Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 222: Tràn đầy căm ghét!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhà họ Hà là gia tộc hạng hai của Hoa Châu, chuyên kinh doanh vận chuyển, gần như đã chiếm lĩnh toàn bộ thị trường vận chuyển chuyên nghiệp của Hoa Châu!Nếu được nhà họ Hà giúp đỡ…Thế nhưng cô vẫn từ chối ngồi vào vị trí kia, cười nói: “Không cần đâu, nhà họ Lâm của tôi… đã không còn đường cứu nữa rồi”.Câu nói này ẩn chứa ý tứ tự giễu, cũng dễ dàng hoá giải cục diện khó xử này.Hà Gia Hoa lại càng thêm tức giận.Nhưng tất cả những người còn lại đều trào phúng nhìn cô. Dù sao… bây giờ cô cứ đứng đó… chắc hẳn cũng khó chịu lắm.Lâm Kiều Hân vô cùng lúng túng.Đúng lúc này, Trương Minh Vũ đột nhiên đi tới bên cạnh Hà Gia Hoa.Anh tự nhiên đặt mông ngồi xuống trước ánh mắt mờ mịt của mọi người.Hà Gia Hoa cũng sửng sốt. Bấy giờ hắn vẫn đang gác tay trái lên lưng ghế, tay phải chỉ vào ghế ngồi.Trông giống như hắn đang kéo ghế ra mời anh ngồi xuống.Hà Gia Hoa vội vàng rụt tay lại, lửa giận sôi trào!Những người khác đều sợ ngây người, không thể hiểu nổi hành động của Trương Minh Vũ, thầm chê cười đến cả phép lịch sự tối thiểu anh cũng không biết.Ngay khi tất cả đều ngơ ngác, anh lại bật cười lên tiếng: “Vợ ơi, em ngồi trên đùi anh là được. Ngồi ở đây cũng rộng rãi lắm”.Nghe thấy thế, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt nhìn anh.Ngồi… trên đùi… ăn cơm?Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân trợn trừng nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ.Cô cũng không hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì.Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, nắm chặt bàn tay!Nếu Lâm Kiều Hân thật sự ngồi lên đùi Trương Minh Vũ thì mặt mũi của hắn sẽ mất sạch.Hắn căm hận nhìn anh rồi cất cao giọng nói: “Phục vụ đâu! Lấy thêm một cái ghế ra đây cho tôi!”Trương Minh Vũ nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.Lúc này Lâm Kiều Hân mới ngộ ra, không khỏi nhìn anh thêm vài lần.Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang ghế tới, lặng lẽ đặt ghế bên cạnh chỗ ngồi của anh.Cuối cùng lại thành ra anh ngồi cạnh Hà Gia Hoa.Mặc dù hắn đang rất giận dữ nhưng lại chẳng nói nên lời!Sau khi Trương Minh Vũ ngồi xuống, tất cả đều nhìn chằm chằm vào anh!Tràn đầy căm ghét!Hà Gia Hoa cố gắng bình tĩnh lại, hắn mỉm cười nói: "Ha ha, thật ngại quá, hôm nay thực ra tôi vốn định đặt phòng riêng cao cấp của khách sạn Hồng Thái".

Nhà họ Hà là gia tộc hạng hai của Hoa Châu, chuyên kinh doanh vận chuyển, gần như đã chiếm lĩnh toàn bộ thị trường vận chuyển chuyên nghiệp của Hoa Châu!

Nếu được nhà họ Hà giúp đỡ…

Thế nhưng cô vẫn từ chối ngồi vào vị trí kia, cười nói: “Không cần đâu, nhà họ Lâm của tôi… đã không còn đường cứu nữa rồi”.

Câu nói này ẩn chứa ý tứ tự giễu, cũng dễ dàng hoá giải cục diện khó xử này.

Hà Gia Hoa lại càng thêm tức giận.

Nhưng tất cả những người còn lại đều trào phúng nhìn cô. Dù sao… bây giờ cô cứ đứng đó… chắc hẳn cũng khó chịu lắm.

Lâm Kiều Hân vô cùng lúng túng.

Đúng lúc này, Trương Minh Vũ đột nhiên đi tới bên cạnh Hà Gia Hoa.

Anh tự nhiên đặt mông ngồi xuống trước ánh mắt mờ mịt của mọi người.

Hà Gia Hoa cũng sửng sốt. Bấy giờ hắn vẫn đang gác tay trái lên lưng ghế, tay phải chỉ vào ghế ngồi.

Trông giống như hắn đang kéo ghế ra mời anh ngồi xuống.

Hà Gia Hoa vội vàng rụt tay lại, lửa giận sôi trào!

Những người khác đều sợ ngây người, không thể hiểu nổi hành động của Trương Minh Vũ, thầm chê cười đến cả phép lịch sự tối thiểu anh cũng không biết.

