Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 311: Em yêu… của mấy người khác?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Vừa mới nói đến đây, ông ta đã giật mình tỉnh ngộ!  Em yêu… của mấy người khác?  Sắc mặt Lê Lê lập tức sa sầm!  “Đừng có đặt điều vu khống tôi! Anh… anh nói vớ vẩn gì đấy?”, cô ta giận dữ gào ầm lên.  Trương Minh Vũ tỏ vẻ vô tội hỏi: “Chẳng lẽ cái người bảo quản lý khách sạn giả làm ông chủ rồi hứa sẽ hầu hạ người ta một đêm… không phải là cô à?”  “Anh…”  Lê Lê tức thì nổi trận lôi đình!  Đám người xung quanh thấy thế liền chỉ trỏ bàn tán cô ta.  Sắc mặt của sếp Lý tối sầm lại!  Tuy ông ta thích kiểu phụ nữ gợi cảm, nhưng nếu là hàng công cộng…  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói với ông ta: “Ông cũng to gan phết đấy! Con hàng gì cũng dám sờ vào? Không sợ lây bệnh à?”  Lửa giận trong lòng Lê Lê cuồn cuộn dâng trào. Cô ta giận dữ hét lớn: “Con mẹ nó anh câm miệng ngay cho tôi!”  Nói rồi cô ta hung hăng giơ tay định tát anh một cái!  Thế nhưng đối với anh, tốc độ của cô ta chỉ ngang với ốc sên!  Anh tuỳ ý vươn tay ra đã có thể dễ dàng tóm lấy cổ tay cô ta, cười lạnh một tiếng.  Lê Lê giãy giụa thử vài cái nhưng không thể rút tay ra nổi.  “Sao hả? Một thằng đàn ông to cao như anh lại dám đánh phụ nữ à?”  “Mọi người mở to mắt ra mà xem! Thằng đàn ông hèn hạ này định đánh phụ nữ đấy! Nhìn đi!”  Cô ta quay sang chỗ khác gào lên ăn vạ.  Cô ta đã quen dùng mánh khoé này không biết bao nhiêu lần.  Tiếng bàn tán ồn ào ở xung quanh lại vang lên.  Trong mắt Lê Lê tràn đầy đắc ý, cô ta kiêu ngạo nhìn anh!  Trương Minh Vũ bật cười nói: “Tôi là đàn ông, đương nhiên không thể đánh cô. Nhưng bên tôi có con gái đấy!”  Nói rồi anh liếc mắt nhìn về phía Lâm Diểu.  Bất thình lình, một tiếng động chói tai vang lên: “Bốp!”  Đến cả anh cũng phải giận thót tim.  “Á!”  Lê Lê hét thảm một tiếng, cả người ngã ngửa ra sau nhưng lại bị anh kéo lại!  “Bốp!” 

Vừa mới nói đến đây, ông ta đã giật mình tỉnh ngộ!  

Em yêu… của mấy người khác?  

Sắc mặt Lê Lê lập tức sa sầm!  

“Đừng có đặt điều vu khống tôi! Anh… anh nói vớ vẩn gì đấy?”, cô ta giận dữ gào ầm lên.  

Trương Minh Vũ tỏ vẻ vô tội hỏi: “Chẳng lẽ cái người bảo quản lý khách sạn giả làm ông chủ rồi hứa sẽ hầu hạ người ta một đêm… không phải là cô à?”  

“Anh…”  

Lê Lê tức thì nổi trận lôi đình!  

Đám người xung quanh thấy thế liền chỉ trỏ bàn tán cô ta.  

Sắc mặt của sếp Lý tối sầm lại!  

Tuy ông ta thích kiểu phụ nữ gợi cảm, nhưng nếu là hàng công cộng…  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói với ông ta: “Ông cũng to gan phết đấy! Con hàng gì cũng dám sờ vào? Không sợ lây bệnh à?”  

Lửa giận trong lòng Lê Lê cuồn cuộn dâng trào. Cô ta giận dữ hét lớn: “Con mẹ nó anh câm miệng ngay cho tôi!”  

Nói rồi cô ta hung hăng giơ tay định tát anh một cái!  

Thế nhưng đối với anh, tốc độ của cô ta chỉ ngang với ốc sên!  

