Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 358: Quá đáng quá đấy”

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Nhà họ Hàn không chỉ dẫn theo hai người tới mà thái độ của bọn họ còn cực kỳ phách lối!”  “Lúc chúng tôi nói tới quy tắc này, bọn họ còn vênh mặt lên cãi là họ thích thế, quản được chắc!”  Hà Gia Hoa gào thét ầm ĩ, vẻ mặt điên loạn!  Cuối cùng cũng có cơ hội trả thù!  Trương Minh Vũ, đây chính là kết cục khi dám đắc tội với tao!  Hàn Thất Thất lại chẳng hề lo lắng, chỉ lặng lẽ dựa lưng vào ghế ung dung xem kịch!  Dù sao thì người dẫn anh vào cũng không phải bọn họ. Tai hoạ sẽ không đổ lên đầu họ đâu!  “Cái gì?”  Trong mắt Chung Tử Kính hiển lên vẻ giận dữ. Anh ta nổi trận lôi đình quát tháo: “Có chuyện như vậy sao?”  Trương Minh Vũ bất lực cất tiếng nói: “Hà Gia Hoa, anh đừng vu khống tôi nữa. Đến cả răng cũng xanh lét rồi kìa!”  “Mày…”  Hắn giận tím mặt, lạnh giọng hét ầm lên: “Ngoại trừ nhà họ Hàn còn ai có thể dẫn mày vào đây được nữa? Chẳng lẽ là mày tự ý xông vào à?”  Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều giật mình khiếp sợ!  Tự ý xông vào là tội nặng hơn nhiều!  Triệu Khoát và Dịch Thanh Tùng đồng loạt nở nụ cười đắc ý.  Xem ra Trương Minh Vũ sắp xong đời rồi!  Chung Tử Kính cả giận nói: “Ranh con to gan!”  “Người đâu!”  Anh ta vừa dứt lời, hai gã đàn ông cường tráng phía sau lập tức bước lên!  Từng người đều mang theo khí thế hùng hổ doạ người!  Ừng ực!  Anh sợ hãi nuốt nước bọt.  Hai người này là cao thủ rồi!  Ba người Triệu Khoát thì khấp khởi mừng thầm, cười lạnh châm chọc nhìn anh.  Bộ dạng như đang trông thấy kết cục thê thảm của nah!  Mọi người bắt đầu thầm mặc niệm cho anh.  Hàn Thất Thất cũng tỏ vẻ lo lắng. Thế nhưng cô ta lại không biết nên làm gì cho phải.  Trương Minh Vũ nhíu mày, bực bội nói: “Này anh, nói gì cũng phải có lý lẽ mới được chứ? Anh lấy đâu ra chứng cứ mà dám nói tôi vi phạm quy tắc xông vào đây hả?”  “Anh nghe thấy bọn họ đánh rắm cũng tin sái cổ à? Quá đáng quá đấy”.  Ba người kia lập tức nổi giận.  

“Nhà họ Hàn không chỉ dẫn theo hai người tới mà thái độ của bọn họ còn cực kỳ phách lối!”  

“Lúc chúng tôi nói tới quy tắc này, bọn họ còn vênh mặt lên cãi là họ thích thế, quản được chắc!”  

Hà Gia Hoa gào thét ầm ĩ, vẻ mặt điên loạn!  

Cuối cùng cũng có cơ hội trả thù!  

Trương Minh Vũ, đây chính là kết cục khi dám đắc tội với tao!  

Hàn Thất Thất lại chẳng hề lo lắng, chỉ lặng lẽ dựa lưng vào ghế ung dung xem kịch!  

Dù sao thì người dẫn anh vào cũng không phải bọn họ. Tai hoạ sẽ không đổ lên đầu họ đâu!  

“Cái gì?”  

Trong mắt Chung Tử Kính hiển lên vẻ giận dữ. Anh ta nổi trận lôi đình quát tháo: “Có chuyện như vậy sao?”  

Trương Minh Vũ bất lực cất tiếng nói: “Hà Gia Hoa, anh đừng vu khống tôi nữa. Đến cả răng cũng xanh lét rồi kìa!”  

“Mày…”  

Hắn giận tím mặt, lạnh giọng hét ầm lên: “Ngoại trừ nhà họ Hàn còn ai có thể dẫn mày vào đây được nữa? Chẳng lẽ là mày tự ý xông vào à?”  

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều giật mình khiếp sợ!  

