Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 390: “Chào anh, buổi sáng tốt lành”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Một đống tài liệu vẫn đang chờ anh tới xử lý, hơn nữa chi nhánh mới vẫn chưa có người thiết kế cho. Anh phải nghĩ cách nhờ Hàn Thất Thất làm mới được. Anh vừa bước ra khỏi nhà hàng đã thấy chiếc Mercedes màu đen đang đỗ ở bên đường. Sau khi lên xe, Long Tam liền đưa anh tới thẳng khách sạn Hồng Thái. Anh vội vàng lao lên phòng làm việc. Vừa mới đẩy cửa đi vào, anh đã trông thấy Vương Vũ Nam đang ngoan ngoãn đứng chờ ở bên cạnh. Anh lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ. Cô ấy dè dặt lên tiếng: “Chào anh, buổi sáng tốt lành”. Trương Minh Vũ gật đầu, ngượng ngùng nói: “Tôi lại quên béng mất chuyện của cô rồi. Tí nữa cô cứ tìm thư ký Ngô, bảo cô ấy sắp xếp cho cô một cái bàn làm việc ở đây đi”. “Sau này cô cứ làm việc ở đây là được”. Nghe anh nói vậy, Vương Vũ Nam lập tức mừng rỡ. “Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều!”, cô ấy kích động nói. Anh ngồi xuống ghế rồi nói tiếp: “À phải rồi, lát nữa cô hãy tìm cớ nào đó thanh toán khoản tiền còn lại cho đối tác đi”. “Vâng…” Vương Vũ Nam đang định đồng ý thì giật nảy mình. Một lúc lâu sau, cô ấy mới khó tin cất tiếng hỏi: “Anh nói là… khoản tiền còn lại sao?” Trương Minh Vũ gật đầu khẳng định: “Đúng vậy”. Lâm Kiều Hân nhất định phải mau chóng phát triển thế lực của mình, nếu không sẽ không kịp. Tuy khoản tiền còn lại không nhiều nhưng đối với cô cũng là một khoản kếch sù. Trong mắt Vương Vũ Nam hiện lên vẻ mờ mịt. Chẳng lẽ anh không sợ người ta xây dựng không đạt chất lượng hay ôm tiền chạy mất sao? Mãi lâu sau, cô ấy mới mắt tròn mắt dẹt dò hỏi: “Anh muốn theo đuổi chị gái xinh đẹp kia phải không?” Phụt! Anh giận dữ trừng mắt nói: “Cô cũng lắm chuyện phết đấy. Đừng có nói vớ vẩn”. Vương Vũ Nam tinh nghịch nhe răng cười: “Hi hi, vâng ạ!” Dứt lời, cô ấy lập tức chạy đi làm việc. Chẳng bao lâu sau, đống tài liệu chất đống của anh đã được giải quyết xong. Cô ấy còn tiện tay kiểm tra chuyện hợp đồng. Không thể không công nhận, năng lực làm việc của Vương Vũ Nam rất mạnh. Trương Minh Vũ cực kỳ hài lòng. Sau một hồi bận rộn, anh sực nhớ tới chuyện thiết kế chi nhánh. Nếu không có bản thiết kế thì bên Lâm Kiều Hân cũng không thể bắt tay vào thi công.
Một đống tài liệu vẫn đang chờ anh tới xử lý, hơn nữa chi nhánh mới vẫn chưa có người thiết kế cho. Anh phải nghĩ cách nhờ Hàn Thất Thất làm mới được.
Anh vừa bước ra khỏi nhà hàng đã thấy chiếc Mercedes màu đen đang đỗ ở bên đường.
Sau khi lên xe, Long Tam liền đưa anh tới thẳng khách sạn Hồng Thái.
Anh vội vàng lao lên phòng làm việc.
Vừa mới đẩy cửa đi vào, anh đã trông thấy Vương Vũ Nam đang ngoan ngoãn đứng chờ ở bên cạnh.
Anh lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Cô ấy dè dặt lên tiếng: “Chào anh, buổi sáng tốt lành”.
Trương Minh Vũ gật đầu, ngượng ngùng nói: “Tôi lại quên béng mất chuyện của cô rồi. Tí nữa cô cứ tìm thư ký Ngô, bảo cô ấy sắp xếp cho cô một cái bàn làm việc ở đây đi”.
“Sau này cô cứ làm việc ở đây là được”.
Nghe anh nói vậy, Vương Vũ Nam lập tức mừng rỡ.
“Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều!”, cô ấy kích động nói.
Anh ngồi xuống ghế rồi nói tiếp: “À phải rồi, lát nữa cô hãy tìm cớ nào đó thanh toán khoản tiền còn lại cho đối tác đi”.
“Vâng…”
Vương Vũ Nam đang định đồng ý thì giật nảy mình.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới khó tin cất tiếng hỏi: “Anh nói là… khoản tiền còn lại sao?”