Ngay khi tất cả đều ngơ ngác, anh lại bật cười lên tiếng: “Vợ ơi, em ngồi trên đùi anh là được. Ngồi ở đây cũng rộng rãi lắm”.

Nghe thấy thế, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt nhìn anh.

Ngồi… trên đùi… ăn cơm?

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân trợn trừng nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ.

Cô cũng không hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì.

Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, nắm chặt bàn tay!

Nếu Lâm Kiều Hân thật sự ngồi lên đùi Trương Minh Vũ thì mặt mũi của hắn sẽ mất sạch.

Hắn căm hận nhìn anh rồi cất cao giọng nói: “Phục vụ đâu! Lấy thêm một cái ghế ra đây cho tôi!”

Trương Minh Vũ nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.

Lúc này Lâm Kiều Hân mới ngộ ra, không khỏi nhìn anh thêm vài lần.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang ghế tới, lặng lẽ đặt ghế bên cạnh chỗ ngồi của anh.

Cuối cùng lại thành ra anh ngồi cạnh Hà Gia Hoa.

Mặc dù hắn đang rất giận dữ nhưng lại chẳng nói nên lời!

Sau khi Trương Minh Vũ ngồi xuống, tất cả đều nhìn chằm chằm vào anh!

Tràn đầy căm ghét!

Hà Gia Hoa cố gắng bình tĩnh lại, hắn mỉm cười nói: "Ha ha, thật ngại quá, hôm nay thực ra tôi vốn định đặt phòng riêng cao cấp của khách sạn Hồng Thái".

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhà họ Hà là gia tộc hạng hai của Hoa Châu, chuyên kinh doanh vận chuyển, gần như đã chiếm lĩnh toàn bộ thị trường vận chuyển chuyên nghiệp của Hoa Châu!Nếu được nhà họ Hà giúp đỡ…Thế nhưng cô vẫn từ chối ngồi vào vị trí kia, cười nói: “Không cần đâu, nhà họ Lâm của tôi… đã không còn đường cứu nữa rồi”.Câu nói này ẩn chứa ý tứ tự giễu, cũng dễ dàng hoá giải cục diện khó xử này.Hà Gia Hoa lại càng thêm tức giận.Nhưng tất cả những người còn lại đều trào phúng nhìn cô. Dù sao… bây giờ cô cứ đứng đó… chắc hẳn cũng khó chịu lắm.Lâm Kiều Hân vô cùng lúng túng.Đúng lúc này, Trương Minh Vũ đột nhiên đi tới bên cạnh Hà Gia Hoa.Anh tự nhiên đặt mông ngồi xuống trước ánh mắt mờ mịt của mọi người.Hà Gia Hoa cũng sửng sốt. Bấy giờ hắn vẫn đang gác tay trái lên lưng ghế, tay phải chỉ vào ghế ngồi.Trông giống như hắn đang kéo ghế ra mời anh ngồi xuống.Hà Gia Hoa vội vàng rụt tay lại, lửa giận sôi trào!Những người khác đều sợ ngây người, không thể hiểu nổi hành động của Trương Minh Vũ, thầm chê cười đến cả phép lịch sự tối thiểu anh cũng không biết.Ngay khi tất cả đều ngơ ngác, anh lại bật cười lên tiếng: “Vợ ơi, em ngồi trên đùi anh là được. Ngồi ở đây cũng rộng rãi lắm”.Nghe thấy thế, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt nhìn anh.Ngồi… trên đùi… ăn cơm?Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân trợn trừng nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ.Cô cũng không hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì.Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, nắm chặt bàn tay!Nếu Lâm Kiều Hân thật sự ngồi lên đùi Trương Minh Vũ thì mặt mũi của hắn sẽ mất sạch.Hắn căm hận nhìn anh rồi cất cao giọng nói: “Phục vụ đâu! Lấy thêm một cái ghế ra đây cho tôi!”Trương Minh Vũ nhếch miệng nở nụ cười đắc ý.Lúc này Lâm Kiều Hân mới ngộ ra, không khỏi nhìn anh thêm vài lần.Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang ghế tới, lặng lẽ đặt ghế bên cạnh chỗ ngồi của anh.Cuối cùng lại thành ra anh ngồi cạnh Hà Gia Hoa.Mặc dù hắn đang rất giận dữ nhưng lại chẳng nói nên lời!Sau khi Trương Minh Vũ ngồi xuống, tất cả đều nhìn chằm chằm vào anh!Tràn đầy căm ghét!Hà Gia Hoa cố gắng bình tĩnh lại, hắn mỉm cười nói: "Ha ha, thật ngại quá, hôm nay thực ra tôi vốn định đặt phòng riêng cao cấp của khách sạn Hồng Thái".

Chương 222: Tràn đầy căm ghét!