Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 267: Chuyện ly hôn sao?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nào ngờ Trương Minh Vũ lại dẫn theo Hàn Thất Thất xuất hiện ở trước mặt cô. Anh thở dài hỏi: “Cô có sao không?” Lâm Kiều Hân lắc đầu. Vụ việc nguy hiểm vừa rồi đã khiến cô tỉnh táo hơn không ít, hơn nữa cô cũng không uống được bao nhiêu. Anh liếc nhìn xung quanh rồi nói: “Ở đây loạn quá, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”. Nói cái gì? Chuyện ly hôn sao? Cô nhếch miệng cười khổ, gật đầu đáp lại. Sau đó cô bước thẳng ra khỏi quán bar. Bọn họ làm loạn như vậy, đương nhiên phải bồi thường. Ba người nhanh chóng đi ra ngoài. Hàn Thất Thất lặng lẽ đi sau cùng. Lâm Kiều Hân không hề có ý định dừng lại, cứ cắm đầu đi thẳng về phía trước. Chẳng bao lâu sau, ba người đã đi tới bờ hồ. Cô bám vào lan can, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lạnh nhạt cất tiếng: “Các người muốn nói gì thì nói đi”. Nhà họ Hàn giàu có hơn nhà họ Lâm. Chuyện của Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất cũng nổi tiếng khắp nơi. Không cần nghĩ cũng có thể đoán ra được anh muốn nói với cô về chuyện ly hôn. Cô chỉ không ngờ sẽ có ngày mình lại bị anh đòi ly hôn trước. Trương Minh Vũ bất lực nói: “Cô không gọi về cho người nhà à? Bọn họ đều đang tìm cô đấy”. Lâm Kiều Hân lãnh đạm nói: “Không cần đâu, tôi nhắn tin bảo tôi đi giải sầu rồi”. Bấy giờ anh mới chợt hiểu. Thảo nào lúc gọi tới Lý Phượng Cầm không hề vội vàng… Hàn Thất Thất hào hứng đứng hóng hớt ở bên cạnh. Từ khi ở trong quán bar chỉ có ánh đèn lờ mờ cho đến khi ra ngoài, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Kiều Hân. Cô ta chỉ có thể nhìn thấy dáng người của đối phương rất đẹp chứ không nhìn thấy rõ gương mặt, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ. Trương Minh Vũ chậm chạp lên tiếng: “À thì…” Sau một hồi chần chừ do dự, anh vẫn không biết phải mở miệng thế nào. Anh đành quay sang nhìn Hàn Thất Thất: “Cô tự nói đi”. Cô ta không khỏi sửng sốt. Thế nhưng dù sao cô ta cũng đã hứa với anh sẽ giải thích chuyện này rõ ràng nên cũng chẳng do dự nữa.
Nào ngờ Trương Minh Vũ lại dẫn theo Hàn Thất Thất xuất hiện ở trước mặt cô.
Anh thở dài hỏi: “Cô có sao không?”
Lâm Kiều Hân lắc đầu.
Vụ việc nguy hiểm vừa rồi đã khiến cô tỉnh táo hơn không ít, hơn nữa cô cũng không uống được bao nhiêu.
Anh liếc nhìn xung quanh rồi nói: “Ở đây loạn quá, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.
Nói cái gì?
Chuyện ly hôn sao?
Cô nhếch miệng cười khổ, gật đầu đáp lại.
Sau đó cô bước thẳng ra khỏi quán bar.
Bọn họ làm loạn như vậy, đương nhiên phải bồi thường.
Ba người nhanh chóng đi ra ngoài. Hàn Thất Thất lặng lẽ đi sau cùng.
Lâm Kiều Hân không hề có ý định dừng lại, cứ cắm đầu đi thẳng về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, ba người đã đi tới bờ hồ.
Cô bám vào lan can, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lạnh nhạt cất tiếng: “Các người muốn nói gì thì nói đi”.
Nhà họ Hàn giàu có hơn nhà họ Lâm.
Chuyện của Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất cũng nổi tiếng khắp nơi.
Không cần nghĩ cũng có thể đoán ra được anh muốn nói với cô về chuyện ly hôn.
