích ứng vượt quá mức cho phép”.Trưởng khoa Bạch chậm rãi nói, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.Bấy giờ, mọi người lại xì xào bàn tán sôi nổi.Lâm Kiều Hân cau mày, lạnh lùng nói: “Không thể nào, tất cả thành phần trong sản phẩm của chúng tôi đều được kiểm tra đạt tiêu chuẩn!”Trưởng khoa Bạch nhún vai cười nói: “Cho dù kiểm tra đạt tiêu chuẩn nhưng trong chai nước tẩy trang này vẫn chứa thành phần gây kích ứng vượt mức đạt chuẩn, gây ra dị ứng da. Các người nói thử xem… đây là lỗi của ai?”

“Cô còn rửa mặt nữa cơ mà? Sao cô không nói là nước của cô có vấn đề đi?”

Nghe thấy thế, cô gái kia lập tức kinh hãi!

Mọi người xung quanh dáo dác nhìn xung quanh, phát hiện Trương Minh Vũ đang nhếch miệng cười lạnh bước ra từ giữa đám đông.

Hai mắt Lâm Kiều Hân tức thì sáng rực lên, nỗi lo trong lòng chợt biến mất!

Đám người vây xem cũng dần trở nên yên tĩnh.

Cô gái bị dị ứng nhíu mày, tức giận quát: “Anh nói vớ vẩn! Nước thì ai mà chả dùng, anh thấy có ai rửa mặt bằng nước mà bị dị ứng chưa?”

Trương Minh Vũ ung dung bước tới, cười hỏi: “Thế thì bao nhiêu người dùng mỹ phẩm của chúng tôi, cớ sao chỉ có mình cô bị dị ứng?”

“Anh…”

Cô ta bị anh làm cho nghẹn họng không nói nên lời!

Một lúc sau, cô ta quay ngoắt sang nhìn Lâm Kiều Hân, căm hận nói: “Thảo nào đợi cả nửa ngày trời cũng không thấy cô xuất hiện! Thì ra là đang đợi người tới biện minh cho!”

Lâm Kiều Hân bắt đầu thấy khó chịu.

Trương Minh Vũ lại nhanh nhảu cướp lời: “Sự thật sẽ chiến thắng nguỵ biện. Có giỏi thì cô nói ra sự thật đi”.

“Anh…”

Cô gái kia hoảng rồi, đỏ mặt tía tai nhưng lại không phản bác được cái gì.

Lâm Kiều Hân chăm chú nhìn anh, lòng nghẹn ngào.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn bỗng vang lên: “Sự thật thắng nguỵ biện, nói hay lắm. Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là sự thật!”

Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng bước ra.

“Trời ạ! Là bác sĩ Bạch, trưởng khoa da liễu của bệnh viện trung tâm!”

Có người kinh ngạc thốt lên. Tất cả nghe thấy thế đều sợ ngây người!

Trưởng khoa da liễu… tới rồi?

Trái tim vừa mới thả lỏng của Lâm Kiều Hân lại bị siết chặt!

Đến cả cô gái bị dị ứng cũng ra chiều kinh ngạc.

Trưởng khoa Bạch nhanh chóng bước tới, lấy một tập tài liệu từ trong túi và một chai nước tẩy trang.

“Trong tay trái của tôi là nước tẩy trang của mỹ phẩm Tuyền Ảnh nhà các người, còn bên tay phải tôi đây là kết quả kiểm tra. Tôi là bác sĩ điều trị của cô ấy. Vừa rồi đã có kết quả kiểm tra mỹ phẩm, kết luận trong nước tẩy trang của các người có một thành phần chất gây kích ứng vượt quá mức cho phép”.

Trưởng khoa Bạch chậm rãi nói, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Bấy giờ, mọi người lại xì xào bàn tán sôi nổi.

Lâm Kiều Hân cau mày, lạnh lùng nói: “Không thể nào, tất cả thành phần trong sản phẩm của chúng tôi đều được kiểm tra đạt tiêu chuẩn!”

