Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 277: Hai mắt trợn tròn không hiểu gì

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bấy giờ ông ta mới trầm giọng nói: “Con mẹ nó ông đây đếch có hứng thú với mày! Hiểu chưa hả?”  Giọng nói vang vọng như tiếng sấm, tràn đầy lửa giận!  Anh lập tức tỏ ra là mình đã hiểu!  Tiếp đó anh đi thẳng ra ngoài cửa trước ánh mắt hoài nghi của hai người họ.  Trưởng phòng Trần khẽ giật khoé miệng, chợt có dự cảm chẳng lành.  Cô gái kia cũng rất mơ hồ.  Anh nhếch miệng cười một tiếng, hắng giọng hét ầm lên: “Có ai không! Trưởng phòng Trần bảo ai cho ông ta kiểm tra cơ thể là có thể làm trợ lý của phòng nhân sự!”  “Mau tới đây đi! Muốn làm trợ lý phòng nhân sự thì mau tới! Ai cũng có cơ hội!”  Trưởng phòng Trần bị làm cho choáng váng.  Hai mắt trợn tròn không hiểu gì.  Thế nhưng đến khi ông ta lấy lại tin thần, ngoài cửa đã có một đám người tới vây quanh.  Ai nấy đều hưng phấn tột độ, nhao nhao dò hỏi.  Trương Minh Vũ mỉm cười giải thích: “Vừa rồi trưởng phòng Trần muốn kiểm tra cơ thể của cô bé này, bảo kiểm tra xong là có thể làm trợ lý phòng nhân sự”.  “Nhưng cô bé này không đồng ý. Có ai muốn được kiểm tra cơ thể không? Mau tới đây đi!”  Nghe thấy thế, đám đông lập tức sững sờ.  Bọn họ liếc nhìn trưởng phòng Trần rồi lại nhìn sang cô gái trẻ. Dần dà ai cũng giật mình hiểu ra!  Tiếng bàn tán xôn xao nhanh chóng vang lên!  Trưởng phòng Trần sa sầm mặt, cả giận quát: “Các người… các người đừng nghe cậu ta nói vớ vẩn! Cậu ta đang vu khống tôi!”  “Người đâu! Gọi bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi?”  Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dần kéo tới.  Mấy tên bảo vệ xông tới, người cầm đầu là Vương Tài!  Trưởng phòng Trần nhếch miệng cười lạnh ra lệnh: “Cậu ta cố ý xông vào phòng làm việc, còn đặt điều vu khống tôi! Mau bắt ra ngoài rồi báo công an!”  Trương Minh Vũ chỉ ung dung mỉm cười, không hề lo lắng chút nào.  Cô gái kia lại sợ sệt, hai mắt hoang mang.  Cô ta không ngờ lại làm lớn chuyện tới mức này.  Cô ta vừa thấy biết ơn anh, lại vừa không muốn khiến anh bị liên luỵ. Lỡ như bọn họ thật sự báo công an…  Nghĩ tới đây, cô ta không khỏi lo sợ.  Vương Tài lại tỏ ra do dự.  Dù sao hắn ta cũng biết Trương Minh Vũ là người quen của sếp Chu! 

Bấy giờ ông ta mới trầm giọng nói: “Con mẹ nó ông đây đếch có hứng thú với mày! Hiểu chưa hả?”  

Giọng nói vang vọng như tiếng sấm, tràn đầy lửa giận!  

Anh lập tức tỏ ra là mình đã hiểu!  

Tiếp đó anh đi thẳng ra ngoài cửa trước ánh mắt hoài nghi của hai người họ.  

Trưởng phòng Trần khẽ giật khoé miệng, chợt có dự cảm chẳng lành.  

Cô gái kia cũng rất mơ hồ.  

Anh nhếch miệng cười một tiếng, hắng giọng hét ầm lên: “Có ai không! Trưởng phòng Trần bảo ai cho ông ta kiểm tra cơ thể là có thể làm trợ lý của phòng nhân sự!”  

“Mau tới đây đi! Muốn làm trợ lý phòng nhân sự thì mau tới! Ai cũng có cơ hội!”  

Trưởng phòng Trần bị làm cho choáng váng.  

Hai mắt trợn tròn không hiểu gì.  

Thế nhưng đến khi ông ta lấy lại tin thần, ngoài cửa đã có một đám người tới vây quanh.  

Ai nấy đều hưng phấn tột độ, nhao nhao dò hỏi.  

Trương Minh Vũ mỉm cười giải thích: “Vừa rồi trưởng phòng Trần muốn kiểm tra cơ thể của cô bé này, bảo kiểm tra xong là có thể làm trợ lý phòng nhân sự”.  

