Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 366: Anh tiến bộ rồi sao?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tất cả mọi người đang có mặt ở đó đều trở nên đờ đẫn! Có thể khiến Chung Tử Kính phải chủ động xin lỗi… Cả Hoa Châu này có mấy ai làm được? Hồi lâu sau, anh ta đành phải cố nén giận, gằn giọng nói: “Xin lỗi anh”. Rõ ràng giọng điệu đã hoà hoãn hơn nhiều. Trương Minh Vũ bật cười xua tay nói: “Không sao, tôi cũng không bị thương gì. Lần này tha cho anh đấy, sau này chú ý hơn là được”. Chung Tử Kính căm hận nắm chặt tay lại! Ba người đang nằm la liệt trên mặt đất đều nổi giận đùng đùng, hai mắt như sắp bốc hoả! Trương Minh Vũ không bị thương, nhưng bọn họ bị đánh tơi bời! Lát sau, đám người trên tầng hai lục tục đi xuống cầu thang. Bọn họ đều là chủ các gia tộc tiếng tăm lừng lẫy của Hoa Châu. Anh nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng Tô Mang đâu. Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã bị Long Tam kéo ra khỏi khách sạn. Hàn Thất Thất vẫn luôn dán chặt mắt lên người Trương Minh Vũ. Trong đôi mắt xinh đẹp của cô toả sáng rực rỡ! Một lúc lau, cô ta nhếch miệng nở nụ cười tràn đầy hứng thú, khẽ lẩm bẩm: “Anh chàng này… thú vị đấy”. Đột nhiên có ba tiếng hô hoán vang vọng khắp sảnh: “Con trai! Con bị làm sao vậy?” Ba người họ đồng loạt hét ầm lên. Thế nhưng Trương Minh Vũ lại không hề hay biết. Anh bị Long Tam lôi thẳng ra khỏi khách sạn. Anh đang định lên tiếng dò hỏi. Thì nghe thấy Long Tam thản nhiên nói: “Tiến bộ nhanh đấy. Hai người kia không dễ đối phó đâu”. Không dễ đối phó mà còn bị anh ta một đòn diệt sạch… Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt lườm anh ta: “Anh đang tự dát vàng lên mặt mình đấy à…” Long Tam lại nghiêm túc giải thích: “Hai người họ đều là lính đặc chủng giải ngũ. Cậu chống đỡ được lâu như vậy là tốt lắm rồi”. Thật sự là lính đặc chủng cơ à? Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt, lòng thầm vui vẻ. Anh tiến bộ rồi sao?
Tất cả mọi người đang có mặt ở đó đều trở nên đờ đẫn!
Có thể khiến Chung Tử Kính phải chủ động xin lỗi…
Cả Hoa Châu này có mấy ai làm được?
Hồi lâu sau, anh ta đành phải cố nén giận, gằn giọng nói: “Xin lỗi anh”.
Rõ ràng giọng điệu đã hoà hoãn hơn nhiều.
Trương Minh Vũ bật cười xua tay nói: “Không sao, tôi cũng không bị thương gì. Lần này tha cho anh đấy, sau này chú ý hơn là được”.
Chung Tử Kính căm hận nắm chặt tay lại!
Ba người đang nằm la liệt trên mặt đất đều nổi giận đùng đùng, hai mắt như sắp bốc hoả!
Trương Minh Vũ không bị thương, nhưng bọn họ bị đánh tơi bời!
Lát sau, đám người trên tầng hai lục tục đi xuống cầu thang.
Bọn họ đều là chủ các gia tộc tiếng tăm lừng lẫy của Hoa Châu.
Anh nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng Tô Mang đâu.
Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã bị Long Tam kéo ra khỏi khách sạn.
Hàn Thất Thất vẫn luôn dán chặt mắt lên người Trương Minh Vũ.
Trong đôi mắt xinh đẹp của cô toả sáng rực rỡ!
Một lúc lau, cô ta nhếch miệng nở nụ cười tràn đầy hứng thú, khẽ lẩm bẩm: “Anh chàng này… thú vị đấy”.
Đột nhiên có ba tiếng hô hoán vang vọng khắp sảnh: “Con trai! Con bị làm sao vậy?”
Ba người họ đồng loạt hét ầm lên.
Thế nhưng Trương Minh Vũ lại không hề hay biết.
Anh bị Long Tam lôi thẳng ra khỏi khách sạn.
Anh đang định lên tiếng dò hỏi.
Thì nghe thấy Long Tam thản nhiên nói: “Tiến bộ nhanh đấy. Hai người kia không dễ đối phó đâu”.
Không dễ đối phó mà còn bị anh ta một đòn diệt sạch…
Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt lườm anh ta: “Anh đang tự dát vàng lên mặt mình đấy à…”
Long Tam lại nghiêm túc giải thích: “Hai người họ đều là lính đặc chủng giải ngũ. Cậu chống đỡ được lâu như vậy là tốt lắm rồi”.
Thật sự là lính đặc chủng cơ à?
Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt, lòng thầm vui vẻ.
Anh tiến bộ rồi sao?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tất cả mọi người đang có mặt ở đó đều trở nên đờ đẫn! Có thể khiến Chung Tử Kính phải chủ động xin lỗi… Cả Hoa Châu này có mấy ai làm được? Hồi lâu sau, anh ta đành phải cố nén giận, gằn giọng nói: “Xin lỗi anh”. Rõ ràng giọng điệu đã hoà hoãn hơn nhiều. Trương Minh Vũ bật cười xua tay nói: “Không sao, tôi cũng không bị thương gì. Lần này tha cho anh đấy, sau này chú ý hơn là được”. Chung Tử Kính căm hận nắm chặt tay lại! Ba người đang nằm la liệt trên mặt đất đều nổi giận đùng đùng, hai mắt như sắp bốc hoả! Trương Minh Vũ không bị thương, nhưng bọn họ bị đánh tơi bời! Lát sau, đám người trên tầng hai lục tục đi xuống cầu thang. Bọn họ đều là chủ các gia tộc tiếng tăm lừng lẫy của Hoa Châu. Anh nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng Tô Mang đâu. Anh chưa kịp nghĩ ngợi gì đã bị Long Tam kéo ra khỏi khách sạn. Hàn Thất Thất vẫn luôn dán chặt mắt lên người Trương Minh Vũ. Trong đôi mắt xinh đẹp của cô toả sáng rực rỡ! Một lúc lau, cô ta nhếch miệng nở nụ cười tràn đầy hứng thú, khẽ lẩm bẩm: “Anh chàng này… thú vị đấy”. Đột nhiên có ba tiếng hô hoán vang vọng khắp sảnh: “Con trai! Con bị làm sao vậy?” Ba người họ đồng loạt hét ầm lên. Thế nhưng Trương Minh Vũ lại không hề hay biết. Anh bị Long Tam lôi thẳng ra khỏi khách sạn. Anh đang định lên tiếng dò hỏi. Thì nghe thấy Long Tam thản nhiên nói: “Tiến bộ nhanh đấy. Hai người kia không dễ đối phó đâu”. Không dễ đối phó mà còn bị anh ta một đòn diệt sạch… Trương Minh Vũ buồn bực trừng mắt lườm anh ta: “Anh đang tự dát vàng lên mặt mình đấy à…” Long Tam lại nghiêm túc giải thích: “Hai người họ đều là lính đặc chủng giải ngũ. Cậu chống đỡ được lâu như vậy là tốt lắm rồi”. Thật sự là lính đặc chủng cơ à? Trương Minh Vũ không khỏi sửng sốt, lòng thầm vui vẻ. Anh tiến bộ rồi sao?