Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 364: Điên thật rồi!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta lớn tiếng quát: “Dám đánh người của tao ở trong khách sạn nhà tao, mày muốn chết đúng không?” Giọng điệu tràn trề khí thế! Nghe thấy thế, ba người Triệu Khoát mới thở phào một hơi! Dám đánh người của Chung Tử Kính, Trương Minh Vũ chết chắc rồi! Nhưng đúng lúc này, một giọng nói uy nghiệm chợt vang lên: “Tử Kính không được vô lễ!”Tất cả mọi người đều kinh ngạc khi nghe thấy câu nói này! Chỉ những người giữ quyền cao chức trọng lâu năm mới rèn ra được khí thế uy nghiêm ấy, khiến người ta không kìm lòng được cảm thấy áp lực đè nặng không cách nào chống lại! Chỗ đầu cầu thang trên tầng hai chợt xuất hiện một đám người! Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông trung niên đến từ Địa Trung Hải. Trương Minh Vũ cau mày. Hiển nhiên ông ta chính là ông chủ của khách sạn này. Nhưng anh quan sát một hồi vẫn không nhìn ra được ông ta có gì khác với người địa phương bình thường. Chung Tử Kính vội vàng thanh minh: “Thưa bố, thằng ranh hỗn láo này không tuân thủ quy tắc, còn làm loạn…” “Câm miệng!” Anh ta chưa kịp nói hết câu đã bị Chung Trường Thọ chặn họng! Chung Tử Kính kinh ngạc không nói nên lời. Tất cả mọi người đều tỏ ra mờ mịt. Xảy ra chuyện gì vậy? Chung Trường Thọ nhanh chóng xuống tầng, chăm chú nhìn Trương Minh Vũ một hồi. Sau đó, ông ta lạnh lùng nói: “Tử Kính, xin lỗi khách đi!” Hự! Đám người xung quanh khiếp sợ! Điên rồi! Điên thật rồi! Rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái gì vậy? Ai cũng hãi hùng trợn tròn mắt! Thân phận thật sự của Trương Minh Vũ là gì? Mà đến cả Chung Trường Thọ cũng phải đối xử như vậy? Ba người Triệu Khoát gần như hoá đá!
Anh ta lớn tiếng quát: “Dám đánh người của tao ở trong khách sạn nhà tao, mày muốn chết đúng không?”
Giọng điệu tràn trề khí thế!
Nghe thấy thế, ba người Triệu Khoát mới thở phào một hơi!
Dám đánh người của Chung Tử Kính, Trương Minh Vũ chết chắc rồi!
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói uy nghiệm chợt vang lên: “Tử Kính không được vô lễ!”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc khi nghe thấy câu nói này!
Chỉ những người giữ quyền cao chức trọng lâu năm mới rèn ra được khí thế uy nghiêm ấy, khiến người ta không kìm lòng được cảm thấy áp lực đè nặng không cách nào chống lại!
Chỗ đầu cầu thang trên tầng hai chợt xuất hiện một đám người!
Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông trung niên đến từ Địa Trung Hải.
Trương Minh Vũ cau mày.
Hiển nhiên ông ta chính là ông chủ của khách sạn này.
Nhưng anh quan sát một hồi vẫn không nhìn ra được ông ta có gì khác với người địa phương bình thường.
Chung Tử Kính vội vàng thanh minh: “Thưa bố, thằng ranh hỗn láo này không tuân thủ quy tắc, còn làm loạn…”
“Câm miệng!”
Anh ta chưa kịp nói hết câu đã bị Chung Trường Thọ chặn họng!
Chung Tử Kính kinh ngạc không nói nên lời.
Tất cả mọi người đều tỏ ra mờ mịt.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Chung Trường Thọ nhanh chóng xuống tầng, chăm chú nhìn Trương Minh Vũ một hồi.
Sau đó, ông ta lạnh lùng nói: “Tử Kính, xin lỗi khách đi!”
Hự!
Đám người xung quanh khiếp sợ!
Điên rồi!
Điên thật rồi!
Rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái gì vậy?
Ai cũng hãi hùng trợn tròn mắt!
Thân phận thật sự của Trương Minh Vũ là gì?
Mà đến cả Chung Trường Thọ cũng phải đối xử như vậy?
Ba người Triệu Khoát gần như hoá đá!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta lớn tiếng quát: “Dám đánh người của tao ở trong khách sạn nhà tao, mày muốn chết đúng không?” Giọng điệu tràn trề khí thế! Nghe thấy thế, ba người Triệu Khoát mới thở phào một hơi! Dám đánh người của Chung Tử Kính, Trương Minh Vũ chết chắc rồi! Nhưng đúng lúc này, một giọng nói uy nghiệm chợt vang lên: “Tử Kính không được vô lễ!”Tất cả mọi người đều kinh ngạc khi nghe thấy câu nói này! Chỉ những người giữ quyền cao chức trọng lâu năm mới rèn ra được khí thế uy nghiêm ấy, khiến người ta không kìm lòng được cảm thấy áp lực đè nặng không cách nào chống lại! Chỗ đầu cầu thang trên tầng hai chợt xuất hiện một đám người! Người vừa lên tiếng chính là người đàn ông trung niên đến từ Địa Trung Hải. Trương Minh Vũ cau mày. Hiển nhiên ông ta chính là ông chủ của khách sạn này. Nhưng anh quan sát một hồi vẫn không nhìn ra được ông ta có gì khác với người địa phương bình thường. Chung Tử Kính vội vàng thanh minh: “Thưa bố, thằng ranh hỗn láo này không tuân thủ quy tắc, còn làm loạn…” “Câm miệng!” Anh ta chưa kịp nói hết câu đã bị Chung Trường Thọ chặn họng! Chung Tử Kính kinh ngạc không nói nên lời. Tất cả mọi người đều tỏ ra mờ mịt. Xảy ra chuyện gì vậy? Chung Trường Thọ nhanh chóng xuống tầng, chăm chú nhìn Trương Minh Vũ một hồi. Sau đó, ông ta lạnh lùng nói: “Tử Kính, xin lỗi khách đi!” Hự! Đám người xung quanh khiếp sợ! Điên rồi! Điên thật rồi! Rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái gì vậy? Ai cũng hãi hùng trợn tròn mắt! Thân phận thật sự của Trương Minh Vũ là gì? Mà đến cả Chung Trường Thọ cũng phải đối xử như vậy? Ba người Triệu Khoát gần như hoá đá!