Trương Minh Vũ gật đầu khẳng định: “Đúng vậy”.
Lâm Kiều Hân nhất định phải mau chóng phát triển thế lực của mình, nếu không sẽ không kịp.
Tuy khoản tiền còn lại không nhiều nhưng đối với cô cũng là một khoản kếch sù.
Trong mắt Vương Vũ Nam hiện lên vẻ mờ mịt.
Chẳng lẽ anh không sợ người ta xây dựng không đạt chất lượng hay ôm tiền chạy mất sao?
Mãi lâu sau, cô ấy mới mắt tròn mắt dẹt dò hỏi: “Anh muốn theo đuổi chị gái xinh đẹp kia phải không?”
Phụt!
Anh giận dữ trừng mắt nói: “Cô cũng lắm chuyện phết đấy. Đừng có nói vớ vẩn”.
Vương Vũ Nam tinh nghịch nhe răng cười: “Hi hi, vâng ạ!”
Dứt lời, cô ấy lập tức chạy đi làm việc.
Chẳng bao lâu sau, đống tài liệu chất đống của anh đã được giải quyết xong. Cô ấy còn tiện tay kiểm tra chuyện hợp đồng.
Không thể không công nhận, năng lực làm việc của Vương Vũ Nam rất mạnh.
Trương Minh Vũ cực kỳ hài lòng.
Sau một hồi bận rộn, anh sực nhớ tới chuyện thiết kế chi nhánh.
Nếu không có bản thiết kế thì bên Lâm Kiều Hân cũng không thể bắt tay vào thi công.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Một đống tài liệu vẫn đang chờ anh tới xử lý, hơn nữa chi nhánh mới vẫn chưa có người thiết kế cho. Anh phải nghĩ cách nhờ Hàn Thất Thất làm mới được. Anh vừa bước ra khỏi nhà hàng đã thấy chiếc Mercedes màu đen đang đỗ ở bên đường. Sau khi lên xe, Long Tam liền đưa anh tới thẳng khách sạn Hồng Thái. Anh vội vàng lao lên phòng làm việc. Vừa mới đẩy cửa đi vào, anh đã trông thấy Vương Vũ Nam đang ngoan ngoãn đứng chờ ở bên cạnh. Anh lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ. Cô ấy dè dặt lên tiếng: “Chào anh, buổi sáng tốt lành”. Trương Minh Vũ gật đầu, ngượng ngùng nói: “Tôi lại quên béng mất chuyện của cô rồi. Tí nữa cô cứ tìm thư ký Ngô, bảo cô ấy sắp xếp cho cô một cái bàn làm việc ở đây đi”. “Sau này cô cứ làm việc ở đây là được”. Nghe anh nói vậy, Vương Vũ Nam lập tức mừng rỡ. “Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều!”, cô ấy kích động nói. Anh ngồi xuống ghế rồi nói tiếp: “À phải rồi, lát nữa cô hãy tìm cớ nào đó thanh toán khoản tiền còn lại cho đối tác đi”. “Vâng…” Vương Vũ Nam đang định đồng ý thì giật nảy mình. Một lúc lâu sau, cô ấy mới khó tin cất tiếng hỏi: “Anh nói là… khoản tiền còn lại sao?” Trương Minh Vũ gật đầu khẳng định: “Đúng vậy”. Lâm Kiều Hân nhất định phải mau chóng phát triển thế lực của mình, nếu không sẽ không kịp. Tuy khoản tiền còn lại không nhiều nhưng đối với cô cũng là một khoản kếch sù. Trong mắt Vương Vũ Nam hiện lên vẻ mờ mịt. Chẳng lẽ anh không sợ người ta xây dựng không đạt chất lượng hay ôm tiền chạy mất sao? Mãi lâu sau, cô ấy mới mắt tròn mắt dẹt dò hỏi: “Anh muốn theo đuổi chị gái xinh đẹp kia phải không?” Phụt! Anh giận dữ trừng mắt nói: “Cô cũng lắm chuyện phết đấy. Đừng có nói vớ vẩn”. Vương Vũ Nam tinh nghịch nhe răng cười: “Hi hi, vâng ạ!” Dứt lời, cô ấy lập tức chạy đi làm việc. Chẳng bao lâu sau, đống tài liệu chất đống của anh đã được giải quyết xong. Cô ấy còn tiện tay kiểm tra chuyện hợp đồng. Không thể không công nhận, năng lực làm việc của Vương Vũ Nam rất mạnh. Trương Minh Vũ cực kỳ hài lòng. Sau một hồi bận rộn, anh sực nhớ tới chuyện thiết kế chi nhánh. Nếu không có bản thiết kế thì bên Lâm Kiều Hân cũng không thể bắt tay vào thi công.