Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 321: “Cụ thể là ai tôi cũng không biết đâu…”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đợi cô ta đi khỏi, anh mới nhớ ra mình quên không nói chuyện thiết kế chi nhánh mới rồi… Long Tam lái xe đưa anh trở về biệt thự. Vừa về đến nhà, anh đã bắt đầu bài huấn luyện mới. Trong biệt thự vang lên tiếng kêu la oai oái của anh. Nhưng sau một buổi tối luyện tập khắc khổ, anh đã tiến bộ vượt bậc, cuối cùng cũng tránh được bốn đòn liên tiếp của Long Tam. Thế nhưng đến đòn thứ năm, anh lại không thể nào tránh kịp. Giữa bốn đòn và năm đòn liên tiếp không chỉ khác nhau một đòn. Phù! Trương Minh Vũ thở hổn hển, toàn thân mệt nhoài nằm ườn ra sofa. Long Tam lên tiếng khen ngợi: “Đừng nản chí. Mới tập vài ngày đã tiến bộ lớn như vậy, cậu giỏi hơn người thường nhiều lắm”. Anh chỉ lắc đầu cười khổ. Cứ thế này thì biết đến lúc nào anh mới có thể đuổi kịp Long Tam? Anh ta lại nói tiếp: “Cậu là người đầu tiên nhận được lời khen của tôi đấy, hãy tin tưởng bản thân”. Câu nói này khiến anh sững sờ. Anh tự hỏi bản thân… có khiếu đánh đấm lắm sao? Nếu thật sự là vậy, tại sao trước kia sư phụ không dạy anh học võ… Thế nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều đã nghe thấy giọng nói của Long Tam vang lên bên tai: “À quên mất, tôi có một tin tốt cho cậu. Một người chị khác của cậu sắp trở về rồi”. Nghe thấy thế, anh lập tức giật nảy mình. Chị? Anh mừng rỡ ngẩng đầu lên, phấn khích hỏi: “Thật sao? Chị nào đấy? Khi nào chị ấy mới về?” Long Tam lắc đầu đáp: “Đây là tin tức cô Tô Mang cung cấp, nói là người chị kia của cậu cố ý dặn dò không được cho cậu biết, để tặng cậu một niềm vui bất ngờ”. “Cụ thể là ai tôi cũng không biết đâu…” Anh bĩu môi thất vọng, thế nhưng trong lòng vẫn tràn ngập chờ mong. Tối đến, anh tắm rửa sạch sẽ rồi trở về phòng. Mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo, tiếp đến là kế hoạch phát triển. Nghĩ tới đây, anh chợt cảm thấy hưng phấn lạ thường. Thoáng chốc, anh đã chìm vào giấc ngủ say. Sáng sớm ngày hôm sau, anh bị tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi đánh thức. Anh cầm lên nhìn thử, thấy một dãy số lạ. Anh nghi hoặc ấn nghe máy.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đợi cô ta đi khỏi, anh mới nhớ ra mình quên không nói chuyện thiết kế chi nhánh mới rồi…
Long Tam lái xe đưa anh trở về biệt thự.
Vừa về đến nhà, anh đã bắt đầu bài huấn luyện mới.
Trong biệt thự vang lên tiếng kêu la oai oái của anh.
Nhưng sau một buổi tối luyện tập khắc khổ, anh đã tiến bộ vượt bậc, cuối cùng cũng tránh được bốn đòn liên tiếp của Long Tam.
Thế nhưng đến đòn thứ năm, anh lại không thể nào tránh kịp.
Giữa bốn đòn và năm đòn liên tiếp không chỉ khác nhau một đòn.
Phù!
Trương Minh Vũ thở hổn hển, toàn thân mệt nhoài nằm ườn ra sofa.
Long Tam lên tiếng khen ngợi: “Đừng nản chí. Mới tập vài ngày đã tiến bộ lớn như vậy, cậu giỏi hơn người thường nhiều lắm”.
Anh chỉ lắc đầu cười khổ.
Cứ thế này thì biết đến lúc nào anh mới có thể đuổi kịp Long Tam?
Anh ta lại nói tiếp: “Cậu là người đầu tiên nhận được lời khen của tôi đấy, hãy tin tưởng bản thân”.
Câu nói này khiến anh sững sờ.
