Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 293: Mỗi món đồ đều có giá trị vài trăm nghìn!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cười nói: "Cảm ơn". Vương Vũ Nam vội vàng ngồi về chỗ của mình, lặng lẽ chờ đợi. Trương Minh Vũ im lặng hưởng thụ. Ngẩng đầu nhìn phát hiện ra trong phòng đối diện mình có mấy bóng người. Hà Gia Hoa nằm trong số đó. Một giây sau, giọng nói nặng nề vang lên: "Mời các vị ổn định chỗ ngồi, buổi đấu giá của chúng ta sắp bắt đầu rồi".Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hội trường tức thì lặng ngắt như tờ. Mặc dù người tới được nơi này không phải là hạng giàu sang thì cũng phải có quyền thế nhưng dẫu sao, bên chủ trì là tập đoàn Đại Phú, ai dám không nể mặt? Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Cô đi ra ngồi phía trước đi, cầm lấy bảng báo giá của mình, khi nào tôi bảo cô giơ thì hẵng giơ lên". "Hả?" Vương Vũ Nam kinh ngạc ra mặt. Nhưng cô ấy vẫn nghe lời bước tới, câu nệ ngồi xuống ghế sofa. Chẳng mấy chốc, người chủ trì đã lên tiếng, buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Nhưng buổi đấu giá hôm nay không chỉ bán đấu giá một tòa nhà mà còn có rất nhiều đồ vật giá trị, tất cả đều do một công ty con riêng biệt dưới trướng Trần Đại Phú thu mua mang tới. Hội trường này cũng đặc biệt được thành lập vì công ty đó. Tòa nhà kia chỉ là tiện thể dịp này mang ra bán đấu giá mà thôi. Phía trước đã xuất hiện một đống đồ hỗn tạp, có cả đồ cổ bằng phỉ thúy gì đó, Trương Minh Vũ không có hứng thú, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt. Người bên dưới lại hừng hực khí thế tranh đoạt. Nửa giờ nhanh chóng trôi qua, đã có hơn chục món đồ được bán ra. Mỗi món đồ đều có giá trị vài trăm nghìn! Ngay khi Trương Minh Vũ cảm thấy nhàm chán quá mức, người chủ trì lại đã lên tiếng: "Tiếp theo đây mới là trọng điểm của buổi đấu giá hôm nay, đó chính là tòa nhà mới được đưa vào sử dụng của công ty chúng tôi ở khu phố trung tâm phía Bắc thành phố". "Thông tin chi tiết xin mời các vị xem trên màn hình". Người chủ trì vừa dứt lời, thông tin chi tiết về tòa nhà được đấu giá đã hiện lên trên màn hình phía sau. Trương Minh Vũ lập tức nổi hứng, vội ngồi ngay ngắn lại, thận trọng đọc từng dòng. Vương Vũ Nam cũng cặn kẽ dò từng số liệu. Người bên dưới cũng nhao nhao nghị luận, dường như đều rất hưng phấn.
Trương Minh Vũ cười nói: "Cảm ơn".
Vương Vũ Nam vội vàng ngồi về chỗ của mình, lặng lẽ chờ đợi.
Trương Minh Vũ im lặng hưởng thụ.
Ngẩng đầu nhìn phát hiện ra trong phòng đối diện mình có mấy bóng người.
Hà Gia Hoa nằm trong số đó.
Một giây sau, giọng nói nặng nề vang lên: "Mời các vị ổn định chỗ ngồi, buổi đấu giá của chúng ta sắp bắt đầu rồi".
Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hội trường tức thì lặng ngắt như tờ.
Mặc dù người tới được nơi này không phải là hạng giàu sang thì cũng phải có quyền thế nhưng dẫu sao, bên chủ trì là tập đoàn Đại Phú, ai dám không nể mặt?
Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Cô đi ra ngồi phía trước đi, cầm lấy bảng báo giá của mình, khi nào tôi bảo cô giơ thì hẵng giơ lên".
"Hả?"
Vương Vũ Nam kinh ngạc ra mặt.
Nhưng cô ấy vẫn nghe lời bước tới, câu nệ ngồi xuống ghế sofa.
Chẳng mấy chốc, người chủ trì đã lên tiếng, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Nhưng buổi đấu giá hôm nay không chỉ bán đấu giá một tòa nhà mà còn có rất nhiều đồ vật giá trị, tất cả đều do một công ty con riêng biệt dưới trướng Trần Đại Phú thu mua mang tới.
