Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 209: Tìm thấy chứng cứ chưa?”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân loạng choạng suýt ngã, ánh mắt hoảng loạn.Ngay khi cô đang không biết phải làm thế nào thì Trương Minh Vũ đã đứng ra.“Được thôi, tôi sẽ tìm chứng cứ cho ông xem”, nói rồi anh rút điện thoại ra.Nghe thấy anh nói những lời này, đám người hóng hớt lập tức cười phá lên.Hai mắt cô bừng sáng lấp lánh. Mặc dù cô biết đã hết đường cứu chữa nhưng vẫn không kìm được ôm một tia hi vọng.Trưởng khoa Bạch cười gằn đáp: “Được, tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc cậu có thể tìm được chứng cứ gì!”Anh không thèm để ý tới họ, gọi thẳng cho Liễu Thanh Duyệt.Cô ấy nhanh chóng nghe máy, giọng nói có vẻ hơi mệt mỏi: “Em trai sao thế?”Anh vội vàng nhờ vả: “Em lại phải làm phiền chị tư rồi. Em gặp phải chút phiền phức, một trưởng khoa của bệnh viện trung tâm dùng chứng cứ giả với em”.“Chị có thể nhờ ai tới chứng minh trong sạch giúp em được không…”Anh nói rất nhanh, chỉ sợ sẽ làm chậm trẽ thời gian của Liễu Thanh Duyệt.Giọng nói êm tai của cô ấy liền vang lên: “Được rồi, để chị gọi người tới cho. Chị làm việc đã nhé”.Dứt lời, cô ấy lập tức cúp máy.Gọi điện thoại hả? Gọi cho ai?Trương Minh Vũ cuống quýt gọi với theo: “Chị chờ đã! Từ từ…”Nhưng anh chưa kịp nói xong đang nghe thấy điện thoại truyền tới một tràng âm thanh báo máy bận.Anh không khỏi cảm thấy bất lực.Anh cũng không biết cô ấy định giải quyết như thế nào, nhưng anh đã nói hết rồi, bây giờ chỉ có thể chờ đợi.Chắc là đối với cô ấy thì chuyện này cũng không khó lắm đâu.Nhưng người khác đã nhìn ra được anh bị dập máy, ai nấy đều lộ vẻ mặt chế giễu.Chút hi vọng nhỏ nhoi trong lòng Lâm Kiều Hân cũng hoàn toàn biến mất.Trưởng khoa Bạch châm chọc hỏi: “Sao hả? Tìm thấy chứng cứ chưa?”Dù sao thì ngoại trừ hóa nghiệm bằng máy, mọi quá trình kiểm tra đều do ông ta phụ trách.Số liệu cụ thể cũng chỉ có thư ký của viện trưởng mới biết được.Ông ta không tin một nhà họ Lâm bé tí lại có thể mời được thư ký của viện trưởng ra mặt!Ông ta vừa nói xong, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười như nắc nẻ.Trương Minh Vũ mỉm cười đáp: “Đang điều tra rồi, đợi một lát nữa là được”.Trưởng khoa Bạch cố nén cười: “Không sao, tôi có thể chờ cậu. Nhưng nếu cậu không tìm ra được, tôi sẽ tố cáo nhà họ Lâm các người tội xúc phạm danh dự, nhân phẩm người khác!”“Mà kết quả kiểm tra này cũng phải để cho người dân thấy được!
Lâm Kiều Hân loạng choạng suýt ngã, ánh mắt hoảng loạn.
Ngay khi cô đang không biết phải làm thế nào thì Trương Minh Vũ đã đứng ra.
“Được thôi, tôi sẽ tìm chứng cứ cho ông xem”, nói rồi anh rút điện thoại ra.
Nghe thấy anh nói những lời này, đám người hóng hớt lập tức cười phá lên.
Hai mắt cô bừng sáng lấp lánh. Mặc dù cô biết đã hết đường cứu chữa nhưng vẫn không kìm được ôm một tia hi vọng.
Trưởng khoa Bạch cười gằn đáp: “Được, tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc cậu có thể tìm được chứng cứ gì!”
Anh không thèm để ý tới họ, gọi thẳng cho Liễu Thanh Duyệt.
Cô ấy nhanh chóng nghe máy, giọng nói có vẻ hơi mệt mỏi: “Em trai sao thế?”
Anh vội vàng nhờ vả: “Em lại phải làm phiền chị tư rồi. Em gặp phải chút phiền phức, một trưởng khoa của bệnh viện trung tâm dùng chứng cứ giả với em”.
“Chị có thể nhờ ai tới chứng minh trong sạch giúp em được không…”
Anh nói rất nhanh, chỉ sợ sẽ làm chậm trẽ thời gian của Liễu Thanh Duyệt.
Giọng nói êm tai của cô ấy liền vang lên: “Được rồi, để chị gọi người tới cho. Chị làm việc đã nhé”.
Dứt lời, cô ấy lập tức cúp máy.
Gọi điện thoại hả? Gọi cho ai?