Cô chỉ không ngờ sẽ có ngày mình lại bị anh đòi ly hôn trước.
Trương Minh Vũ bất lực nói: “Cô không gọi về cho người nhà à? Bọn họ đều đang tìm cô đấy”.
Lâm Kiều Hân lãnh đạm nói: “Không cần đâu, tôi nhắn tin bảo tôi đi giải sầu rồi”.
Bấy giờ anh mới chợt hiểu.
Thảo nào lúc gọi tới Lý Phượng Cầm không hề vội vàng…
Hàn Thất Thất hào hứng đứng hóng hớt ở bên cạnh.
Từ khi ở trong quán bar chỉ có ánh đèn lờ mờ cho đến khi ra ngoài, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Kiều Hân.
Cô ta chỉ có thể nhìn thấy dáng người của đối phương rất đẹp chứ không nhìn thấy rõ gương mặt, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ.
Trương Minh Vũ chậm chạp lên tiếng: “À thì…”
Sau một hồi chần chừ do dự, anh vẫn không biết phải mở miệng thế nào.
Anh đành quay sang nhìn Hàn Thất Thất: “Cô tự nói đi”.
Cô ta không khỏi sửng sốt.
Thế nhưng dù sao cô ta cũng đã hứa với anh sẽ giải thích chuyện này rõ ràng nên cũng chẳng do dự nữa.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nào ngờ Trương Minh Vũ lại dẫn theo Hàn Thất Thất xuất hiện ở trước mặt cô. Anh thở dài hỏi: “Cô có sao không?” Lâm Kiều Hân lắc đầu. Vụ việc nguy hiểm vừa rồi đã khiến cô tỉnh táo hơn không ít, hơn nữa cô cũng không uống được bao nhiêu. Anh liếc nhìn xung quanh rồi nói: “Ở đây loạn quá, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”. Nói cái gì? Chuyện ly hôn sao? Cô nhếch miệng cười khổ, gật đầu đáp lại. Sau đó cô bước thẳng ra khỏi quán bar. Bọn họ làm loạn như vậy, đương nhiên phải bồi thường. Ba người nhanh chóng đi ra ngoài. Hàn Thất Thất lặng lẽ đi sau cùng. Lâm Kiều Hân không hề có ý định dừng lại, cứ cắm đầu đi thẳng về phía trước. Chẳng bao lâu sau, ba người đã đi tới bờ hồ. Cô bám vào lan can, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, lạnh nhạt cất tiếng: “Các người muốn nói gì thì nói đi”. Nhà họ Hàn giàu có hơn nhà họ Lâm. Chuyện của Trương Minh Vũ và Hàn Thất Thất cũng nổi tiếng khắp nơi. Không cần nghĩ cũng có thể đoán ra được anh muốn nói với cô về chuyện ly hôn. Cô chỉ không ngờ sẽ có ngày mình lại bị anh đòi ly hôn trước. Trương Minh Vũ bất lực nói: “Cô không gọi về cho người nhà à? Bọn họ đều đang tìm cô đấy”. Lâm Kiều Hân lãnh đạm nói: “Không cần đâu, tôi nhắn tin bảo tôi đi giải sầu rồi”. Bấy giờ anh mới chợt hiểu. Thảo nào lúc gọi tới Lý Phượng Cầm không hề vội vàng… Hàn Thất Thất hào hứng đứng hóng hớt ở bên cạnh. Từ khi ở trong quán bar chỉ có ánh đèn lờ mờ cho đến khi ra ngoài, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Kiều Hân. Cô ta chỉ có thể nhìn thấy dáng người của đối phương rất đẹp chứ không nhìn thấy rõ gương mặt, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ. Trương Minh Vũ chậm chạp lên tiếng: “À thì…” Sau một hồi chần chừ do dự, anh vẫn không biết phải mở miệng thế nào. Anh đành quay sang nhìn Hàn Thất Thất: “Cô tự nói đi”. Cô ta không khỏi sửng sốt. Thế nhưng dù sao cô ta cũng đã hứa với anh sẽ giải thích chuyện này rõ ràng nên cũng chẳng do dự nữa.