Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 262: Khoé miệng cô đã ứa ra vết máu!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Men say càng khiến cô thêm buồn phiền, làm cô đánh mấy lý trí!Giây phút gã côn đồ sắp chạm vào người Lâm Kiều Hân, cô giận dữ phi con dao tới!  Trước khi đến đây, cô đã lường trước được tình cảnh này!  Gã côn đồ hoảng sợ!  Gã ta luống cuống nghiêng người né tránh, cả người ngửa ra sau nhưng vẫn bị con dao của cô chém vào cánh tay!  Hự!  Gã ta hít một hơi khí lạnh!  Cơ thể nặng nề ngã lăn ra đất!  Mấy tên côn đồ khác vội vàng chạy lên đỡ lấy gã ta!  Lâm Kiều Hân đứng dậy thở hổn hển, lửa giận cuồn cuộn dâng trào, lòng thầm cảm thấy hối hận.  Gã côn đồ kia nhanh chóng đứng bật dậy, quát ầm lên: “Con đ**m chết tiệt dám đánh ông đây hả?”  “Muốn chết đúng không?”  Dứt lời, gã ta giơ bàn tay to ra!  Bốp!  Tiếng bạt tai thanh thuý vang lên!  Cô hứng trọn một cái tát của gã ta, ngã sóng soài trên mặt bàn!  Choang!  Đống chén rượu trên mặt bàn lập tức rơi lả tả dưới đất!  Tiếng động ở đây quá lớn, khiến tất cả đều chú ý tới, bao gồm cả Trương Minh Vũ đang sốt sắng tìm cô.  Lâm Kiều Hân đứng dậy, đầu óc dần tỉnh táo lại trong cơn đau nhức.  Khoé miệng cô đã ứa ra vết máu!  Gã côn đồ không cam lòng, lại giận dữ gầm lên: “Con đ**m thối này, mày có biết ông đây là ai không mà dám đâm tao?”  “Còn giả vờ trong trắng với tao! Mày tới cái chốn này còn tưởng mày tốt lành lắm à?”  Lâm Kiều Hân nghiến răng ken két.  Cô vốn chỉ muốn mượn rượu giải sầu mà thôi. Bởi cô chẳng còn cách giải toả nào khác!  Gã côn đồ lại gào lên: “Con mẹ nó ông đây đang nói chuyện với mày đấy! Điếc à?”  “Có tin ông đây l*t s*ch mày rồi cho mày diễu hành khắp phố không!”  Câu nói này doạ Lâm Kiều Hân hoảng hồn!  Một gã côn đồ đứng đằng sau chợt bước ra, hèn mọn nói: “Anh Quân nói nhảm với cô ta nhiều như vậy làm gì? Dẫn đi trò chuyện riêng xem phải bồi thường cho anh như thế nào là được mà!”  Hai mắt gã sáng rực lên!  Anh Quân cười lạnh một tiếng: “Cũng được, dẫn nó đi!”  Gã ta vừa dứt lời, mấy tên côn đồ phía sau tức thì thèm thuồng xoa tay đi tới chỗ cô!

Men say càng khiến cô thêm buồn phiền, làm cô đánh mấy lý trí!

Giây phút gã côn đồ sắp chạm vào người Lâm Kiều Hân, cô giận dữ phi con dao tới!  

Trước khi đến đây, cô đã lường trước được tình cảnh này!  

Gã côn đồ hoảng sợ!  

Gã ta luống cuống nghiêng người né tránh, cả người ngửa ra sau nhưng vẫn bị con dao của cô chém vào cánh tay!  

Hự!  

Gã ta hít một hơi khí lạnh!  

Cơ thể nặng nề ngã lăn ra đất!  

Mấy tên côn đồ khác vội vàng chạy lên đỡ lấy gã ta!  

Lâm Kiều Hân đứng dậy thở hổn hển, lửa giận cuồn cuộn dâng trào, lòng thầm cảm thấy hối hận.  

Gã côn đồ kia nhanh chóng đứng bật dậy, quát ầm lên: “Con đ**m chết tiệt dám đánh ông đây hả?”  

“Muốn chết đúng không?”  

Dứt lời, gã ta giơ bàn tay to ra!  

Bốp!  

Tiếng bạt tai thanh thuý vang lên!  

Cô hứng trọn một cái tát của gã ta, ngã sóng soài trên mặt bàn!  

Choang!  

Đống chén rượu trên mặt bàn lập tức rơi lả tả dưới đất!  

Tiếng động ở đây quá lớn, khiến tất cả đều chú ý tới, bao gồm cả Trương Minh Vũ đang sốt sắng tìm cô.  

