Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 384: Khí thế mạnh mẽ lan ra khắp căn phòng!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Đại Phú... lại được Trương Minh Vũ dẫn đi kiếm tiền à? Thế giới này... điên thật rồi! Triệu Hải Thần không thể tin vào mắt mình! Ừng ực! Trong căn phòng chỉ còn sót lại tiếng nuốt nước bọt! Hàn Thất Thất như khám phá được chân trời mới, cô ta cứ nhìn anh! Trương Minh Vũ ngượng ngùng cười: "Chủ tịch Trần nói gì vậy, khách sạn ông cho tôi, tôi còn bận chưa làm xong hết việc đây..." Anh không ngờ Trần Đại Phú lại nể mặt anh đến vậy... Mọi người xung quanh đều thẫn thờ, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra! Trần Đại Phú tiếp tục cười nói: "Cậu Minh Vũ, cậu xem, lời bà ta vừa nói... có được coi là đang khích bác mối quan hệ giữa hai ta không?" Trương Minh Vũ ngẩng người, mất một lúc mới hiểu, EQ của Trần Đại Phú thật đáng khen ngợi. Một câu nói nhưng khiến quyền lực nằm hết trên tay Trương Minh Vũ! Bà Triệu ngớ cả người! Người nhà họ Hàn cũng trợn tròn mắt! Câu nói này của Trần Đại Phú giống như giúp Trương Minh Vũ tấn công nhà họ Triệu vậy! Trương Minh Vũ cười nói: "Cũng được, dù sao bọn họ cũng không có giáo dục, không biết thì không đáng trách". Dù sao chỉ có nhiệm vụ làm bia đỡ đạn, Trương Minh Vũ không cần thiết phải sống mái với họ một phen. Triệu Hải Thần lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Trương Minh Vũ Lồng ngực bà Triệu phập phồng lên xuống, mất mặt quá đi! Trần Đại Phú gật đầu, quay người lạnh lùng nói: "Mấy người nghe rõ chưa, hôm nay tôi được mấy người mời đến đây để giải quyết mọi chuyện". "Có điều trong chuyện này, nhà họ Triệu các người thực sự quá đáng rồi đấy". "Người ta là thiên kim đại tiểu thư, có tính công chúa cũng là chuyện bình thường". Nói xong, bà Triệu và Triệu Khoát lộ vẻ vô cùng tủi thân! Đúng là kiểu gì cũng nói được mà! Người bọn họ mời đến để giành lại lẽ phải cho họ, bây giờ lại... Nghĩ đến đây, bà Triệu càng tức giận hơn, bà ta chỉ muốn xé xác Trương Minh Vũ ra! Trần Đại Phú híp mắt, lạnh lùng nói: "Tôi không muốn quản chuyện của mấy người, nhưng nếu đã liên quan đến người anh em của tôi thì tôi vẫn phải nói mấy câu". "Cuộc hôn nhân giữa hai nhà, nếu cô Hàn đây cam tâm tình nguyện tôi nhất định không xen vào". "Nhưng nếu cô Hàn yêu người anh em của tôi, chuyện này có nói thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được!" Mấy chữ cuối cùng đã khiến bầu không khí nơi đây lập tức bùng nổ! Khí thế mạnh mẽ lan ra khắp căn phòng! Đây là loại khí thế của người đã ở địa vị cao rất lâu rồi mới có! Ngay cả Trương Minh Vũ cũng khiêp sợ, anh phát hiện ra mình đã hơi coi thường Trần Đại Phú rồi. Hàn Thất Thất nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trần Đại Phú... lại được Trương Minh Vũ dẫn đi kiếm tiền à?
Thế giới này... điên thật rồi!
Triệu Hải Thần không thể tin vào mắt mình!
Ừng ực!
Trong căn phòng chỉ còn sót lại tiếng nuốt nước bọt!
Hàn Thất Thất như khám phá được chân trời mới, cô ta cứ nhìn anh!
Trương Minh Vũ ngượng ngùng cười: "Chủ tịch Trần nói gì vậy, khách sạn ông cho tôi, tôi còn bận chưa làm xong hết việc đây..."
Anh không ngờ Trần Đại Phú lại nể mặt anh đến vậy...
Mọi người xung quanh đều thẫn thờ, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra!
Trần Đại Phú tiếp tục cười nói: "Cậu Minh Vũ, cậu xem, lời bà ta vừa nói... có được coi là đang khích bác mối quan hệ giữa hai ta không?"
Trương Minh Vũ ngẩng người, mất một lúc mới hiểu, EQ của Trần Đại Phú thật đáng khen ngợi.
Một câu nói nhưng khiến quyền lực nằm hết trên tay Trương Minh Vũ!
Bà Triệu ngớ cả người!
Người nhà họ Hàn cũng trợn tròn mắt!
Câu nói này của Trần Đại Phú giống như giúp Trương Minh Vũ tấn công nhà họ Triệu vậy!
Trương Minh Vũ cười nói: "Cũng được, dù sao bọn họ cũng không có giáo dục, không biết thì không đáng trách".
Dù sao chỉ có nhiệm vụ làm bia đỡ đạn, Trương Minh Vũ không cần thiết phải sống mái với họ một phen.
