Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 388: Anh chỉ thấy người mình trĩu nặng

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngẩn người, vô thức nhớ lại cảnh tượng thời thơ bé.  Khi đó Tô Mang nói trong miệng anh có con bọ, nhất định phải mau chóng lấy ra!  Anh nhếch miệng cười đáp: “Đương nhiên… là nhớ”.  Hai mắt cô ấy sáng rực lên, mỉm cười trêu chọc: “Chị thấy em không nhớ đâu. Hay là… chị ôn tập lại với em một lần nhé?”  Nói xong, cô ấy chợt dùng sức đè chặt Trương Minh Vũ ở trên giường.  Còn cô ấy thì xoay người ngồi lên!  Bốn mắt tròn xoe nhìn nhau. Một bầu không khí kỳ lạ dần dâng lên!Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập!  Anh thực sự khó có thể chịu đựng được k*ch th*ch lớn như vậy.  Ánh mắt Tô Mang hơi mơ màng, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.  Dường như dòng chảy thời gian bị đóng băng ở giây phút này. Nhịp tim của anh đã đạt tới mức cực hạn!  Cả người anh nóng rực lên!  Thế nhưng Tô Mang lại chỉ giữ yên tư thế, không chịu cúi người xuống.  Một lát sau, sự xúc động trong người anh dần lắng xuống.  Lý trí đã giành chiến thắng.  Ngay khi anh đang bối rối không biết nên làm thế nào cho phải thì Tô Mang lại thở dài cười khổ: “Bọn họ không ở đây mà chị vẫn chẳng thể một mình chiếm đoạt được em…”  “Phiền chết mất, tại sao lại phải đồng ý cái điều kiện chết tiệt kia cơ chứ?”  Nói rồi cô ấy tức giận bỏ sang bên cạnh.  Trương Minh Vũ ngơ ngác.  Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?  Chẳng bao lâu sau, cô ấy tức giận đùng đùng chui vào trong chăn nằm xuống.  Anh cũng thầm cảm thấy may mắn.  Thế là anh vội vàng di chuyển tới bên cạnh cô ấy, vô thức thở phào nhẹ nhõm một hơi.  Nhưng vừa mới đặt lưng nằm xuống, anh lại cảm thấy trời đất quay cuồng.  Không còn k*ch th*ch mê người, men say lại ập tới.  Thoáng chốc, anh đã chìm đắm trong cảm giác mê mang do men rượu gây ra.  Không biết trôi qua bao lâu sau, chuông điện thoại của anh chợt reo lên.  Thế nhưng anh vẫn còn mơ màng trong giấc mộng nên không thèm để ý tới.  Anh chỉ thấy người mình trĩu nặng.  Sáng hôm sau, anh chẫm rãi tỉnh dậy.

Trương Minh Vũ ngẩn người, vô thức nhớ lại cảnh tượng thời thơ bé.  

Khi đó Tô Mang nói trong miệng anh có con bọ, nhất định phải mau chóng lấy ra!  

Anh nhếch miệng cười đáp: “Đương nhiên… là nhớ”.  

Hai mắt cô ấy sáng rực lên, mỉm cười trêu chọc: “Chị thấy em không nhớ đâu. Hay là… chị ôn tập lại với em một lần nhé?”  

Nói xong, cô ấy chợt dùng sức đè chặt Trương Minh Vũ ở trên giường.  

Còn cô ấy thì xoay người ngồi lên!  

Bốn mắt tròn xoe nhìn nhau. Một bầu không khí kỳ lạ dần dâng lên!

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập!  

Anh thực sự khó có thể chịu đựng được k*ch th*ch lớn như vậy.  

Ánh mắt Tô Mang hơi mơ màng, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.  

Dường như dòng chảy thời gian bị đóng băng ở giây phút này. Nhịp tim của anh đã đạt tới mức cực hạn!  

Cả người anh nóng rực lên!  

Thế nhưng Tô Mang lại chỉ giữ yên tư thế, không chịu cúi người xuống.  

Một lát sau, sự xúc động trong người anh dần lắng xuống.  

Lý trí đã giành chiến thắng.  