“Nhưng cô bé này không đồng ý. Có ai muốn được kiểm tra cơ thể không? Mau tới đây đi!”  

Nghe thấy thế, đám đông lập tức sững sờ.  

Bọn họ liếc nhìn trưởng phòng Trần rồi lại nhìn sang cô gái trẻ. Dần dà ai cũng giật mình hiểu ra!  

Tiếng bàn tán xôn xao nhanh chóng vang lên!  

Trưởng phòng Trần sa sầm mặt, cả giận quát: “Các người… các người đừng nghe cậu ta nói vớ vẩn! Cậu ta đang vu khống tôi!”  

“Người đâu! Gọi bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi?”  

Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dần kéo tới.  

Mấy tên bảo vệ xông tới, người cầm đầu là Vương Tài!  

Trưởng phòng Trần nhếch miệng cười lạnh ra lệnh: “Cậu ta cố ý xông vào phòng làm việc, còn đặt điều vu khống tôi! Mau bắt ra ngoài rồi báo công an!”  

Trương Minh Vũ chỉ ung dung mỉm cười, không hề lo lắng chút nào.  

Cô gái kia lại sợ sệt, hai mắt hoang mang.  

Cô ta không ngờ lại làm lớn chuyện tới mức này.  

Cô ta vừa thấy biết ơn anh, lại vừa không muốn khiến anh bị liên luỵ. Lỡ như bọn họ thật sự báo công an…  

Nghĩ tới đây, cô ta không khỏi lo sợ.  

Vương Tài lại tỏ ra do dự.  

Dù sao hắn ta cũng biết Trương Minh Vũ là người quen của sếp Chu! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bấy giờ ông ta mới trầm giọng nói: “Con mẹ nó ông đây đếch có hứng thú với mày! Hiểu chưa hả?”  Giọng nói vang vọng như tiếng sấm, tràn đầy lửa giận!  Anh lập tức tỏ ra là mình đã hiểu!  Tiếp đó anh đi thẳng ra ngoài cửa trước ánh mắt hoài nghi của hai người họ.  Trưởng phòng Trần khẽ giật khoé miệng, chợt có dự cảm chẳng lành.  Cô gái kia cũng rất mơ hồ.  Anh nhếch miệng cười một tiếng, hắng giọng hét ầm lên: “Có ai không! Trưởng phòng Trần bảo ai cho ông ta kiểm tra cơ thể là có thể làm trợ lý của phòng nhân sự!”  “Mau tới đây đi! Muốn làm trợ lý phòng nhân sự thì mau tới! Ai cũng có cơ hội!”  Trưởng phòng Trần bị làm cho choáng váng.  Hai mắt trợn tròn không hiểu gì.  Thế nhưng đến khi ông ta lấy lại tin thần, ngoài cửa đã có một đám người tới vây quanh.  Ai nấy đều hưng phấn tột độ, nhao nhao dò hỏi.  Trương Minh Vũ mỉm cười giải thích: “Vừa rồi trưởng phòng Trần muốn kiểm tra cơ thể của cô bé này, bảo kiểm tra xong là có thể làm trợ lý phòng nhân sự”.  “Nhưng cô bé này không đồng ý. Có ai muốn được kiểm tra cơ thể không? Mau tới đây đi!”  Nghe thấy thế, đám đông lập tức sững sờ.  Bọn họ liếc nhìn trưởng phòng Trần rồi lại nhìn sang cô gái trẻ. Dần dà ai cũng giật mình hiểu ra!  Tiếng bàn tán xôn xao nhanh chóng vang lên!  Trưởng phòng Trần sa sầm mặt, cả giận quát: “Các người… các người đừng nghe cậu ta nói vớ vẩn! Cậu ta đang vu khống tôi!”  “Người đâu! Gọi bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi?”  Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dần kéo tới.  Mấy tên bảo vệ xông tới, người cầm đầu là Vương Tài!  Trưởng phòng Trần nhếch miệng cười lạnh ra lệnh: “Cậu ta cố ý xông vào phòng làm việc, còn đặt điều vu khống tôi! Mau bắt ra ngoài rồi báo công an!”  Trương Minh Vũ chỉ ung dung mỉm cười, không hề lo lắng chút nào.  Cô gái kia lại sợ sệt, hai mắt hoang mang.  Cô ta không ngờ lại làm lớn chuyện tới mức này.  Cô ta vừa thấy biết ơn anh, lại vừa không muốn khiến anh bị liên luỵ. Lỡ như bọn họ thật sự báo công an…  Nghĩ tới đây, cô ta không khỏi lo sợ.  Vương Tài lại tỏ ra do dự.  Dù sao hắn ta cũng biết Trương Minh Vũ là người quen của sếp Chu! 

Chương 277: Hai mắt trợn tròn không hiểu gì