Triệu Hải Thần lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Trương Minh Vũ
Lồng ngực bà Triệu phập phồng lên xuống, mất mặt quá đi!
Trần Đại Phú gật đầu, quay người lạnh lùng nói: "Mấy người nghe rõ chưa, hôm nay tôi được mấy người mời đến đây để giải quyết mọi chuyện".
"Có điều trong chuyện này, nhà họ Triệu các người thực sự quá đáng rồi đấy".
"Người ta là thiên kim đại tiểu thư, có tính công chúa cũng là chuyện bình thường".
Nói xong, bà Triệu và Triệu Khoát lộ vẻ vô cùng tủi thân!
Đúng là kiểu gì cũng nói được mà!
Người bọn họ mời đến để giành lại lẽ phải cho họ, bây giờ lại...
Nghĩ đến đây, bà Triệu càng tức giận hơn, bà ta chỉ muốn xé xác Trương Minh Vũ ra!
Trần Đại Phú híp mắt, lạnh lùng nói: "Tôi không muốn quản chuyện của mấy người, nhưng nếu đã liên quan đến người anh em của tôi thì tôi vẫn phải nói mấy câu".
"Cuộc hôn nhân giữa hai nhà, nếu cô Hàn đây cam tâm tình nguyện tôi nhất định không xen vào".
"Nhưng nếu cô Hàn yêu người anh em của tôi, chuyện này có nói thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được!"
Mấy chữ cuối cùng đã khiến bầu không khí nơi đây lập tức bùng nổ!
Khí thế mạnh mẽ lan ra khắp căn phòng!
Đây là loại khí thế của người đã ở địa vị cao rất lâu rồi mới có!
Ngay cả Trương Minh Vũ cũng khiêp sợ, anh phát hiện ra mình đã hơi coi thường Trần Đại Phú rồi.
Hàn Thất Thất nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần Đại Phú... lại được Trương Minh Vũ dẫn đi kiếm tiền à? Thế giới này... điên thật rồi! Triệu Hải Thần không thể tin vào mắt mình! Ừng ực! Trong căn phòng chỉ còn sót lại tiếng nuốt nước bọt! Hàn Thất Thất như khám phá được chân trời mới, cô ta cứ nhìn anh! Trương Minh Vũ ngượng ngùng cười: "Chủ tịch Trần nói gì vậy, khách sạn ông cho tôi, tôi còn bận chưa làm xong hết việc đây..." Anh không ngờ Trần Đại Phú lại nể mặt anh đến vậy... Mọi người xung quanh đều thẫn thờ, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra! Trần Đại Phú tiếp tục cười nói: "Cậu Minh Vũ, cậu xem, lời bà ta vừa nói... có được coi là đang khích bác mối quan hệ giữa hai ta không?" Trương Minh Vũ ngẩng người, mất một lúc mới hiểu, EQ của Trần Đại Phú thật đáng khen ngợi. Một câu nói nhưng khiến quyền lực nằm hết trên tay Trương Minh Vũ! Bà Triệu ngớ cả người! Người nhà họ Hàn cũng trợn tròn mắt! Câu nói này của Trần Đại Phú giống như giúp Trương Minh Vũ tấn công nhà họ Triệu vậy! Trương Minh Vũ cười nói: "Cũng được, dù sao bọn họ cũng không có giáo dục, không biết thì không đáng trách". Dù sao chỉ có nhiệm vụ làm bia đỡ đạn, Trương Minh Vũ không cần thiết phải sống mái với họ một phen. Triệu Hải Thần lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Trương Minh Vũ Lồng ngực bà Triệu phập phồng lên xuống, mất mặt quá đi! Trần Đại Phú gật đầu, quay người lạnh lùng nói: "Mấy người nghe rõ chưa, hôm nay tôi được mấy người mời đến đây để giải quyết mọi chuyện". "Có điều trong chuyện này, nhà họ Triệu các người thực sự quá đáng rồi đấy". "Người ta là thiên kim đại tiểu thư, có tính công chúa cũng là chuyện bình thường". Nói xong, bà Triệu và Triệu Khoát lộ vẻ vô cùng tủi thân! Đúng là kiểu gì cũng nói được mà! Người bọn họ mời đến để giành lại lẽ phải cho họ, bây giờ lại... Nghĩ đến đây, bà Triệu càng tức giận hơn, bà ta chỉ muốn xé xác Trương Minh Vũ ra! Trần Đại Phú híp mắt, lạnh lùng nói: "Tôi không muốn quản chuyện của mấy người, nhưng nếu đã liên quan đến người anh em của tôi thì tôi vẫn phải nói mấy câu". "Cuộc hôn nhân giữa hai nhà, nếu cô Hàn đây cam tâm tình nguyện tôi nhất định không xen vào". "Nhưng nếu cô Hàn yêu người anh em của tôi, chuyện này có nói thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được!" Mấy chữ cuối cùng đã khiến bầu không khí nơi đây lập tức bùng nổ! Khí thế mạnh mẽ lan ra khắp căn phòng! Đây là loại khí thế của người đã ở địa vị cao rất lâu rồi mới có! Ngay cả Trương Minh Vũ cũng khiêp sợ, anh phát hiện ra mình đã hơi coi thường Trần Đại Phú rồi. Hàn Thất Thất nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.