Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 393: Khí thế hùng hồn!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cửa vẫn đóng, anh không được vào.  Anh liền hét lớn: "Có ai không? Có ai không?"  Chu Vân Phong lập tức nổi giận, lạnh lùng nói: "Ê, ê, ê, mày không hiểu tiếng người phải không? Mau cút cho tao!"  "Kêu cái gì mà kêu!"  Trương Minh Vũ lạnh lùng nhìn anh ta.  Nếu không phải là người nhà họ Hàn, chắc anh dạy cho Chu Vân Phong một bài học rồi đấy!  Có điều sau đó, mắt Trương Minh Vũ lập tức sáng lên.  Dù sao bây giờ chuyện quan trọng nhất là đi vào, không bằng...  Trương Minh Vũ mỉm cười, nói: "Tôi cứ thích hét đấy, miệng là của tôi, anh cắn được tôi chắc?"  "Mày..."  Chu Vân Phong thực sự nổi giận rồi, anh ta xắn gấu tay áo lên lạnh lùng nói: "Mẹ nó mày dám khiêu khích tao à?"  Trương Minh Vũ cười nói: "Anh cũng xứng để tôi khiêu khích chắc?"  Trương Minh Vũ chưa từng thua ai trong việc cãi nhau đâu.  Hai người duy nhất khiến anh đau đầu chỉ có Hàn Thất Thất và Lý Phượng Cầm thôi.  Chu Vân Phong nhíu mày, lửa giận trong mắt sắp phun ra đến nơi!  "Thằng nhãi, tâm trạng của bổn thiếu gia đang không được tốt, mày đừng có đâm đầu vào chỗ chết!"  Nói xong, Chu Vân Phong liền mở cửa, phóng nhanh ra!  Anh ta cuộn chặt nắm đấm, xông thẳng đến chỗ Trương Minh Vũ.  Khí thế hùng hồn!  Trương Minh Vũ mỉm cười khinh bỉ.  Ngay khi Chu Vân Phong lao đến trước mặt Trương Minh Vũ, anh hơi di chuyển, dễ dàng tránh được.  Chu Vân Phong nhào vào không trung, xoay người định tấn công tiếp!  Ngay giây sau, Chu Vân Phong sững sờ!  Chỉ thấy Trương Minh Vũ xông thẳng vào trong sân!  Đùng!  m thanh giòn tan vang lên, cửa lớn đóng lại!  Cái này...  Chu Vân Phong sững sờ mất một lúc, giờ mới hiểu mình sập bẫy rồi, sắc mặt anh ta tối sầm xuống.  Trương Minh Vũ khóa cửa xong, mỉm cười chế giễu: "Anh tìm ai vậy? Muốn ăn xin thì đi ra chỗ khác, tâm trạng của bổn thiếu gia không được tốt!"  Nói xong liền học dáng vẻ kiêu ngạo của Chu Vân Phong.  Chu Vân Phong nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: "Thằng nhãi, mày đang muốn chết đấy hả?"  Trương Minh Vũ cười tươi, khiêu khích anh ta: "Tôi đang muốn chết đấy, anh làm gì được tôi? Anh có giỏi thì vào đây đi?"  Nói xong anh liền giơ ngón giữa vào Chu Vân Phong! 

Cửa vẫn đóng, anh không được vào.  

Anh liền hét lớn: "Có ai không? Có ai không?"  

Chu Vân Phong lập tức nổi giận, lạnh lùng nói: "Ê, ê, ê, mày không hiểu tiếng người phải không? Mau cút cho tao!"  

"Kêu cái gì mà kêu!"  

Trương Minh Vũ lạnh lùng nhìn anh ta.  

Nếu không phải là người nhà họ Hàn, chắc anh dạy cho Chu Vân Phong một bài học rồi đấy!  

Có điều sau đó, mắt Trương Minh Vũ lập tức sáng lên.  

Dù sao bây giờ chuyện quan trọng nhất là đi vào, không bằng...  

Trương Minh Vũ mỉm cười, nói: "Tôi cứ thích hét đấy, miệng là của tôi, anh cắn được tôi chắc?"  

"Mày..."  

Chu Vân Phong thực sự nổi giận rồi, anh ta xắn gấu tay áo lên lạnh lùng nói: "Mẹ nó mày dám khiêu khích tao à?"  

Trương Minh Vũ cười nói: "Anh cũng xứng để tôi khiêu khích chắc?"  

Trương Minh Vũ chưa từng thua ai trong việc cãi nhau đâu.  

Hai người duy nhất khiến anh đau đầu chỉ có Hàn Thất Thất và Lý Phượng Cầm thôi.  

Chu Vân Phong nhíu mày, lửa giận trong mắt sắp phun ra đến nơi!  

"Thằng nhãi, tâm trạng của bổn thiếu gia đang không được tốt, mày đừng có đâm đầu vào chỗ chết!"  