Anh tự hỏi bản thân… có khiếu đánh đấm lắm sao?
Nếu thật sự là vậy, tại sao trước kia sư phụ không dạy anh học võ…
Thế nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều đã nghe thấy giọng nói của Long Tam vang lên bên tai: “À quên mất, tôi có một tin tốt cho cậu. Một người chị khác của cậu sắp trở về rồi”.
Nghe thấy thế, anh lập tức giật nảy mình.
Chị?
Anh mừng rỡ ngẩng đầu lên, phấn khích hỏi: “Thật sao? Chị nào đấy? Khi nào chị ấy mới về?”
Long Tam lắc đầu đáp: “Đây là tin tức cô Tô Mang cung cấp, nói là người chị kia của cậu cố ý dặn dò không được cho cậu biết, để tặng cậu một niềm vui bất ngờ”.
“Cụ thể là ai tôi cũng không biết đâu…”
Anh bĩu môi thất vọng, thế nhưng trong lòng vẫn tràn ngập chờ mong.
Tối đến, anh tắm rửa sạch sẽ rồi trở về phòng.
Mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo, tiếp đến là kế hoạch phát triển.
Nghĩ tới đây, anh chợt cảm thấy hưng phấn lạ thường.
Thoáng chốc, anh đã chìm vào giấc ngủ say.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh bị tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi đánh thức.
Anh cầm lên nhìn thử, thấy một dãy số lạ.
Anh nghi hoặc ấn nghe máy.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đợi cô ta đi khỏi, anh mới nhớ ra mình quên không nói chuyện thiết kế chi nhánh mới rồi… Long Tam lái xe đưa anh trở về biệt thự. Vừa về đến nhà, anh đã bắt đầu bài huấn luyện mới. Trong biệt thự vang lên tiếng kêu la oai oái của anh. Nhưng sau một buổi tối luyện tập khắc khổ, anh đã tiến bộ vượt bậc, cuối cùng cũng tránh được bốn đòn liên tiếp của Long Tam. Thế nhưng đến đòn thứ năm, anh lại không thể nào tránh kịp. Giữa bốn đòn và năm đòn liên tiếp không chỉ khác nhau một đòn. Phù! Trương Minh Vũ thở hổn hển, toàn thân mệt nhoài nằm ườn ra sofa. Long Tam lên tiếng khen ngợi: “Đừng nản chí. Mới tập vài ngày đã tiến bộ lớn như vậy, cậu giỏi hơn người thường nhiều lắm”. Anh chỉ lắc đầu cười khổ. Cứ thế này thì biết đến lúc nào anh mới có thể đuổi kịp Long Tam? Anh ta lại nói tiếp: “Cậu là người đầu tiên nhận được lời khen của tôi đấy, hãy tin tưởng bản thân”. Câu nói này khiến anh sững sờ. Anh tự hỏi bản thân… có khiếu đánh đấm lắm sao? Nếu thật sự là vậy, tại sao trước kia sư phụ không dạy anh học võ… Thế nhưng anh chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều đã nghe thấy giọng nói của Long Tam vang lên bên tai: “À quên mất, tôi có một tin tốt cho cậu. Một người chị khác của cậu sắp trở về rồi”. Nghe thấy thế, anh lập tức giật nảy mình. Chị? Anh mừng rỡ ngẩng đầu lên, phấn khích hỏi: “Thật sao? Chị nào đấy? Khi nào chị ấy mới về?” Long Tam lắc đầu đáp: “Đây là tin tức cô Tô Mang cung cấp, nói là người chị kia của cậu cố ý dặn dò không được cho cậu biết, để tặng cậu một niềm vui bất ngờ”. “Cụ thể là ai tôi cũng không biết đâu…” Anh bĩu môi thất vọng, thế nhưng trong lòng vẫn tràn ngập chờ mong. Tối đến, anh tắm rửa sạch sẽ rồi trở về phòng. Mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo, tiếp đến là kế hoạch phát triển. Nghĩ tới đây, anh chợt cảm thấy hưng phấn lạ thường. Thoáng chốc, anh đã chìm vào giấc ngủ say. Sáng sớm ngày hôm sau, anh bị tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi đánh thức. Anh cầm lên nhìn thử, thấy một dãy số lạ. Anh nghi hoặc ấn nghe máy.