Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 264: “Cùng lên đi!”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gã ta vừa dứt lời, ba tên côn đồ đằng sau lập tức cầm bình rượu lao vọt lên! Không khí xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều nhìn Trương Minh Vũ bằng ánh mắt thương hại. Đối phương đông như thế còn dám xông lên, bị điên à? Lâm Kiều Hân cũng bắt đầu lo lắng thay cho anh. Dù thế nào thì cô cũng không muốn để anh lại bị thương vì mình thêm lần nữa… Thế nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. Ba tên côn đồ đã xông tới trước người Trương Minh Vũ! Gã đứng đầu còn giơ bình rượu trong tay lên, hung hăng đập xuống! Anh nheo mắt, cơ thể linh hoạt nghiêng người tránh né theo bản năng, tránh thoát đòn tấn công của gã côn đồ dễ như trở bàn tay! Bình rượu của gã côn đồ nện thẳng xuống! Choang! Tiếng va đập thanh thuý lại vang lên! Gã côn đồ thét lớn một tiếng rồi ngã lăn ra đất! Trương Minh Vũ lại cầm chai rượu lên, hùng hổ xông tới bọn chúng! “Trương Minh Vũ giỏi lắm! Cố lên! Đánh chết chúng đi!”, Hàn Thất Thất đứng ở một góc hưng phấn khoa tay múa chân, reo hò cổ vũ! Trong mắt Lâm Kiều Hân vẫn tràn đầy lo lắng. Hai gã côn đồ liếc mắt nhìn nhau, thấp giọng quát: “Cùng lên đi!” Ngay sau đó, hai người họ đồng loạt lao vọt tới! Anh cau mày, không dám chủ quan khinh địch, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào nơi bọn chúng đi vung tay ra! Một gã ra tay trước, gã còn lại lập tức theo sát! Chúng nhắm thẳng vào đầu anh mà đập chai rượu vào! Hai mắt anh chợt loé lên, vội vàng phân tích ra vị trí thích hợp để né đòn! Nhưng dù thế nào, anh cũng chỉ biết cách né một người! Nghĩ tới gương mặt bê bết máu của Lâm Kiều Hân, ánh mắt anh lập tức trở nên điên cuồng! Anh không chút do dự tránh thoát chai rượu đầu tiên! Đồng thời anh cũng vung chai rượu trong tay ra trước! Bốp! Chai rượu ấy đập thẳng vào đầu gã côn đồ! Nhưng ngay sau đó, anh cảm thấy trên đỉnh đầu truyền tới một cơn đau nhói!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Gã ta vừa dứt lời, ba tên côn đồ đằng sau lập tức cầm bình rượu lao vọt lên!
Không khí xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều nhìn Trương Minh Vũ bằng ánh mắt thương hại.
Đối phương đông như thế còn dám xông lên, bị điên à?
Lâm Kiều Hân cũng bắt đầu lo lắng thay cho anh.
Dù thế nào thì cô cũng không muốn để anh lại bị thương vì mình thêm lần nữa…
Thế nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Ba tên côn đồ đã xông tới trước người Trương Minh Vũ!
Gã đứng đầu còn giơ bình rượu trong tay lên, hung hăng đập xuống!
Anh nheo mắt, cơ thể linh hoạt nghiêng người tránh né theo bản năng, tránh thoát đòn tấn công của gã côn đồ dễ như trở bàn tay!
Bình rượu của gã côn đồ nện thẳng xuống!
Choang!
Tiếng va đập thanh thuý lại vang lên!
Gã côn đồ thét lớn một tiếng rồi ngã lăn ra đất!
Trương Minh Vũ lại cầm chai rượu lên, hùng hổ xông tới bọn chúng!
“Trương Minh Vũ giỏi lắm! Cố lên! Đánh chết chúng đi!”, Hàn Thất Thất đứng ở một góc hưng phấn khoa tay múa chân, reo hò cổ vũ!
Trong mắt Lâm Kiều Hân vẫn tràn đầy lo lắng.
Hai gã côn đồ liếc mắt nhìn nhau, thấp giọng quát: “Cùng lên đi!”
Ngay sau đó, hai người họ đồng loạt lao vọt tới!
Anh cau mày, không dám chủ quan khinh địch, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào nơi bọn chúng đi vung tay ra!
Một gã ra tay trước, gã còn lại lập tức theo sát!
Chúng nhắm thẳng vào đầu anh mà đập chai rượu vào!
Hai mắt anh chợt loé lên, vội vàng phân tích ra vị trí thích hợp để né đòn!
Nhưng dù thế nào, anh cũng chỉ biết cách né một người!
Nghĩ tới gương mặt bê bết máu của Lâm Kiều Hân, ánh mắt anh lập tức trở nên điên cuồng!
Anh không chút do dự tránh thoát chai rượu đầu tiên!
Đồng thời anh cũng vung chai rượu trong tay ra trước!
Bốp!
Chai rượu ấy đập thẳng vào đầu gã côn đồ!
Nhưng ngay sau đó, anh cảm thấy trên đỉnh đầu truyền tới một cơn đau nhói!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gã ta vừa dứt lời, ba tên côn đồ đằng sau lập tức cầm bình rượu lao vọt lên! Không khí xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều nhìn Trương Minh Vũ bằng ánh mắt thương hại. Đối phương đông như thế còn dám xông lên, bị điên à? Lâm Kiều Hân cũng bắt đầu lo lắng thay cho anh. Dù thế nào thì cô cũng không muốn để anh lại bị thương vì mình thêm lần nữa… Thế nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. Ba tên côn đồ đã xông tới trước người Trương Minh Vũ! Gã đứng đầu còn giơ bình rượu trong tay lên, hung hăng đập xuống! Anh nheo mắt, cơ thể linh hoạt nghiêng người tránh né theo bản năng, tránh thoát đòn tấn công của gã côn đồ dễ như trở bàn tay! Bình rượu của gã côn đồ nện thẳng xuống! Choang! Tiếng va đập thanh thuý lại vang lên! Gã côn đồ thét lớn một tiếng rồi ngã lăn ra đất! Trương Minh Vũ lại cầm chai rượu lên, hùng hổ xông tới bọn chúng! “Trương Minh Vũ giỏi lắm! Cố lên! Đánh chết chúng đi!”, Hàn Thất Thất đứng ở một góc hưng phấn khoa tay múa chân, reo hò cổ vũ! Trong mắt Lâm Kiều Hân vẫn tràn đầy lo lắng. Hai gã côn đồ liếc mắt nhìn nhau, thấp giọng quát: “Cùng lên đi!” Ngay sau đó, hai người họ đồng loạt lao vọt tới! Anh cau mày, không dám chủ quan khinh địch, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào nơi bọn chúng đi vung tay ra! Một gã ra tay trước, gã còn lại lập tức theo sát! Chúng nhắm thẳng vào đầu anh mà đập chai rượu vào! Hai mắt anh chợt loé lên, vội vàng phân tích ra vị trí thích hợp để né đòn! Nhưng dù thế nào, anh cũng chỉ biết cách né một người! Nghĩ tới gương mặt bê bết máu của Lâm Kiều Hân, ánh mắt anh lập tức trở nên điên cuồng! Anh không chút do dự tránh thoát chai rượu đầu tiên! Đồng thời anh cũng vung chai rượu trong tay ra trước! Bốp! Chai rượu ấy đập thẳng vào đầu gã côn đồ! Nhưng ngay sau đó, anh cảm thấy trên đỉnh đầu truyền tới một cơn đau nhói!