Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 300: "Vậy được, tôi bỏ hợp đồng"
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bốn năm? Trong bốn năm, chỉ tính riêng lợi tức từ số tiền một trăm chín mươi triệu này thì đã là bao nhiêu rồi? Hà Gia Hoa lại một lần nữa run lên kịch liệt. "Các người... các người làm vậy là lừa đảo!", Hà Gia Hoa giận điên lên, la lớn. Nhưng bên tổ chức đấu giá lại chính là tập đoàn Đại Phú, hắn không dám làm quá đáng. Phó hội trưởng Chu cười ha hả, nói: "Cậu Hà, những lời thế này không thể nói bừa được đâu, chúng tôi đều đã chú thích đầy đủ, tự bản thân cậu không chịu đọc kĩ, tôi còn có ý tốt nhắc nhở cậu rồi cơ mà". "Tôi..." Hà Gia Hoa lập tức nghẹn họng. Bên dưới đã có vô số người cười như điên. Duy chỉ có Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng. Tòa nhà này không thể bàn giao ngay, vậy thì sợ là cơ hội hợp tác sau cùng của cô cũng không còn. Ngay sau đó, phó hội trưởng Chu tiếp tục nói: "Nếu cậu Hà không muốn mua nữa thì cũng có thể bỏ hợp đồng". Ánh mắt Hà Gia Hoa lập tức lóe lên, hắn bồn chồn hỏi ngay: "Có thể bỏ được?" "Vậy được, tôi bỏ hợp đồng". Vỗn dĩ một trăm triệu sau này thêm vào là do hắn bị lừa, hiện giờ hắn đã đập tan nhuệ khí của Trương Minh Vũ, không cần phải tiếp tục... Phó hội trưởng Chu lại cười ha hả, nói: "Đương nhiên có thể bỏ hợp đồng, nhưng hội đấu giá của chúng tôi có quy định, nếu bỏ không mua nữa thì cần bồi thường 30% kim ngạch đấu giá". Ông ta vừa thốt ra, tất cả đều choáng váng. 30% của một trăm chín mươi triệu... Năm mươi bảy triệu!Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng cả người. Nói vậy có nghĩa là, nếu hắn bỏ hợp đồng thì... sẽ mất trắng năm mươi bảy triệu? Nhưng bốn năm... Vào giờ phút này, Hà Gia Hoa đang phải vật lộn cân nhắc. Phó hội trưởng Chu tiếp tục hỏi: "Cậu Hà định thế nào?" Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, cố nén cảm giác uất nghẹn xuống. Dẫu sao quy định cũng đã có từ đầu, hắn cũng từng nghe nói tới. Hồi lâu sau, Hà Gia Hoa nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi bỏ hợp đồng". Mất trắng năm mươi bảy triệu vẫn còn hơn mất một trăm triệu! Hà Gia Hoa nhanh chóng thanh toán năm mươi bảy triệu bồi thường, sau đó ủ rũ quay đầu đi về phía phòng vip của mình. Bên dưới đài đã cười vang. Khóe miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi nhếch lên, anh bỗng cảm thấy vụ này không chỉ đơn giản như vậy.
Bốn năm?
Trong bốn năm, chỉ tính riêng lợi tức từ số tiền một trăm chín mươi triệu này thì đã là bao nhiêu rồi?
Hà Gia Hoa lại một lần nữa run lên kịch liệt.
"Các người... các người làm vậy là lừa đảo!", Hà Gia Hoa giận điên lên, la lớn.
Nhưng bên tổ chức đấu giá lại chính là tập đoàn Đại Phú, hắn không dám làm quá đáng.
Phó hội trưởng Chu cười ha hả, nói: "Cậu Hà, những lời thế này không thể nói bừa được đâu, chúng tôi đều đã chú thích đầy đủ, tự bản thân cậu không chịu đọc kĩ, tôi còn có ý tốt nhắc nhở cậu rồi cơ mà".
"Tôi..."
Hà Gia Hoa lập tức nghẹn họng.
Bên dưới đã có vô số người cười như điên.
Duy chỉ có Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng.
Tòa nhà này không thể bàn giao ngay, vậy thì sợ là cơ hội hợp tác sau cùng của cô cũng không còn.
Ngay sau đó, phó hội trưởng Chu tiếp tục nói: "Nếu cậu Hà không muốn mua nữa thì cũng có thể bỏ hợp đồng".
Ánh mắt Hà Gia Hoa lập tức lóe lên, hắn bồn chồn hỏi ngay: "Có thể bỏ được?"
"Vậy được, tôi bỏ hợp đồng".
Vỗn dĩ một trăm triệu sau này thêm vào là do hắn bị lừa, hiện giờ hắn đã đập tan nhuệ khí của Trương Minh Vũ, không cần phải tiếp tục...
