Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 212: Vô số phóng viên đều đã sôi trào!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tiếng bàn luận xung quanh đã im bặt từ lúc nào!Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, viện trưởng tới đây để giúp Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân!Chẳng lẽ… chuyện này còn có cơ hội xoay chuyển nữa sao?Trưởng khoa Bạch vô cùng hoảng hốt. Nụ cười trên mặt cô gái kia cũng trở nên cứng đờ.Một lúc sau, thư ký bước ra cung kính nói: “Thưa viện trưởng, trong bản kết quả này không có ghi chép kết quả hóa nghiệm từ máy móc. Đây là chứng cứ nguỵ tạo!”Giọng nói của thư ký không quá lớn nhưng không gian xung quanh đang chìm vào tĩnh lặng nên ai cũng nghe thấy rõ ràng.Chuyện này…Tất cả mọi người đều choáng váng!Chứng cứ nguỵ tạo?Vậy thì…Bọn họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía trưởng khoa Bạch!Đến tận lúc này Lâm Kiều Hân mới lấy lại được tỉnh táo, lòng thầm mừng rỡ.Cô không ngờ mình lại được cứu giúp!Viện trưởng lạnh giọng quát: “Trưởng khoa Bạch, cậu lợi dụng quyền hạn chức vụ của mình để trục lợi, nguỵ tạo kết quả kiểm tra giả. Cậu có biết đây là tội gì không?”Giọng nói uy nghiêm tràn đầy khí thế!Trưởng khoa Bạch bị doạ sợ hết hồn, toàn thân run lẩy bẩy!Cô gái bị mọc mụn trố mắt nhìn!Dưới cơn giận dữ của viện trưởng, đám đông đều không dám hé răng nửa lời.Vô số phóng viên đều đã sôi trào!Nhưng thư ký lại lên tiếng nói tiếp: “Viện trưởng, tôi còn phát hiện trong đơn thuốc mà trưởng khoa Bạch kê hôm qua cho cô gái này có một vài loại thuốc bị cấm lưu hành”.“Với tình trạng mụn nhọt trên mặt cô ta, chắc là do thuốc cấm kia gây nên. Mà chính cô ta là người chủ động yêu cầu được dùng loại thuốc đó”.Hự!Nghe xong, toàn bộ những người đang có mặt đều khiếp sợ hít một hơi khí lạnh!Thuốc là do trưởng khoa Bạch kê đơn, còn là cô gái kia tự đòi dùng!Rõ ràng hai người họ tới đây là để vu oan cho công ty mỹ phẩm Tuyền Ảnh!Trưởng khoa Bạch gian nan lùi lại về sau hai bước, vẻ mặt bàng hoàng!Cô gái bị mọc mụn cũng trợn tròn hai mắt, đứng chết lặng tại chỗ!Tiếng bàn tán lại vang lên dồn dập không ngừng!Lần này bọn họ chuyển sang mắng chửi trưởng khoa Bạch!“Trời đất ạ! Sao trên đời này lại có người không biết xấu hổ như vậy! Bỏ ra cái giá khổng lồ chỉ để vu oan giá hoạ cho người khác! Bị điên hay gì?”“Sao trưởng khoa Bạch lại làm ra loại chuyện này! Đây đâu phải là chuyện con người làm được?”“Không thể chấp nhận được! Đầu óc của con ả kia còn dơ bẩn hơn cả cái bản mặt xấu xí của cô ta! Không thể nào tha thứ cho loại người này được!

Tiếng bàn luận xung quanh đã im bặt từ lúc nào!

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, viện trưởng tới đây để giúp Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân!

Chẳng lẽ… chuyện này còn có cơ hội xoay chuyển nữa sao?

Trưởng khoa Bạch vô cùng hoảng hốt. Nụ cười trên mặt cô gái kia cũng trở nên cứng đờ.

Một lúc sau, thư ký bước ra cung kính nói: “Thưa viện trưởng, trong bản kết quả này không có ghi chép kết quả hóa nghiệm từ máy móc. Đây là chứng cứ nguỵ tạo!”

Giọng nói của thư ký không quá lớn nhưng không gian xung quanh đang chìm vào tĩnh lặng nên ai cũng nghe thấy rõ ràng.

Chuyện này…

Tất cả mọi người đều choáng váng!

Chứng cứ nguỵ tạo?

Vậy thì…

Bọn họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía trưởng khoa Bạch!

Đến tận lúc này Lâm Kiều Hân mới lấy lại được tỉnh táo, lòng thầm mừng rỡ.

Cô không ngờ mình lại được cứu giúp!

Viện trưởng lạnh giọng quát: “Trưởng khoa Bạch, cậu lợi dụng quyền hạn chức vụ của mình để trục lợi, nguỵ tạo kết quả kiểm tra giả. Cậu có biết đây là tội gì không?”

Giọng nói uy nghiêm tràn đầy khí thế!

Trưởng khoa Bạch bị doạ sợ hết hồn, toàn thân run lẩy bẩy!

Cô gái bị mọc mụn trố mắt nhìn!

Dưới cơn giận dữ của viện trưởng, đám đông đều không dám hé răng nửa lời.

Vô số phóng viên đều đã sôi trào!