Nói xong, Chu Vân Phong liền mở cửa, phóng nhanh ra!  

Anh ta cuộn chặt nắm đấm, xông thẳng đến chỗ Trương Minh Vũ.  

Khí thế hùng hồn!  

Trương Minh Vũ mỉm cười khinh bỉ.  

Ngay khi Chu Vân Phong lao đến trước mặt Trương Minh Vũ, anh hơi di chuyển, dễ dàng tránh được.  

Chu Vân Phong nhào vào không trung, xoay người định tấn công tiếp!  

Ngay giây sau, Chu Vân Phong sững sờ!  

Chỉ thấy Trương Minh Vũ xông thẳng vào trong sân!  

Đùng!  

m thanh giòn tan vang lên, cửa lớn đóng lại!  

Cái này...  

Chu Vân Phong sững sờ mất một lúc, giờ mới hiểu mình sập bẫy rồi, sắc mặt anh ta tối sầm xuống.  

Trương Minh Vũ khóa cửa xong, mỉm cười chế giễu: "Anh tìm ai vậy? Muốn ăn xin thì đi ra chỗ khác, tâm trạng của bổn thiếu gia không được tốt!"  

Nói xong liền học dáng vẻ kiêu ngạo của Chu Vân Phong.  

Chu Vân Phong nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: "Thằng nhãi, mày đang muốn chết đấy hả?"  

Trương Minh Vũ cười tươi, khiêu khích anh ta: "Tôi đang muốn chết đấy, anh làm gì được tôi? Anh có giỏi thì vào đây đi?"  

Nói xong anh liền giơ ngón giữa vào Chu Vân Phong! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cửa vẫn đóng, anh không được vào.  Anh liền hét lớn: "Có ai không? Có ai không?"  Chu Vân Phong lập tức nổi giận, lạnh lùng nói: "Ê, ê, ê, mày không hiểu tiếng người phải không? Mau cút cho tao!"  "Kêu cái gì mà kêu!"  Trương Minh Vũ lạnh lùng nhìn anh ta.  Nếu không phải là người nhà họ Hàn, chắc anh dạy cho Chu Vân Phong một bài học rồi đấy!  Có điều sau đó, mắt Trương Minh Vũ lập tức sáng lên.  Dù sao bây giờ chuyện quan trọng nhất là đi vào, không bằng...  Trương Minh Vũ mỉm cười, nói: "Tôi cứ thích hét đấy, miệng là của tôi, anh cắn được tôi chắc?"  "Mày..."  Chu Vân Phong thực sự nổi giận rồi, anh ta xắn gấu tay áo lên lạnh lùng nói: "Mẹ nó mày dám khiêu khích tao à?"  Trương Minh Vũ cười nói: "Anh cũng xứng để tôi khiêu khích chắc?"  Trương Minh Vũ chưa từng thua ai trong việc cãi nhau đâu.  Hai người duy nhất khiến anh đau đầu chỉ có Hàn Thất Thất và Lý Phượng Cầm thôi.  Chu Vân Phong nhíu mày, lửa giận trong mắt sắp phun ra đến nơi!  "Thằng nhãi, tâm trạng của bổn thiếu gia đang không được tốt, mày đừng có đâm đầu vào chỗ chết!"  Nói xong, Chu Vân Phong liền mở cửa, phóng nhanh ra!  Anh ta cuộn chặt nắm đấm, xông thẳng đến chỗ Trương Minh Vũ.  Khí thế hùng hồn!  Trương Minh Vũ mỉm cười khinh bỉ.  Ngay khi Chu Vân Phong lao đến trước mặt Trương Minh Vũ, anh hơi di chuyển, dễ dàng tránh được.  Chu Vân Phong nhào vào không trung, xoay người định tấn công tiếp!  Ngay giây sau, Chu Vân Phong sững sờ!  Chỉ thấy Trương Minh Vũ xông thẳng vào trong sân!  Đùng!  m thanh giòn tan vang lên, cửa lớn đóng lại!  Cái này...  Chu Vân Phong sững sờ mất một lúc, giờ mới hiểu mình sập bẫy rồi, sắc mặt anh ta tối sầm xuống.  Trương Minh Vũ khóa cửa xong, mỉm cười chế giễu: "Anh tìm ai vậy? Muốn ăn xin thì đi ra chỗ khác, tâm trạng của bổn thiếu gia không được tốt!"  Nói xong liền học dáng vẻ kiêu ngạo của Chu Vân Phong.  Chu Vân Phong nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: "Thằng nhãi, mày đang muốn chết đấy hả?"  Trương Minh Vũ cười tươi, khiêu khích anh ta: "Tôi đang muốn chết đấy, anh làm gì được tôi? Anh có giỏi thì vào đây đi?"  Nói xong anh liền giơ ngón giữa vào Chu Vân Phong! 

Chương 393: Khí thế hùng hồn!