Phó hội trưởng Chu lại cười ha hả, nói: "Đương nhiên có thể bỏ hợp đồng, nhưng hội đấu giá của chúng tôi có quy định, nếu bỏ không mua nữa thì cần bồi thường 30% kim ngạch đấu giá".
Ông ta vừa thốt ra, tất cả đều choáng váng.
30% của một trăm chín mươi triệu...
Năm mươi bảy triệu!
Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng cả người.
Nói vậy có nghĩa là, nếu hắn bỏ hợp đồng thì... sẽ mất trắng năm mươi bảy triệu?
Nhưng bốn năm...
Vào giờ phút này, Hà Gia Hoa đang phải vật lộn cân nhắc.
Phó hội trưởng Chu tiếp tục hỏi: "Cậu Hà định thế nào?"
Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, cố nén cảm giác uất nghẹn xuống.
Dẫu sao quy định cũng đã có từ đầu, hắn cũng từng nghe nói tới.
Hồi lâu sau, Hà Gia Hoa nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi bỏ hợp đồng".
Mất trắng năm mươi bảy triệu vẫn còn hơn mất một trăm triệu!
Hà Gia Hoa nhanh chóng thanh toán năm mươi bảy triệu bồi thường, sau đó ủ rũ quay đầu đi về phía phòng vip của mình.
Bên dưới đài đã cười vang.
Khóe miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi nhếch lên, anh bỗng cảm thấy vụ này không chỉ đơn giản như vậy.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Bốn năm? Trong bốn năm, chỉ tính riêng lợi tức từ số tiền một trăm chín mươi triệu này thì đã là bao nhiêu rồi? Hà Gia Hoa lại một lần nữa run lên kịch liệt. "Các người... các người làm vậy là lừa đảo!", Hà Gia Hoa giận điên lên, la lớn. Nhưng bên tổ chức đấu giá lại chính là tập đoàn Đại Phú, hắn không dám làm quá đáng. Phó hội trưởng Chu cười ha hả, nói: "Cậu Hà, những lời thế này không thể nói bừa được đâu, chúng tôi đều đã chú thích đầy đủ, tự bản thân cậu không chịu đọc kĩ, tôi còn có ý tốt nhắc nhở cậu rồi cơ mà". "Tôi..." Hà Gia Hoa lập tức nghẹn họng. Bên dưới đã có vô số người cười như điên. Duy chỉ có Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng. Tòa nhà này không thể bàn giao ngay, vậy thì sợ là cơ hội hợp tác sau cùng của cô cũng không còn. Ngay sau đó, phó hội trưởng Chu tiếp tục nói: "Nếu cậu Hà không muốn mua nữa thì cũng có thể bỏ hợp đồng". Ánh mắt Hà Gia Hoa lập tức lóe lên, hắn bồn chồn hỏi ngay: "Có thể bỏ được?" "Vậy được, tôi bỏ hợp đồng". Vỗn dĩ một trăm triệu sau này thêm vào là do hắn bị lừa, hiện giờ hắn đã đập tan nhuệ khí của Trương Minh Vũ, không cần phải tiếp tục... Phó hội trưởng Chu lại cười ha hả, nói: "Đương nhiên có thể bỏ hợp đồng, nhưng hội đấu giá của chúng tôi có quy định, nếu bỏ không mua nữa thì cần bồi thường 30% kim ngạch đấu giá". Ông ta vừa thốt ra, tất cả đều choáng váng. 30% của một trăm chín mươi triệu... Năm mươi bảy triệu!Hà Gia Hoa cũng đã choáng váng cả người. Nói vậy có nghĩa là, nếu hắn bỏ hợp đồng thì... sẽ mất trắng năm mươi bảy triệu? Nhưng bốn năm... Vào giờ phút này, Hà Gia Hoa đang phải vật lộn cân nhắc. Phó hội trưởng Chu tiếp tục hỏi: "Cậu Hà định thế nào?" Hà Gia Hoa hít sâu một hơi, cố nén cảm giác uất nghẹn xuống. Dẫu sao quy định cũng đã có từ đầu, hắn cũng từng nghe nói tới. Hồi lâu sau, Hà Gia Hoa nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, tôi bỏ hợp đồng". Mất trắng năm mươi bảy triệu vẫn còn hơn mất một trăm triệu! Hà Gia Hoa nhanh chóng thanh toán năm mươi bảy triệu bồi thường, sau đó ủ rũ quay đầu đi về phía phòng vip của mình. Bên dưới đài đã cười vang. Khóe miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi nhếch lên, anh bỗng cảm thấy vụ này không chỉ đơn giản như vậy.