Nhưng thư ký lại lên tiếng nói tiếp: “Viện trưởng, tôi còn phát hiện trong đơn thuốc mà trưởng khoa Bạch kê hôm qua cho cô gái này có một vài loại thuốc bị cấm lưu hành”.

“Với tình trạng mụn nhọt trên mặt cô ta, chắc là do thuốc cấm kia gây nên. Mà chính cô ta là người chủ động yêu cầu được dùng loại thuốc đó”.

Hự!

Nghe xong, toàn bộ những người đang có mặt đều khiếp sợ hít một hơi khí lạnh!

Thuốc là do trưởng khoa Bạch kê đơn, còn là cô gái kia tự đòi dùng!

Rõ ràng hai người họ tới đây là để vu oan cho công ty mỹ phẩm Tuyền Ảnh!

Trưởng khoa Bạch gian nan lùi lại về sau hai bước, vẻ mặt bàng hoàng!

Cô gái bị mọc mụn cũng trợn tròn hai mắt, đứng chết lặng tại chỗ!

Tiếng bàn tán lại vang lên dồn dập không ngừng!

Lần này bọn họ chuyển sang mắng chửi trưởng khoa Bạch!

“Trời đất ạ! Sao trên đời này lại có người không biết xấu hổ như vậy! Bỏ ra cái giá khổng lồ chỉ để vu oan giá hoạ cho người khác! Bị điên hay gì?”

“Sao trưởng khoa Bạch lại làm ra loại chuyện này! Đây đâu phải là chuyện con người làm được?”

“Không thể chấp nhận được! Đầu óc của con ả kia còn dơ bẩn hơn cả cái bản mặt xấu xí của cô ta! Không thể nào tha thứ cho loại người này được!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tiếng bàn luận xung quanh đã im bặt từ lúc nào!Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, viện trưởng tới đây để giúp Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân!Chẳng lẽ… chuyện này còn có cơ hội xoay chuyển nữa sao?Trưởng khoa Bạch vô cùng hoảng hốt. Nụ cười trên mặt cô gái kia cũng trở nên cứng đờ.Một lúc sau, thư ký bước ra cung kính nói: “Thưa viện trưởng, trong bản kết quả này không có ghi chép kết quả hóa nghiệm từ máy móc. Đây là chứng cứ nguỵ tạo!”Giọng nói của thư ký không quá lớn nhưng không gian xung quanh đang chìm vào tĩnh lặng nên ai cũng nghe thấy rõ ràng.Chuyện này…Tất cả mọi người đều choáng váng!Chứng cứ nguỵ tạo?Vậy thì…Bọn họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía trưởng khoa Bạch!Đến tận lúc này Lâm Kiều Hân mới lấy lại được tỉnh táo, lòng thầm mừng rỡ.Cô không ngờ mình lại được cứu giúp!Viện trưởng lạnh giọng quát: “Trưởng khoa Bạch, cậu lợi dụng quyền hạn chức vụ của mình để trục lợi, nguỵ tạo kết quả kiểm tra giả. Cậu có biết đây là tội gì không?”Giọng nói uy nghiêm tràn đầy khí thế!Trưởng khoa Bạch bị doạ sợ hết hồn, toàn thân run lẩy bẩy!Cô gái bị mọc mụn trố mắt nhìn!Dưới cơn giận dữ của viện trưởng, đám đông đều không dám hé răng nửa lời.Vô số phóng viên đều đã sôi trào!Nhưng thư ký lại lên tiếng nói tiếp: “Viện trưởng, tôi còn phát hiện trong đơn thuốc mà trưởng khoa Bạch kê hôm qua cho cô gái này có một vài loại thuốc bị cấm lưu hành”.“Với tình trạng mụn nhọt trên mặt cô ta, chắc là do thuốc cấm kia gây nên. Mà chính cô ta là người chủ động yêu cầu được dùng loại thuốc đó”.Hự!Nghe xong, toàn bộ những người đang có mặt đều khiếp sợ hít một hơi khí lạnh!Thuốc là do trưởng khoa Bạch kê đơn, còn là cô gái kia tự đòi dùng!Rõ ràng hai người họ tới đây là để vu oan cho công ty mỹ phẩm Tuyền Ảnh!Trưởng khoa Bạch gian nan lùi lại về sau hai bước, vẻ mặt bàng hoàng!Cô gái bị mọc mụn cũng trợn tròn hai mắt, đứng chết lặng tại chỗ!Tiếng bàn tán lại vang lên dồn dập không ngừng!Lần này bọn họ chuyển sang mắng chửi trưởng khoa Bạch!“Trời đất ạ! Sao trên đời này lại có người không biết xấu hổ như vậy! Bỏ ra cái giá khổng lồ chỉ để vu oan giá hoạ cho người khác! Bị điên hay gì?”“Sao trưởng khoa Bạch lại làm ra loại chuyện này! Đây đâu phải là chuyện con người làm được?”“Không thể chấp nhận được! Đầu óc của con ả kia còn dơ bẩn hơn cả cái bản mặt xấu xí của cô ta! Không thể nào tha thứ cho loại người này được!

Chương 212: Vô số phóng viên đều đã sôi trào!