Tự ý xông vào là tội nặng hơn nhiều!  

Triệu Khoát và Dịch Thanh Tùng đồng loạt nở nụ cười đắc ý.  

Xem ra Trương Minh Vũ sắp xong đời rồi!  

Chung Tử Kính cả giận nói: “Ranh con to gan!”  

“Người đâu!”  

Anh ta vừa dứt lời, hai gã đàn ông cường tráng phía sau lập tức bước lên!  

Từng người đều mang theo khí thế hùng hổ doạ người!  

Ừng ực!  

Anh sợ hãi nuốt nước bọt.  

Hai người này là cao thủ rồi!  

Ba người Triệu Khoát thì khấp khởi mừng thầm, cười lạnh châm chọc nhìn anh.  

Bộ dạng như đang trông thấy kết cục thê thảm của nah!  

Mọi người bắt đầu thầm mặc niệm cho anh.  

Hàn Thất Thất cũng tỏ vẻ lo lắng. Thế nhưng cô ta lại không biết nên làm gì cho phải.  

Trương Minh Vũ nhíu mày, bực bội nói: “Này anh, nói gì cũng phải có lý lẽ mới được chứ? Anh lấy đâu ra chứng cứ mà dám nói tôi vi phạm quy tắc xông vào đây hả?”  

“Anh nghe thấy bọn họ đánh rắm cũng tin sái cổ à? Quá đáng quá đấy”.  

Ba người kia lập tức nổi giận.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… “Nhà họ Hàn không chỉ dẫn theo hai người tới mà thái độ của bọn họ còn cực kỳ phách lối!”  “Lúc chúng tôi nói tới quy tắc này, bọn họ còn vênh mặt lên cãi là họ thích thế, quản được chắc!”  Hà Gia Hoa gào thét ầm ĩ, vẻ mặt điên loạn!  Cuối cùng cũng có cơ hội trả thù!  Trương Minh Vũ, đây chính là kết cục khi dám đắc tội với tao!  Hàn Thất Thất lại chẳng hề lo lắng, chỉ lặng lẽ dựa lưng vào ghế ung dung xem kịch!  Dù sao thì người dẫn anh vào cũng không phải bọn họ. Tai hoạ sẽ không đổ lên đầu họ đâu!  “Cái gì?”  Trong mắt Chung Tử Kính hiển lên vẻ giận dữ. Anh ta nổi trận lôi đình quát tháo: “Có chuyện như vậy sao?”  Trương Minh Vũ bất lực cất tiếng nói: “Hà Gia Hoa, anh đừng vu khống tôi nữa. Đến cả răng cũng xanh lét rồi kìa!”  “Mày…”  Hắn giận tím mặt, lạnh giọng hét ầm lên: “Ngoại trừ nhà họ Hàn còn ai có thể dẫn mày vào đây được nữa? Chẳng lẽ là mày tự ý xông vào à?”  Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều giật mình khiếp sợ!  Tự ý xông vào là tội nặng hơn nhiều!  Triệu Khoát và Dịch Thanh Tùng đồng loạt nở nụ cười đắc ý.  Xem ra Trương Minh Vũ sắp xong đời rồi!  Chung Tử Kính cả giận nói: “Ranh con to gan!”  “Người đâu!”  Anh ta vừa dứt lời, hai gã đàn ông cường tráng phía sau lập tức bước lên!  Từng người đều mang theo khí thế hùng hổ doạ người!  Ừng ực!  Anh sợ hãi nuốt nước bọt.  Hai người này là cao thủ rồi!  Ba người Triệu Khoát thì khấp khởi mừng thầm, cười lạnh châm chọc nhìn anh.  Bộ dạng như đang trông thấy kết cục thê thảm của nah!  Mọi người bắt đầu thầm mặc niệm cho anh.  Hàn Thất Thất cũng tỏ vẻ lo lắng. Thế nhưng cô ta lại không biết nên làm gì cho phải.  Trương Minh Vũ nhíu mày, bực bội nói: “Này anh, nói gì cũng phải có lý lẽ mới được chứ? Anh lấy đâu ra chứng cứ mà dám nói tôi vi phạm quy tắc xông vào đây hả?”  “Anh nghe thấy bọn họ đánh rắm cũng tin sái cổ à? Quá đáng quá đấy”.  Ba người kia lập tức nổi giận.  

Chương 358: Quá đáng quá đấy”