Hội trường này cũng đặc biệt được thành lập vì công ty đó.
Tòa nhà kia chỉ là tiện thể dịp này mang ra bán đấu giá mà thôi.
Phía trước đã xuất hiện một đống đồ hỗn tạp, có cả đồ cổ bằng phỉ thúy gì đó, Trương Minh Vũ không có hứng thú, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt.
Người bên dưới lại hừng hực khí thế tranh đoạt.
Nửa giờ nhanh chóng trôi qua, đã có hơn chục món đồ được bán ra.
Mỗi món đồ đều có giá trị vài trăm nghìn!
Ngay khi Trương Minh Vũ cảm thấy nhàm chán quá mức, người chủ trì lại đã lên tiếng: "Tiếp theo đây mới là trọng điểm của buổi đấu giá hôm nay, đó chính là tòa nhà mới được đưa vào sử dụng của công ty chúng tôi ở khu phố trung tâm phía Bắc thành phố".
"Thông tin chi tiết xin mời các vị xem trên màn hình".
Người chủ trì vừa dứt lời, thông tin chi tiết về tòa nhà được đấu giá đã hiện lên trên màn hình phía sau.
Trương Minh Vũ lập tức nổi hứng, vội ngồi ngay ngắn lại, thận trọng đọc từng dòng.
Vương Vũ Nam cũng cặn kẽ dò từng số liệu.
Người bên dưới cũng nhao nhao nghị luận, dường như đều rất hưng phấn.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ cười nói: "Cảm ơn". Vương Vũ Nam vội vàng ngồi về chỗ của mình, lặng lẽ chờ đợi. Trương Minh Vũ im lặng hưởng thụ. Ngẩng đầu nhìn phát hiện ra trong phòng đối diện mình có mấy bóng người. Hà Gia Hoa nằm trong số đó. Một giây sau, giọng nói nặng nề vang lên: "Mời các vị ổn định chỗ ngồi, buổi đấu giá của chúng ta sắp bắt đầu rồi".Lời này vừa được thốt ra, toàn bộ hội trường tức thì lặng ngắt như tờ. Mặc dù người tới được nơi này không phải là hạng giàu sang thì cũng phải có quyền thế nhưng dẫu sao, bên chủ trì là tập đoàn Đại Phú, ai dám không nể mặt? Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Cô đi ra ngồi phía trước đi, cầm lấy bảng báo giá của mình, khi nào tôi bảo cô giơ thì hẵng giơ lên". "Hả?" Vương Vũ Nam kinh ngạc ra mặt. Nhưng cô ấy vẫn nghe lời bước tới, câu nệ ngồi xuống ghế sofa. Chẳng mấy chốc, người chủ trì đã lên tiếng, buổi đấu giá chính thức bắt đầu. Nhưng buổi đấu giá hôm nay không chỉ bán đấu giá một tòa nhà mà còn có rất nhiều đồ vật giá trị, tất cả đều do một công ty con riêng biệt dưới trướng Trần Đại Phú thu mua mang tới. Hội trường này cũng đặc biệt được thành lập vì công ty đó. Tòa nhà kia chỉ là tiện thể dịp này mang ra bán đấu giá mà thôi. Phía trước đã xuất hiện một đống đồ hỗn tạp, có cả đồ cổ bằng phỉ thúy gì đó, Trương Minh Vũ không có hứng thú, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt. Người bên dưới lại hừng hực khí thế tranh đoạt. Nửa giờ nhanh chóng trôi qua, đã có hơn chục món đồ được bán ra. Mỗi món đồ đều có giá trị vài trăm nghìn! Ngay khi Trương Minh Vũ cảm thấy nhàm chán quá mức, người chủ trì lại đã lên tiếng: "Tiếp theo đây mới là trọng điểm của buổi đấu giá hôm nay, đó chính là tòa nhà mới được đưa vào sử dụng của công ty chúng tôi ở khu phố trung tâm phía Bắc thành phố". "Thông tin chi tiết xin mời các vị xem trên màn hình". Người chủ trì vừa dứt lời, thông tin chi tiết về tòa nhà được đấu giá đã hiện lên trên màn hình phía sau. Trương Minh Vũ lập tức nổi hứng, vội ngồi ngay ngắn lại, thận trọng đọc từng dòng. Vương Vũ Nam cũng cặn kẽ dò từng số liệu. Người bên dưới cũng nhao nhao nghị luận, dường như đều rất hưng phấn.