Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 348: Đây thật đúng là một niềm vui bất ngờ
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Kiều Hân đang phát triển đi lên. Khách sạn chi nhánh của anh cũng sắp khai trương, ngồi đợi kiếm tiền rồi tiếp tục mở chi nhánh là được. Chốc lát sau, xe đã tới biệt thự. Trương Minh Vũ xuống xe, cất bước đi vào. Trong nhà trống rỗng không một bóng người, lòng Trương Minh Vũ chợt nảy lên một cảm giác cô đơn. Vừa rồi còn có cảm giác gia đình, giờ lại thành một thân một mình cô độc rồi. Haiz. Lặng lẽ thở dài một tiếng, Trương Minh Vũ nằm xoài ra sofa. Gần chạng vạng, Trương Minh Vũ không biết nên làm gì giết thời gian, thật là buồn chán. Ngay khi anh đang do dự xem có muốn ra luyện tập với Long Tam không, mũi anh bỗng ngửi thấy một mùi hương. Đây là... Trương Minh Vũ sửng sốt, mày nhăn lại. Mùi hương này, quen quá... Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ kĩ đã có một bóng người từ sau sofa nhào ra. Người kia bật người nhảy lên, phóng qua sofa. Trời đất! Trương Minh Vũ lập tức trợn tròn mắt, lòng cả kinh. Nhưng anh còn chưa kịp định thần đã cảm thấy người mình bị thứ gì đó rất nặng đè chặt. Anh ngẩng đầu nhìn, một khuôn mặt cực kì tinh xảo gần ngay trước mắt. Đây là... Nhìn rõ là ai, Trương Minh Vũ ngây ra. "Chị ba? Chị... Chị về lúc nào thế?", Trương Minh Vũ ngạc nhiên vô cùng, vội hỏi. Tô Mang mỉm cười, nũng nịu hỏi: "Sao hả cậu em hư này, có bất ngờ không nào?" Mùi hương như mùi hoa lan xộc vào mũi anh. Bấy giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện, Tô Mang đã đè cả người lên người anh. Cảm giác mềm mại đàn hồi này khiến Trương Minh Vũ sửng sốt. "Chị ba, bất ngờ đúng là có thật, nhưng mà... chị ngồi dậy đã được không", Trương Minh Vũ lúng túng cười nói. Tô Mang tức giận lườm một cái: "Sao hả? Chị vừa về đã muốn đuổi chị?" Nói xong, cô ấy còn bất mãn lắc lắc thân mình. Khuôn mặt cũng ghé sát thêm một chút. Trương Minh Vũ lúng túng: "Không phải đuổi chị... Nhưng em cũng lớn rồi, thế này..." Nửa câu sau, Trương Minh Vũ thật không có mặt mũi nói nốt. Tô Mang lại chẳng hề để ý, thoải mái nói: "Giờ biết xấu hổ rồi? Chẳng phải hồi còn bé toàn rúc vào chăn chị?" Trương Minh Vũ ngại ngùng, lúng búng: "Ai dà, thì hồi đó nhỏ chưa biết gì..." Tô Mang bĩu môi, mãi sau mới chịu nâng người dậy, ngồi xuống sofa, chậm rãi vắt chéo chân, vẻ mặt mất hứng. Trương Minh Vũ cười khì khì, từ từ ngồi ngay ngắn lại. "Chị ba, sao bỗng dưng lại về thế, chẳng phải chị đã nói còn phải bận lâu nữa mới xong mà!" Trương Minh Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên. Đây thật đúng là một niềm vui bất ngờ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lâm Kiều Hân đang phát triển đi lên.
Khách sạn chi nhánh của anh cũng sắp khai trương, ngồi đợi kiếm tiền rồi tiếp tục mở chi nhánh là được.
Chốc lát sau, xe đã tới biệt thự.
Trương Minh Vũ xuống xe, cất bước đi vào.
Trong nhà trống rỗng không một bóng người, lòng Trương Minh Vũ chợt nảy lên một cảm giác cô đơn.
Vừa rồi còn có cảm giác gia đình, giờ lại thành một thân một mình cô độc rồi.
Haiz.
Lặng lẽ thở dài một tiếng, Trương Minh Vũ nằm xoài ra sofa.
Gần chạng vạng, Trương Minh Vũ không biết nên làm gì giết thời gian, thật là buồn chán.
Ngay khi anh đang do dự xem có muốn ra luyện tập với Long Tam không, mũi anh bỗng ngửi thấy một mùi hương.
Đây là...
Trương Minh Vũ sửng sốt, mày nhăn lại.
Mùi hương này, quen quá...
Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ kĩ đã có một bóng người từ sau sofa nhào ra.
Người kia bật người nhảy lên, phóng qua sofa.
Trời đất!
Trương Minh Vũ lập tức trợn tròn mắt, lòng cả kinh.
Nhưng anh còn chưa kịp định thần đã cảm thấy người mình bị thứ gì đó rất nặng đè chặt.
Anh ngẩng đầu nhìn, một khuôn mặt cực kì tinh xảo gần ngay trước mắt.
Đây là...
Nhìn rõ là ai, Trương Minh Vũ ngây ra.
"Chị ba? Chị... Chị về lúc nào thế?", Trương Minh Vũ ngạc nhiên vô cùng, vội hỏi.
