Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 229: Hơn nữa lại còn là một thằng ở rể!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hà Gia Hoa trộm xoa đầu rồi mới ngồi xuống.Nhưng bầu không khí trong phòng cũng bắt đầu trở nên ngượng ngùng.Những kẻ nịnh nọt ton hót ban nãy không biết nên nói gì.Chẳng mấy chốc, món ăn đã được bưng lên.Mọi người lặng lẽ cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.Nhưng ánh mắt của Hà Gia Hoa vẫn lóe lên những tia ác độc!Chuyện này... không thể cho qua như vậy được!Nhưng hắn không thể đánh lại được đối phương…Trong lúc do dự, Hà Gia Hoa đột nhiên nhớ ra Trương Minh Vũ là thằng nhà quê từ nông thôn lên!Hơn nữa lại còn là một thằng ở rể!Vậy thì…Nghĩ tới đây, hắn lập tức nhếch miệng cười lạnh.Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã ăn xong bữa cơm.Mấy người chỉ trò chuyện được vài câu, chẳng ai có hứng thú nói chuyện.Lâm Kiều Hân đang chìm trong sự kinh ngạc.Bao nhiêu năm nay, cô chưa từng phát hiện Trương Minh Vũ lại giỏi võ như vậy.Chỉ là… anh đánh người thế này…Trong bầu không khí tĩnh lặng. Hà Gia Hoa đột nhiên đứng dậy, nói sang sảng: “Mọi người đều ăn xong rồi hả? Chúng ta mau đi thôi, để tôi thanh toán”.Nói rồi hắn còn kiêu ngạo lấy ví ra.Mấy cô gái có mặt ở đó lập tức sáng bừng hai mắt!Hắn nhanh chóng thanh toán xong rồi dẫn mọi người đi ra ngoài.Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân lặng lẽ đi theo sau.Vừa đi tới cổng, Hà Gia Hoa đã lôi chìa khoá xe của mình ra.Hắn giơ chìa khoá về phía chiếc Ferrari màu hồng kia khẽ ấn một cái.Đèn xe tức thì sáng nhấy nháy.“Trời ạ! Thì ra con Ferrari này là của cậu chủ Hà!”“Ngầu quá đi mất! Mình không chịu nổi nữa rồi! Cậu chủ Hà có thể cho mình ngồi hóng gió ké không?”“Cậu chủ Hà vừa đẹp trai vừa bá đạo! Nếu mình được ngồi vào chiếc xe này, bảo mình làm gì cũng được!”…Mọi người thi nhau lấy lòng hắn.Mấy cô gái thì nổi điên lên, chỉ muốn lao thẳng vào lòng hắn ta!Hà Gia Hoa khẽ cong môi cười nói: “Để mình đưa cậu về nhé Kiều Hân!”“Chỉ có điều con xe thể thao này của mình… chỉ chở được hai người thôi”.Nghe thấy thế, đám người xung quanh đều ồ lên hâm mộ!Mọi ánh mắt đổ dồn lên người Lâm Kiều Hân!

Hà Gia Hoa trộm xoa đầu rồi mới ngồi xuống.

Nhưng bầu không khí trong phòng cũng bắt đầu trở nên ngượng ngùng.

Những kẻ nịnh nọt ton hót ban nãy không biết nên nói gì.

Chẳng mấy chốc, món ăn đã được bưng lên.

Mọi người lặng lẽ cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.

Nhưng ánh mắt của Hà Gia Hoa vẫn lóe lên những tia ác độc!

Chuyện này... không thể cho qua như vậy được!

Nhưng hắn không thể đánh lại được đối phương…

Trong lúc do dự, Hà Gia Hoa đột nhiên nhớ ra Trương Minh Vũ là thằng nhà quê từ nông thôn lên!

Hơn nữa lại còn là một thằng ở rể!

Vậy thì…

Nghĩ tới đây, hắn lập tức nhếch miệng cười lạnh.

Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã ăn xong bữa cơm.

Mấy người chỉ trò chuyện được vài câu, chẳng ai có hứng thú nói chuyện.

Lâm Kiều Hân đang chìm trong sự kinh ngạc.

Bao nhiêu năm nay, cô chưa từng phát hiện Trương Minh Vũ lại giỏi võ như vậy.

Chỉ là… anh đánh người thế này…

Trong bầu không khí tĩnh lặng. Hà Gia Hoa đột nhiên đứng dậy, nói sang sảng: “Mọi người đều ăn xong rồi hả? Chúng ta mau đi thôi, để tôi thanh toán”.