Lâm Kiều Hân đứng dậy, đầu óc dần tỉnh táo lại trong cơn đau nhức.  

Khoé miệng cô đã ứa ra vết máu!  

Gã côn đồ không cam lòng, lại giận dữ gầm lên: “Con đ**m thối này, mày có biết ông đây là ai không mà dám đâm tao?”  

“Còn giả vờ trong trắng với tao! Mày tới cái chốn này còn tưởng mày tốt lành lắm à?”  

Lâm Kiều Hân nghiến răng ken két.  

Cô vốn chỉ muốn mượn rượu giải sầu mà thôi. Bởi cô chẳng còn cách giải toả nào khác!  

Gã côn đồ lại gào lên: “Con mẹ nó ông đây đang nói chuyện với mày đấy! Điếc à?”  

“Có tin ông đây l*t s*ch mày rồi cho mày diễu hành khắp phố không!”  

Câu nói này doạ Lâm Kiều Hân hoảng hồn!  

Một gã côn đồ đứng đằng sau chợt bước ra, hèn mọn nói: “Anh Quân nói nhảm với cô ta nhiều như vậy làm gì? Dẫn đi trò chuyện riêng xem phải bồi thường cho anh như thế nào là được mà!”  

Hai mắt gã sáng rực lên!  

Anh Quân cười lạnh một tiếng: “Cũng được, dẫn nó đi!”  

Gã ta vừa dứt lời, mấy tên côn đồ phía sau tức thì thèm thuồng xoa tay đi tới chỗ cô!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Men say càng khiến cô thêm buồn phiền, làm cô đánh mấy lý trí!Giây phút gã côn đồ sắp chạm vào người Lâm Kiều Hân, cô giận dữ phi con dao tới!  Trước khi đến đây, cô đã lường trước được tình cảnh này!  Gã côn đồ hoảng sợ!  Gã ta luống cuống nghiêng người né tránh, cả người ngửa ra sau nhưng vẫn bị con dao của cô chém vào cánh tay!  Hự!  Gã ta hít một hơi khí lạnh!  Cơ thể nặng nề ngã lăn ra đất!  Mấy tên côn đồ khác vội vàng chạy lên đỡ lấy gã ta!  Lâm Kiều Hân đứng dậy thở hổn hển, lửa giận cuồn cuộn dâng trào, lòng thầm cảm thấy hối hận.  Gã côn đồ kia nhanh chóng đứng bật dậy, quát ầm lên: “Con đ**m chết tiệt dám đánh ông đây hả?”  “Muốn chết đúng không?”  Dứt lời, gã ta giơ bàn tay to ra!  Bốp!  Tiếng bạt tai thanh thuý vang lên!  Cô hứng trọn một cái tát của gã ta, ngã sóng soài trên mặt bàn!  Choang!  Đống chén rượu trên mặt bàn lập tức rơi lả tả dưới đất!  Tiếng động ở đây quá lớn, khiến tất cả đều chú ý tới, bao gồm cả Trương Minh Vũ đang sốt sắng tìm cô.  Lâm Kiều Hân đứng dậy, đầu óc dần tỉnh táo lại trong cơn đau nhức.  Khoé miệng cô đã ứa ra vết máu!  Gã côn đồ không cam lòng, lại giận dữ gầm lên: “Con đ**m thối này, mày có biết ông đây là ai không mà dám đâm tao?”  “Còn giả vờ trong trắng với tao! Mày tới cái chốn này còn tưởng mày tốt lành lắm à?”  Lâm Kiều Hân nghiến răng ken két.  Cô vốn chỉ muốn mượn rượu giải sầu mà thôi. Bởi cô chẳng còn cách giải toả nào khác!  Gã côn đồ lại gào lên: “Con mẹ nó ông đây đang nói chuyện với mày đấy! Điếc à?”  “Có tin ông đây l*t s*ch mày rồi cho mày diễu hành khắp phố không!”  Câu nói này doạ Lâm Kiều Hân hoảng hồn!  Một gã côn đồ đứng đằng sau chợt bước ra, hèn mọn nói: “Anh Quân nói nhảm với cô ta nhiều như vậy làm gì? Dẫn đi trò chuyện riêng xem phải bồi thường cho anh như thế nào là được mà!”  Hai mắt gã sáng rực lên!  Anh Quân cười lạnh một tiếng: “Cũng được, dẫn nó đi!”  Gã ta vừa dứt lời, mấy tên côn đồ phía sau tức thì thèm thuồng xoa tay đi tới chỗ cô!

Chương 262: Khoé miệng cô đã ứa ra vết máu!