Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 244: Càng khiến người ta khiếp sợ!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Khóe miệng Trương Minh Vũ hơi giật giật.Nhiều người như vậy...Không biết tại sao Trương Minh Vũ lại thấy thấp thỏm không yên…Nhưng bây giờ nghĩ gì cũng vô dụng, bởi vì anh đã đồng ý với cô ta rồi.Nghĩ vậy Trương Minh Vũ không suy nghĩ thêm nữa.Chẳng mấy chốc chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một căn biệt thự.Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng cực kỳ khiếp sợ!Khí thế như vậy sao?Đây đâu phải biệt thự mà là trang viên ấy chứ!Sân vườn rất lớn, cây cối bên trong được thiết kế tỉ mỉ.Ở chính giữa trang viên có mấy ngôi biệt thự, thiết kế theo phong cách châu Âu, rất khí phái.Hàn Thất Thất cũng không nghĩ nhiều, cô ta kéo tay Trương Minh Vũ chậm rãi đi vào trong biệt thự.Họ nhanh chóng đi đến cổng.Hàn Thất Thất khẽ gõ cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên.Cửa vừa được mở ra, đập vào mắt hai người là dì giúp việc."Cô cả, cô về rồi", dì giúp việc mỉm cười hiền lành nói.Hàn Thất Thất cũng thản nhiên cười đáp: "Cháu về rồi dì Vương".Điều này khiến Trương Minh Vũ hơi sững sờ, không ngờ Hàn Thất Thất cũng có lúc khách khí như vậy...Dì giúp việc khom người, Hàn Thất Thất cứ kéo tay Trương Minh Vũ đi vào.Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, bên trong căn biệt thự được bày trí nguy nga lộng lẫy, cảm giác như đang đi vào trong hoàng cung ở châu Âu vậy.Có ba người đang ngồi trên sofa giữa căn phòng.Trương Minh Vũ nhíu mày.Chẳng phải là năm người sao? Sao lại là ba người?Người đứng đầu mặt chữ điền, để tóc trắng hơi ngắn, gương mặt ông toát lên vẻ uy quyền!Dù đã hơn năm mươi, nhưng cơ thể vẫn cường tráng dị thường.Bên mặt trái có một vết sẹo, càng khiến người ta khiếp sợ!Người này rõ ràng là trùm của thế giới ngầm Hoa Châu, Hàn Thiên Hoa!Bên cạnh Hàn Thiên Hoa là một người phụ nữ thùy mị nết na, đây chính là Chu Cửu Yến - vợ của Hàn Thiên Hoa!Ngồi đối diện hai người là một anh thanh niên áo quần bảnh bao, trông có vẻ khá trưởng thành, chín chắn.Nghe thấy có tiếng động, Hàn Thiên Hoa không hề ngẩng đầu, ông lạnh lùng nói: "Thất Thất, con đúng là càng ngày càng không có phép tắc!""Biết nhà ta có khách đến còn chạy lung tung!"Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu ngạo nói: "Chẳng phải cần xem mắt sao, đương nhiên con phải đưa bạn trai con đến xem có được không chứ".Phụt...Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một búng máu!Nói năng kiểu gì vậy...
Khóe miệng Trương Minh Vũ hơi giật giật.
Nhiều người như vậy...
Không biết tại sao Trương Minh Vũ lại thấy thấp thỏm không yên…
Nhưng bây giờ nghĩ gì cũng vô dụng, bởi vì anh đã đồng ý với cô ta rồi.
Nghĩ vậy Trương Minh Vũ không suy nghĩ thêm nữa.
Chẳng mấy chốc chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một căn biệt thự.
Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng cực kỳ khiếp sợ!
Khí thế như vậy sao?
Đây đâu phải biệt thự mà là trang viên ấy chứ!
Sân vườn rất lớn, cây cối bên trong được thiết kế tỉ mỉ.
Ở chính giữa trang viên có mấy ngôi biệt thự, thiết kế theo phong cách châu Âu, rất khí phái.
Hàn Thất Thất cũng không nghĩ nhiều, cô ta kéo tay Trương Minh Vũ chậm rãi đi vào trong biệt thự.
Họ nhanh chóng đi đến cổng.
Hàn Thất Thất khẽ gõ cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Cửa vừa được mở ra, đập vào mắt hai người là dì giúp việc.
"Cô cả, cô về rồi", dì giúp việc mỉm cười hiền lành nói.
Hàn Thất Thất cũng thản nhiên cười đáp: "Cháu về rồi dì Vương".
Điều này khiến Trương Minh Vũ hơi sững sờ, không ngờ Hàn Thất Thất cũng có lúc khách khí như vậy...
Dì giúp việc khom người, Hàn Thất Thất cứ kéo tay Trương Minh Vũ đi vào.
Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, bên trong căn biệt thự được bày trí nguy nga lộng lẫy, cảm giác như đang đi vào trong hoàng cung ở châu Âu vậy.
Có ba người đang ngồi trên sofa giữa căn phòng.
Trương Minh Vũ nhíu mày.
Chẳng phải là năm người sao? Sao lại là ba người?
Người đứng đầu mặt chữ điền, để tóc trắng hơi ngắn, gương mặt ông toát lên vẻ uy quyền!
Dù đã hơn năm mươi, nhưng cơ thể vẫn cường tráng dị thường.
Bên mặt trái có một vết sẹo, càng khiến người ta khiếp sợ!
Người này rõ ràng là trùm của thế giới ngầm Hoa Châu, Hàn Thiên Hoa!
Bên cạnh Hàn Thiên Hoa là một người phụ nữ thùy mị nết na, đây chính là Chu Cửu Yến - vợ của Hàn Thiên Hoa!
Ngồi đối diện hai người là một anh thanh niên áo quần bảnh bao, trông có vẻ khá trưởng thành, chín chắn.
Nghe thấy có tiếng động, Hàn Thiên Hoa không hề ngẩng đầu, ông lạnh lùng nói: "Thất Thất, con đúng là càng ngày càng không có phép tắc!"
"Biết nhà ta có khách đến còn chạy lung tung!"
Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu ngạo nói: "Chẳng phải cần xem mắt sao, đương nhiên con phải đưa bạn trai con đến xem có được không chứ".
Phụt...
Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một búng máu!
Nói năng kiểu gì vậy...
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Khóe miệng Trương Minh Vũ hơi giật giật.Nhiều người như vậy...Không biết tại sao Trương Minh Vũ lại thấy thấp thỏm không yên…Nhưng bây giờ nghĩ gì cũng vô dụng, bởi vì anh đã đồng ý với cô ta rồi.Nghĩ vậy Trương Minh Vũ không suy nghĩ thêm nữa.Chẳng mấy chốc chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một căn biệt thự.Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng cực kỳ khiếp sợ!Khí thế như vậy sao?Đây đâu phải biệt thự mà là trang viên ấy chứ!Sân vườn rất lớn, cây cối bên trong được thiết kế tỉ mỉ.Ở chính giữa trang viên có mấy ngôi biệt thự, thiết kế theo phong cách châu Âu, rất khí phái.Hàn Thất Thất cũng không nghĩ nhiều, cô ta kéo tay Trương Minh Vũ chậm rãi đi vào trong biệt thự.Họ nhanh chóng đi đến cổng.Hàn Thất Thất khẽ gõ cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên.Cửa vừa được mở ra, đập vào mắt hai người là dì giúp việc."Cô cả, cô về rồi", dì giúp việc mỉm cười hiền lành nói.Hàn Thất Thất cũng thản nhiên cười đáp: "Cháu về rồi dì Vương".Điều này khiến Trương Minh Vũ hơi sững sờ, không ngờ Hàn Thất Thất cũng có lúc khách khí như vậy...Dì giúp việc khom người, Hàn Thất Thất cứ kéo tay Trương Minh Vũ đi vào.Trương Minh Vũ nhìn quanh một lượt, bên trong căn biệt thự được bày trí nguy nga lộng lẫy, cảm giác như đang đi vào trong hoàng cung ở châu Âu vậy.Có ba người đang ngồi trên sofa giữa căn phòng.Trương Minh Vũ nhíu mày.Chẳng phải là năm người sao? Sao lại là ba người?Người đứng đầu mặt chữ điền, để tóc trắng hơi ngắn, gương mặt ông toát lên vẻ uy quyền!Dù đã hơn năm mươi, nhưng cơ thể vẫn cường tráng dị thường.Bên mặt trái có một vết sẹo, càng khiến người ta khiếp sợ!Người này rõ ràng là trùm của thế giới ngầm Hoa Châu, Hàn Thiên Hoa!Bên cạnh Hàn Thiên Hoa là một người phụ nữ thùy mị nết na, đây chính là Chu Cửu Yến - vợ của Hàn Thiên Hoa!Ngồi đối diện hai người là một anh thanh niên áo quần bảnh bao, trông có vẻ khá trưởng thành, chín chắn.Nghe thấy có tiếng động, Hàn Thiên Hoa không hề ngẩng đầu, ông lạnh lùng nói: "Thất Thất, con đúng là càng ngày càng không có phép tắc!""Biết nhà ta có khách đến còn chạy lung tung!"Hàn Thất Thất bĩu môi, kiêu ngạo nói: "Chẳng phải cần xem mắt sao, đương nhiên con phải đưa bạn trai con đến xem có được không chứ".Phụt...Trương Minh Vũ suýt nữa phun ra một búng máu!Nói năng kiểu gì vậy...