Nói rồi hắn còn kiêu ngạo lấy ví ra.

Mấy cô gái có mặt ở đó lập tức sáng bừng hai mắt!

Hắn nhanh chóng thanh toán xong rồi dẫn mọi người đi ra ngoài.

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân lặng lẽ đi theo sau.

Vừa đi tới cổng, Hà Gia Hoa đã lôi chìa khoá xe của mình ra.

Hắn giơ chìa khoá về phía chiếc Ferrari màu hồng kia khẽ ấn một cái.

Đèn xe tức thì sáng nhấy nháy.

“Trời ạ! Thì ra con Ferrari này là của cậu chủ Hà!”

“Ngầu quá đi mất! Mình không chịu nổi nữa rồi! Cậu chủ Hà có thể cho mình ngồi hóng gió ké không?”

“Cậu chủ Hà vừa đẹp trai vừa bá đạo! Nếu mình được ngồi vào chiếc xe này, bảo mình làm gì cũng được!”

Mọi người thi nhau lấy lòng hắn.

Mấy cô gái thì nổi điên lên, chỉ muốn lao thẳng vào lòng hắn ta!

Hà Gia Hoa khẽ cong môi cười nói: “Để mình đưa cậu về nhé Kiều Hân!”

“Chỉ có điều con xe thể thao này của mình… chỉ chở được hai người thôi”.

Nghe thấy thế, đám người xung quanh đều ồ lên hâm mộ!

Mọi ánh mắt đổ dồn lên người Lâm Kiều Hân!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hà Gia Hoa trộm xoa đầu rồi mới ngồi xuống.Nhưng bầu không khí trong phòng cũng bắt đầu trở nên ngượng ngùng.Những kẻ nịnh nọt ton hót ban nãy không biết nên nói gì.Chẳng mấy chốc, món ăn đã được bưng lên.Mọi người lặng lẽ cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.Nhưng ánh mắt của Hà Gia Hoa vẫn lóe lên những tia ác độc!Chuyện này... không thể cho qua như vậy được!Nhưng hắn không thể đánh lại được đối phương…Trong lúc do dự, Hà Gia Hoa đột nhiên nhớ ra Trương Minh Vũ là thằng nhà quê từ nông thôn lên!Hơn nữa lại còn là một thằng ở rể!Vậy thì…Nghĩ tới đây, hắn lập tức nhếch miệng cười lạnh.Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã ăn xong bữa cơm.Mấy người chỉ trò chuyện được vài câu, chẳng ai có hứng thú nói chuyện.Lâm Kiều Hân đang chìm trong sự kinh ngạc.Bao nhiêu năm nay, cô chưa từng phát hiện Trương Minh Vũ lại giỏi võ như vậy.Chỉ là… anh đánh người thế này…Trong bầu không khí tĩnh lặng. Hà Gia Hoa đột nhiên đứng dậy, nói sang sảng: “Mọi người đều ăn xong rồi hả? Chúng ta mau đi thôi, để tôi thanh toán”.Nói rồi hắn còn kiêu ngạo lấy ví ra.Mấy cô gái có mặt ở đó lập tức sáng bừng hai mắt!Hắn nhanh chóng thanh toán xong rồi dẫn mọi người đi ra ngoài.Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân lặng lẽ đi theo sau.Vừa đi tới cổng, Hà Gia Hoa đã lôi chìa khoá xe của mình ra.Hắn giơ chìa khoá về phía chiếc Ferrari màu hồng kia khẽ ấn một cái.Đèn xe tức thì sáng nhấy nháy.“Trời ạ! Thì ra con Ferrari này là của cậu chủ Hà!”“Ngầu quá đi mất! Mình không chịu nổi nữa rồi! Cậu chủ Hà có thể cho mình ngồi hóng gió ké không?”“Cậu chủ Hà vừa đẹp trai vừa bá đạo! Nếu mình được ngồi vào chiếc xe này, bảo mình làm gì cũng được!”…Mọi người thi nhau lấy lòng hắn.Mấy cô gái thì nổi điên lên, chỉ muốn lao thẳng vào lòng hắn ta!Hà Gia Hoa khẽ cong môi cười nói: “Để mình đưa cậu về nhé Kiều Hân!”“Chỉ có điều con xe thể thao này của mình… chỉ chở được hai người thôi”.Nghe thấy thế, đám người xung quanh đều ồ lên hâm mộ!Mọi ánh mắt đổ dồn lên người Lâm Kiều Hân!

Chương 229: Hơn nữa lại còn là một thằng ở rể!