Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 361: Thế này thì nguy to…

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Phù!  Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.  Mặc dù anh rất muốn được thực chiến nhưng chiến đấu ở cấp bậc này thực sự quá mệt mỏi!  Bị truy đuổi một hồi, anh lại di chuyển tới trước người Hà Gia Hoa!  Hà Gia Hoa tức thì hoảng hốt, lòng chợt xuất hiện một dự cảm chẳng lành!  Thế nhưng hắn chưa kịp nghĩ ngợi điều gì đã thấy anh biến mất không còn dấu vết!  Nắm đấm to lớn không ngừng phóng đại ngay trước mắt hắn!  Hắn đứng chết lặng tại chỗ trơ mắt đứng nhìn!  Bốp!  Tiếng va đập trầm thấp lại vang lên!  Cơ thể của Hà Gia Hoa cũng đổ ập ra sàn nhà!  Xương sống mũi lại bị đấm gãy nát!  Tất cả mọi người đều ồ lên kinh hãi! Còn có thể chơi được như vậy sao?  Gã vệ sĩ lúng túng rụt tay lại, ánh mắt b*n r* tia lửa giận!  Chung Tử Kính giận dữ quát ầm lên: “Rốt cuộc chúng mày đang làm cái quái gì vậy?”  Gã vệ sĩ nghiến răng ken két, tiếp tục cất bước đuổi theo.  Thể lực của Trương Minh Vũ đã suy yếu hơn hẳn. Anh mệt nhoài thở hồng hộc!  Dịch Thanh Tùng lập tức luống cuống tay chân!  Chỉ còn lại mình hắn ta vẫn đang đứng sững người ở đó!  Hắn ta trông thấy anh lao tới gần liền hoảng loạn không biết làm gì!  Ngay khi hắn ta định quay người bỏ chạy lại giật mình phát hiện anh đã vọt tới sau lưng mình từ bao giờ!  Thế này thì nguy to…  Dịch Thanh Tùng hoàn toàn choáng váng!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng, châm chọc nhắc nhở: “Anh Dịch cẩn thận vào!”  Anh vừa mới dứt lời đã dùng sức đẩy vai hắn ta lên phía trước.  Hắn ta hốt hoảng muốn lùi về sau tránh né!  Thế nhưng cơ thể lại mất kiểm soát va thẳng vào lồng ngực gã vệ sĩ!  Cứng như đâm phải xe tăng vậy!  Phụt!  

Phù!  

Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.  

Mặc dù anh rất muốn được thực chiến nhưng chiến đấu ở cấp bậc này thực sự quá mệt mỏi!  

Bị truy đuổi một hồi, anh lại di chuyển tới trước người Hà Gia Hoa!  

Hà Gia Hoa tức thì hoảng hốt, lòng chợt xuất hiện một dự cảm chẳng lành!  

Thế nhưng hắn chưa kịp nghĩ ngợi điều gì đã thấy anh biến mất không còn dấu vết!  

Nắm đấm to lớn không ngừng phóng đại ngay trước mắt hắn!  

Hắn đứng chết lặng tại chỗ trơ mắt đứng nhìn!  

Bốp!  

Tiếng va đập trầm thấp lại vang lên!  

Cơ thể của Hà Gia Hoa cũng đổ ập ra sàn nhà!  

Xương sống mũi lại bị đấm gãy nát!  

Tất cả mọi người đều ồ lên kinh hãi! Còn có thể chơi được như vậy sao?  

Gã vệ sĩ lúng túng rụt tay lại, ánh mắt b*n r* tia lửa giận!  

Chung Tử Kính giận dữ quát ầm lên: “Rốt cuộc chúng mày đang làm cái quái gì vậy?”  

Gã vệ sĩ nghiến răng ken két, tiếp tục cất bước đuổi theo.  

Thể lực của Trương Minh Vũ đã suy yếu hơn hẳn. Anh mệt nhoài thở hồng hộc!  

Dịch Thanh Tùng lập tức luống cuống tay chân!  

Chỉ còn lại mình hắn ta vẫn đang đứng sững người ở đó!  

Hắn ta trông thấy anh lao tới gần liền hoảng loạn không biết làm gì!  

Ngay khi hắn ta định quay người bỏ chạy lại giật mình phát hiện anh đã vọt tới sau lưng mình từ bao giờ!  

Thế này thì nguy to…  

Dịch Thanh Tùng hoàn toàn choáng váng!  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng, châm chọc nhắc nhở: “Anh Dịch cẩn thận vào!”  

Anh vừa mới dứt lời đã dùng sức đẩy vai hắn ta lên phía trước.  

Hắn ta hốt hoảng muốn lùi về sau tránh né!  

Thế nhưng cơ thể lại mất kiểm soát va thẳng vào lồng ngực gã vệ sĩ!  

Cứng như đâm phải xe tăng vậy!  

Phụt!  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Phù!  Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.  Mặc dù anh rất muốn được thực chiến nhưng chiến đấu ở cấp bậc này thực sự quá mệt mỏi!  Bị truy đuổi một hồi, anh lại di chuyển tới trước người Hà Gia Hoa!  Hà Gia Hoa tức thì hoảng hốt, lòng chợt xuất hiện một dự cảm chẳng lành!  Thế nhưng hắn chưa kịp nghĩ ngợi điều gì đã thấy anh biến mất không còn dấu vết!  Nắm đấm to lớn không ngừng phóng đại ngay trước mắt hắn!  Hắn đứng chết lặng tại chỗ trơ mắt đứng nhìn!  Bốp!  Tiếng va đập trầm thấp lại vang lên!  Cơ thể của Hà Gia Hoa cũng đổ ập ra sàn nhà!  Xương sống mũi lại bị đấm gãy nát!  Tất cả mọi người đều ồ lên kinh hãi! Còn có thể chơi được như vậy sao?  Gã vệ sĩ lúng túng rụt tay lại, ánh mắt b*n r* tia lửa giận!  Chung Tử Kính giận dữ quát ầm lên: “Rốt cuộc chúng mày đang làm cái quái gì vậy?”  Gã vệ sĩ nghiến răng ken két, tiếp tục cất bước đuổi theo.  Thể lực của Trương Minh Vũ đã suy yếu hơn hẳn. Anh mệt nhoài thở hồng hộc!  Dịch Thanh Tùng lập tức luống cuống tay chân!  Chỉ còn lại mình hắn ta vẫn đang đứng sững người ở đó!  Hắn ta trông thấy anh lao tới gần liền hoảng loạn không biết làm gì!  Ngay khi hắn ta định quay người bỏ chạy lại giật mình phát hiện anh đã vọt tới sau lưng mình từ bao giờ!  Thế này thì nguy to…  Dịch Thanh Tùng hoàn toàn choáng váng!  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười một tiếng, châm chọc nhắc nhở: “Anh Dịch cẩn thận vào!”  Anh vừa mới dứt lời đã dùng sức đẩy vai hắn ta lên phía trước.  Hắn ta hốt hoảng muốn lùi về sau tránh né!  Thế nhưng cơ thể lại mất kiểm soát va thẳng vào lồng ngực gã vệ sĩ!  Cứng như đâm phải xe tăng vậy!  Phụt!  

Chương 361: Thế này thì nguy to…