Ngay khi anh đang bối rối không biết nên làm thế nào cho phải thì Tô Mang lại thở dài cười khổ: “Bọn họ không ở đây mà chị vẫn chẳng thể một mình chiếm đoạt được em…”  

“Phiền chết mất, tại sao lại phải đồng ý cái điều kiện chết tiệt kia cơ chứ?”  

Nói rồi cô ấy tức giận bỏ sang bên cạnh.  

Trương Minh Vũ ngơ ngác.  

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?  

Chẳng bao lâu sau, cô ấy tức giận đùng đùng chui vào trong chăn nằm xuống.  

Anh cũng thầm cảm thấy may mắn.  

Thế là anh vội vàng di chuyển tới bên cạnh cô ấy, vô thức thở phào nhẹ nhõm một hơi.  

Nhưng vừa mới đặt lưng nằm xuống, anh lại cảm thấy trời đất quay cuồng.  

Không còn k*ch th*ch mê người, men say lại ập tới.  

Thoáng chốc, anh đã chìm đắm trong cảm giác mê mang do men rượu gây ra.  

Không biết trôi qua bao lâu sau, chuông điện thoại của anh chợt reo lên.  

Thế nhưng anh vẫn còn mơ màng trong giấc mộng nên không thèm để ý tới.  

Anh chỉ thấy người mình trĩu nặng.  

Sáng hôm sau, anh chẫm rãi tỉnh dậy.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngẩn người, vô thức nhớ lại cảnh tượng thời thơ bé.  Khi đó Tô Mang nói trong miệng anh có con bọ, nhất định phải mau chóng lấy ra!  Anh nhếch miệng cười đáp: “Đương nhiên… là nhớ”.  Hai mắt cô ấy sáng rực lên, mỉm cười trêu chọc: “Chị thấy em không nhớ đâu. Hay là… chị ôn tập lại với em một lần nhé?”  Nói xong, cô ấy chợt dùng sức đè chặt Trương Minh Vũ ở trên giường.  Còn cô ấy thì xoay người ngồi lên!  Bốn mắt tròn xoe nhìn nhau. Một bầu không khí kỳ lạ dần dâng lên!Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập!  Anh thực sự khó có thể chịu đựng được k*ch th*ch lớn như vậy.  Ánh mắt Tô Mang hơi mơ màng, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng.  Dường như dòng chảy thời gian bị đóng băng ở giây phút này. Nhịp tim của anh đã đạt tới mức cực hạn!  Cả người anh nóng rực lên!  Thế nhưng Tô Mang lại chỉ giữ yên tư thế, không chịu cúi người xuống.  Một lát sau, sự xúc động trong người anh dần lắng xuống.  Lý trí đã giành chiến thắng.  Ngay khi anh đang bối rối không biết nên làm thế nào cho phải thì Tô Mang lại thở dài cười khổ: “Bọn họ không ở đây mà chị vẫn chẳng thể một mình chiếm đoạt được em…”  “Phiền chết mất, tại sao lại phải đồng ý cái điều kiện chết tiệt kia cơ chứ?”  Nói rồi cô ấy tức giận bỏ sang bên cạnh.  Trương Minh Vũ ngơ ngác.  Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?  Chẳng bao lâu sau, cô ấy tức giận đùng đùng chui vào trong chăn nằm xuống.  Anh cũng thầm cảm thấy may mắn.  Thế là anh vội vàng di chuyển tới bên cạnh cô ấy, vô thức thở phào nhẹ nhõm một hơi.  Nhưng vừa mới đặt lưng nằm xuống, anh lại cảm thấy trời đất quay cuồng.  Không còn k*ch th*ch mê người, men say lại ập tới.  Thoáng chốc, anh đã chìm đắm trong cảm giác mê mang do men rượu gây ra.  Không biết trôi qua bao lâu sau, chuông điện thoại của anh chợt reo lên.  Thế nhưng anh vẫn còn mơ màng trong giấc mộng nên không thèm để ý tới.  Anh chỉ thấy người mình trĩu nặng.  Sáng hôm sau, anh chẫm rãi tỉnh dậy.

Chương 388: Anh chỉ thấy người mình trĩu nặng