Trưởng khoa Bạch nhún vai cười nói: “Cho dù kiểm tra đạt tiêu chuẩn nhưng trong chai nước tẩy trang này vẫn chứa thành phần gây kích ứng vượt mức đạt chuẩn, gây ra dị ứng da. Các người nói thử xem… đây là lỗi của ai?”

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Cô còn rửa mặt nữa cơ mà? Sao cô không nói là nước của cô có vấn đề đi?”Nghe thấy thế, cô gái kia lập tức kinh hãi!Mọi người xung quanh dáo dác nhìn xung quanh, phát hiện Trương Minh Vũ đang nhếch miệng cười lạnh bước ra từ giữa đám đông.Hai mắt Lâm Kiều Hân tức thì sáng rực lên, nỗi lo trong lòng chợt biến mất!Đám người vây xem cũng dần trở nên yên tĩnh.Cô gái bị dị ứng nhíu mày, tức giận quát: “Anh nói vớ vẩn! Nước thì ai mà chả dùng, anh thấy có ai rửa mặt bằng nước mà bị dị ứng chưa?”Trương Minh Vũ ung dung bước tới, cười hỏi: “Thế thì bao nhiêu người dùng mỹ phẩm của chúng tôi, cớ sao chỉ có mình cô bị dị ứng?”“Anh…”Cô ta bị anh làm cho nghẹn họng không nói nên lời!Một lúc sau, cô ta quay ngoắt sang nhìn Lâm Kiều Hân, căm hận nói: “Thảo nào đợi cả nửa ngày trời cũng không thấy cô xuất hiện! Thì ra là đang đợi người tới biện minh cho!”Lâm Kiều Hân bắt đầu thấy khó chịu.Trương Minh Vũ lại nhanh nhảu cướp lời: “Sự thật sẽ chiến thắng nguỵ biện. Có giỏi thì cô nói ra sự thật đi”.“Anh…”Cô gái kia hoảng rồi, đỏ mặt tía tai nhưng lại không phản bác được cái gì.Lâm Kiều Hân chăm chú nhìn anh, lòng nghẹn ngào.Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn bỗng vang lên: “Sự thật thắng nguỵ biện, nói hay lắm. Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy thế nào là sự thật!”Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng bước ra.“Trời ạ! Là bác sĩ Bạch, trưởng khoa da liễu của bệnh viện trung tâm!”Có người kinh ngạc thốt lên. Tất cả nghe thấy thế đều sợ ngây người!Trưởng khoa da liễu… tới rồi?Trái tim vừa mới thả lỏng của Lâm Kiều Hân lại bị siết chặt!Đến cả cô gái bị dị ứng cũng ra chiều kinh ngạc.Trưởng khoa Bạch nhanh chóng bước tới, lấy một tập tài liệu từ trong túi và một chai nước tẩy trang.“Trong tay trái của tôi là nước tẩy trang của mỹ phẩm Tuyền Ảnh nhà các người, còn bên tay phải tôi đây là kết quả kiểm tra. Tôi là bác sĩ điều trị của cô ấy. Vừa rồi đã có kết quả kiểm tra mỹ phẩm, kết luận trong nước tẩy trang của các người có một thành phần chất gây kích ứng vượt quá mức cho phép”.Trưởng khoa Bạch chậm rãi nói, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.Bấy giờ, mọi người lại xì xào bàn tán sôi nổi.Lâm Kiều Hân cau mày, lạnh lùng nói: “Không thể nào, tất cả thành phần trong sản phẩm của chúng tôi đều được kiểm tra đạt tiêu chuẩn!”Trưởng khoa Bạch nhún vai cười nói: “Cho dù kiểm tra đạt tiêu chuẩn nhưng trong chai nước tẩy trang này vẫn chứa thành phần gây kích ứng vượt mức đạt chuẩn, gây ra dị ứng da. Các người nói thử xem… đây là lỗi của ai?”

Chương 207: Tất cả nghe thấy thế đều sợ ngây người!