Tô Mang mỉm cười, nũng nịu hỏi: "Sao hả cậu em hư này, có bất ngờ không nào?"
Mùi hương như mùi hoa lan xộc vào mũi anh.
Bấy giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện, Tô Mang đã đè cả người lên người anh.
Cảm giác mềm mại đàn hồi này khiến Trương Minh Vũ sửng sốt.
"Chị ba, bất ngờ đúng là có thật, nhưng mà... chị ngồi dậy đã được không", Trương Minh Vũ lúng túng cười nói.
Tô Mang tức giận lườm một cái: "Sao hả? Chị vừa về đã muốn đuổi chị?"
Nói xong, cô ấy còn bất mãn lắc lắc thân mình.
Khuôn mặt cũng ghé sát thêm một chút.
Trương Minh Vũ lúng túng: "Không phải đuổi chị... Nhưng em cũng lớn rồi, thế này..."
Nửa câu sau, Trương Minh Vũ thật không có mặt mũi nói nốt.
Tô Mang lại chẳng hề để ý, thoải mái nói: "Giờ biết xấu hổ rồi? Chẳng phải hồi còn bé toàn rúc vào chăn chị?"
Trương Minh Vũ ngại ngùng, lúng búng: "Ai dà, thì hồi đó nhỏ chưa biết gì..."
Tô Mang bĩu môi, mãi sau mới chịu nâng người dậy, ngồi xuống sofa, chậm rãi vắt chéo chân, vẻ mặt mất hứng.
Trương Minh Vũ cười khì khì, từ từ ngồi ngay ngắn lại.
"Chị ba, sao bỗng dưng lại về thế, chẳng phải chị đã nói còn phải bận lâu nữa mới xong mà!"
Trương Minh Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên.
Đây thật đúng là một niềm vui bất ngờ.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lâm Kiều Hân đang phát triển đi lên. Khách sạn chi nhánh của anh cũng sắp khai trương, ngồi đợi kiếm tiền rồi tiếp tục mở chi nhánh là được. Chốc lát sau, xe đã tới biệt thự. Trương Minh Vũ xuống xe, cất bước đi vào. Trong nhà trống rỗng không một bóng người, lòng Trương Minh Vũ chợt nảy lên một cảm giác cô đơn. Vừa rồi còn có cảm giác gia đình, giờ lại thành một thân một mình cô độc rồi. Haiz. Lặng lẽ thở dài một tiếng, Trương Minh Vũ nằm xoài ra sofa. Gần chạng vạng, Trương Minh Vũ không biết nên làm gì giết thời gian, thật là buồn chán. Ngay khi anh đang do dự xem có muốn ra luyện tập với Long Tam không, mũi anh bỗng ngửi thấy một mùi hương. Đây là... Trương Minh Vũ sửng sốt, mày nhăn lại. Mùi hương này, quen quá... Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ kĩ đã có một bóng người từ sau sofa nhào ra. Người kia bật người nhảy lên, phóng qua sofa. Trời đất! Trương Minh Vũ lập tức trợn tròn mắt, lòng cả kinh. Nhưng anh còn chưa kịp định thần đã cảm thấy người mình bị thứ gì đó rất nặng đè chặt. Anh ngẩng đầu nhìn, một khuôn mặt cực kì tinh xảo gần ngay trước mắt. Đây là... Nhìn rõ là ai, Trương Minh Vũ ngây ra. "Chị ba? Chị... Chị về lúc nào thế?", Trương Minh Vũ ngạc nhiên vô cùng, vội hỏi. Tô Mang mỉm cười, nũng nịu hỏi: "Sao hả cậu em hư này, có bất ngờ không nào?" Mùi hương như mùi hoa lan xộc vào mũi anh. Bấy giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện, Tô Mang đã đè cả người lên người anh. Cảm giác mềm mại đàn hồi này khiến Trương Minh Vũ sửng sốt. "Chị ba, bất ngờ đúng là có thật, nhưng mà... chị ngồi dậy đã được không", Trương Minh Vũ lúng túng cười nói. Tô Mang tức giận lườm một cái: "Sao hả? Chị vừa về đã muốn đuổi chị?" Nói xong, cô ấy còn bất mãn lắc lắc thân mình. Khuôn mặt cũng ghé sát thêm một chút. Trương Minh Vũ lúng túng: "Không phải đuổi chị... Nhưng em cũng lớn rồi, thế này..." Nửa câu sau, Trương Minh Vũ thật không có mặt mũi nói nốt. Tô Mang lại chẳng hề để ý, thoải mái nói: "Giờ biết xấu hổ rồi? Chẳng phải hồi còn bé toàn rúc vào chăn chị?" Trương Minh Vũ ngại ngùng, lúng búng: "Ai dà, thì hồi đó nhỏ chưa biết gì..." Tô Mang bĩu môi, mãi sau mới chịu nâng người dậy, ngồi xuống sofa, chậm rãi vắt chéo chân, vẻ mặt mất hứng. Trương Minh Vũ cười khì khì, từ từ ngồi ngay ngắn lại. "Chị ba, sao bỗng dưng lại về thế, chẳng phải chị đã nói còn phải bận lâu nữa mới xong mà!" Trương Minh Vũ tỏ vẻ ngạc nhiên. Đây thật đúng là một niềm vui bất ngờ.