Anh tuỳ ý vươn tay ra đã có thể dễ dàng tóm lấy cổ tay cô ta, cười lạnh một tiếng.  

Lê Lê giãy giụa thử vài cái nhưng không thể rút tay ra nổi.  

“Sao hả? Một thằng đàn ông to cao như anh lại dám đánh phụ nữ à?”  

“Mọi người mở to mắt ra mà xem! Thằng đàn ông hèn hạ này định đánh phụ nữ đấy! Nhìn đi!”  

Cô ta quay sang chỗ khác gào lên ăn vạ.  

Cô ta đã quen dùng mánh khoé này không biết bao nhiêu lần.  

Tiếng bàn tán ồn ào ở xung quanh lại vang lên.  

Trong mắt Lê Lê tràn đầy đắc ý, cô ta kiêu ngạo nhìn anh!  

Trương Minh Vũ bật cười nói: “Tôi là đàn ông, đương nhiên không thể đánh cô. Nhưng bên tôi có con gái đấy!”  

Nói rồi anh liếc mắt nhìn về phía Lâm Diểu.  

Bất thình lình, một tiếng động chói tai vang lên: “Bốp!”  

Đến cả anh cũng phải giận thót tim.  

“Á!”  

Lê Lê hét thảm một tiếng, cả người ngã ngửa ra sau nhưng lại bị anh kéo lại!  

“Bốp!” 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Vừa mới nói đến đây, ông ta đã giật mình tỉnh ngộ!  Em yêu… của mấy người khác?  Sắc mặt Lê Lê lập tức sa sầm!  “Đừng có đặt điều vu khống tôi! Anh… anh nói vớ vẩn gì đấy?”, cô ta giận dữ gào ầm lên.  Trương Minh Vũ tỏ vẻ vô tội hỏi: “Chẳng lẽ cái người bảo quản lý khách sạn giả làm ông chủ rồi hứa sẽ hầu hạ người ta một đêm… không phải là cô à?”  “Anh…”  Lê Lê tức thì nổi trận lôi đình!  Đám người xung quanh thấy thế liền chỉ trỏ bàn tán cô ta.  Sắc mặt của sếp Lý tối sầm lại!  Tuy ông ta thích kiểu phụ nữ gợi cảm, nhưng nếu là hàng công cộng…  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói với ông ta: “Ông cũng to gan phết đấy! Con hàng gì cũng dám sờ vào? Không sợ lây bệnh à?”  Lửa giận trong lòng Lê Lê cuồn cuộn dâng trào. Cô ta giận dữ hét lớn: “Con mẹ nó anh câm miệng ngay cho tôi!”  Nói rồi cô ta hung hăng giơ tay định tát anh một cái!  Thế nhưng đối với anh, tốc độ của cô ta chỉ ngang với ốc sên!  Anh tuỳ ý vươn tay ra đã có thể dễ dàng tóm lấy cổ tay cô ta, cười lạnh một tiếng.  Lê Lê giãy giụa thử vài cái nhưng không thể rút tay ra nổi.  “Sao hả? Một thằng đàn ông to cao như anh lại dám đánh phụ nữ à?”  “Mọi người mở to mắt ra mà xem! Thằng đàn ông hèn hạ này định đánh phụ nữ đấy! Nhìn đi!”  Cô ta quay sang chỗ khác gào lên ăn vạ.  Cô ta đã quen dùng mánh khoé này không biết bao nhiêu lần.  Tiếng bàn tán ồn ào ở xung quanh lại vang lên.  Trong mắt Lê Lê tràn đầy đắc ý, cô ta kiêu ngạo nhìn anh!  Trương Minh Vũ bật cười nói: “Tôi là đàn ông, đương nhiên không thể đánh cô. Nhưng bên tôi có con gái đấy!”  Nói rồi anh liếc mắt nhìn về phía Lâm Diểu.  Bất thình lình, một tiếng động chói tai vang lên: “Bốp!”  Đến cả anh cũng phải giận thót tim.  “Á!”  Lê Lê hét thảm một tiếng, cả người ngã ngửa ra sau nhưng lại bị anh kéo lại!  “Bốp!” 

Chương 311: Em yêu… của mấy người khác?