Trương Minh Vũ cuống quýt gọi với theo: “Chị chờ đã! Từ từ…”
Nhưng anh chưa kịp nói xong đang nghe thấy điện thoại truyền tới một tràng âm thanh báo máy bận.
Anh không khỏi cảm thấy bất lực.
Anh cũng không biết cô ấy định giải quyết như thế nào, nhưng anh đã nói hết rồi, bây giờ chỉ có thể chờ đợi.
Chắc là đối với cô ấy thì chuyện này cũng không khó lắm đâu.
Nhưng người khác đã nhìn ra được anh bị dập máy, ai nấy đều lộ vẻ mặt chế giễu.
Chút hi vọng nhỏ nhoi trong lòng Lâm Kiều Hân cũng hoàn toàn biến mất.
Trưởng khoa Bạch châm chọc hỏi: “Sao hả? Tìm thấy chứng cứ chưa?”
Dù sao thì ngoại trừ hóa nghiệm bằng máy, mọi quá trình kiểm tra đều do ông ta phụ trách.
Số liệu cụ thể cũng chỉ có thư ký của viện trưởng mới biết được.
Ông ta không tin một nhà họ Lâm bé tí lại có thể mời được thư ký của viện trưởng ra mặt!
Ông ta vừa nói xong, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười như nắc nẻ.
Trương Minh Vũ mỉm cười đáp: “Đang điều tra rồi, đợi một lát nữa là được”.
Trưởng khoa Bạch cố nén cười: “Không sao, tôi có thể chờ cậu. Nhưng nếu cậu không tìm ra được, tôi sẽ tố cáo nhà họ Lâm các người tội xúc phạm danh dự, nhân phẩm người khác!”
“Mà kết quả kiểm tra này cũng phải để cho người dân thấy được!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lâm Kiều Hân loạng choạng suýt ngã, ánh mắt hoảng loạn.Ngay khi cô đang không biết phải làm thế nào thì Trương Minh Vũ đã đứng ra.“Được thôi, tôi sẽ tìm chứng cứ cho ông xem”, nói rồi anh rút điện thoại ra.Nghe thấy anh nói những lời này, đám người hóng hớt lập tức cười phá lên.Hai mắt cô bừng sáng lấp lánh. Mặc dù cô biết đã hết đường cứu chữa nhưng vẫn không kìm được ôm một tia hi vọng.Trưởng khoa Bạch cười gằn đáp: “Được, tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc cậu có thể tìm được chứng cứ gì!”Anh không thèm để ý tới họ, gọi thẳng cho Liễu Thanh Duyệt.Cô ấy nhanh chóng nghe máy, giọng nói có vẻ hơi mệt mỏi: “Em trai sao thế?”Anh vội vàng nhờ vả: “Em lại phải làm phiền chị tư rồi. Em gặp phải chút phiền phức, một trưởng khoa của bệnh viện trung tâm dùng chứng cứ giả với em”.“Chị có thể nhờ ai tới chứng minh trong sạch giúp em được không…”Anh nói rất nhanh, chỉ sợ sẽ làm chậm trẽ thời gian của Liễu Thanh Duyệt.Giọng nói êm tai của cô ấy liền vang lên: “Được rồi, để chị gọi người tới cho. Chị làm việc đã nhé”.Dứt lời, cô ấy lập tức cúp máy.Gọi điện thoại hả? Gọi cho ai?Trương Minh Vũ cuống quýt gọi với theo: “Chị chờ đã! Từ từ…”Nhưng anh chưa kịp nói xong đang nghe thấy điện thoại truyền tới một tràng âm thanh báo máy bận.Anh không khỏi cảm thấy bất lực.Anh cũng không biết cô ấy định giải quyết như thế nào, nhưng anh đã nói hết rồi, bây giờ chỉ có thể chờ đợi.Chắc là đối với cô ấy thì chuyện này cũng không khó lắm đâu.Nhưng người khác đã nhìn ra được anh bị dập máy, ai nấy đều lộ vẻ mặt chế giễu.Chút hi vọng nhỏ nhoi trong lòng Lâm Kiều Hân cũng hoàn toàn biến mất.Trưởng khoa Bạch châm chọc hỏi: “Sao hả? Tìm thấy chứng cứ chưa?”Dù sao thì ngoại trừ hóa nghiệm bằng máy, mọi quá trình kiểm tra đều do ông ta phụ trách.Số liệu cụ thể cũng chỉ có thư ký của viện trưởng mới biết được.Ông ta không tin một nhà họ Lâm bé tí lại có thể mời được thư ký của viện trưởng ra mặt!Ông ta vừa nói xong, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười như nắc nẻ.Trương Minh Vũ mỉm cười đáp: “Đang điều tra rồi, đợi một lát nữa là được”.Trưởng khoa Bạch cố nén cười: “Không sao, tôi có thể chờ cậu. Nhưng nếu cậu không tìm ra được, tôi sẽ tố cáo nhà họ Lâm các người tội xúc phạm danh dự, nhân phẩm người khác!”“Mà kết quả kiểm tra này cũng phải để cho người dân thấy được!