Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 397: Chu Vân Phong thừ người ra!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thiên Hoa cười hỏi: "Trương Minh Vũ này, lần này cháu đến có chuyện gì vậy?"  Trương Minh Vũ vô cùng kích động!  Cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi!  Trương Minh Vũ vội vàng cười nói: "À... cháu muốn cùng Thất Thất đi dạo một chút, vừa hay hôm nay cháu cũng khá rảnh".  Vừa nói xong, Chu Vân Phong lập tức mỉm cười khinh bỉ.  "Thế khéo thật, Thất Thất phạm lỗi nên bị cấm túc, hôm nay chắc không đi được rồi!"  Chu Vân Phong cười khẩy nói, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều rồi!  Cái anh ta không có được, Trương Minh Vũ đừng hòng có!  Nhưng nói xong, Hàn Thiên Hoa và Chu Cửu Yến lại cùng lúc lên tiếng: "Câm mồm!”  Cơ thể Chu Vân Phong lập tức run rẩy, mặt mày hoang mang, khó hiểu nhìn hai người.  Trương Minh Vũ sợ giật mình.  Dù sao lời này cũng do Hàn Thiên Hoa đích thân nói!  Hàn Thiên Hoa lo lắng nói: "Cấm túc cái gì! Là Thất Thất... không vui nên tự nhốt mình trong phòng thôi!"  "Cháu không biết thì đừng có nói bừa!"  Chu Vân Phong thừ người ra!  Đây chẳng phải lời chú nói sao!  Hàn Thiên Hoa nói tiếp: "Cửu Yến à, bà mau gọi Thất Thất xuống, vừa hay tâm trạng con bé không tốt, bảo nó đi dạo cùng Trương Minh Vũ cho khuây khỏa".  "Được".  Chu Cửu Yến đồng ý sau đó vội vàng lên lầu!  Chu Vân Phong ngây người rồi!  Anh ta từ nước ngoài xa xôi trở về gặp Hàn Thất Thất mà còn bị từ chối!  Nhưng Trương Minh Vũ...  Chu Vân Phong nhất thời sững sờ.  Trương Minh Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm, dù có nói thế nào, nhiệm vụ cũng hoàn thành rồi.  Kế hoạch của mình cũng thuận lợi tiến hành rồi.  Chu Cửu Yến vội vàng gõ cửa phòng Hàn Thất Thất.  Hàn Thất Thất lập tức vui vẻ.  Trương Minh Vũ đến rồi?  Khụ khụ!  Hàn Thất Thất hắng giọng rồi mới lên tiếng: "Sao ạ?"  Chu Cửu Yến cười nói: "Thất Thất à, Trương Minh Vũ đến tìm con này, bảo đưa con ra ngoài chơi, con mau ra đi".  Hàn Thất Thất lập tức mừng rỡ.  Nhưng cô ta vẫn giả vờ, kiêu ngạo nói: "Con không đi! Chẳng phải bố cấm túc con sao! Cấm thì thôi vậy!"  Chu Cửu Yến sốt ruột rồi, bà thấp giọng nói: "Con bé này, Trương Minh Vũ đến rồi, con đừng có làm trò nữa, mau ra đi!" 

Hàn Thiên Hoa cười hỏi: "Trương Minh Vũ này, lần này cháu đến có chuyện gì vậy?"  

Trương Minh Vũ vô cùng kích động!  

Cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi!  

Trương Minh Vũ vội vàng cười nói: "À... cháu muốn cùng Thất Thất đi dạo một chút, vừa hay hôm nay cháu cũng khá rảnh".  

Vừa nói xong, Chu Vân Phong lập tức mỉm cười khinh bỉ.  

"Thế khéo thật, Thất Thất phạm lỗi nên bị cấm túc, hôm nay chắc không đi được rồi!"  

Chu Vân Phong cười khẩy nói, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều rồi!  

Cái anh ta không có được, Trương Minh Vũ đừng hòng có!  

Nhưng nói xong, Hàn Thiên Hoa và Chu Cửu Yến lại cùng lúc lên tiếng: "Câm mồm!”  

Cơ thể Chu Vân Phong lập tức run rẩy, mặt mày hoang mang, khó hiểu nhìn hai người.  

Trương Minh Vũ sợ giật mình.  

Dù sao lời này cũng do Hàn Thiên Hoa đích thân nói!  

Hàn Thiên Hoa lo lắng nói: "Cấm túc cái gì! Là Thất Thất... không vui nên tự nhốt mình trong phòng thôi!"  

"Cháu không biết thì đừng có nói bừa!"  

Chu Vân Phong thừ người ra!  

Đây chẳng phải lời chú nói sao!  

Hàn Thiên Hoa nói tiếp: "Cửu Yến à, bà mau gọi Thất Thất xuống, vừa hay tâm trạng con bé không tốt, bảo nó đi dạo cùng Trương Minh Vũ cho khuây khỏa".  

"Được".  

Chu Cửu Yến đồng ý sau đó vội vàng lên lầu!  

Chu Vân Phong ngây người rồi!  

Anh ta từ nước ngoài xa xôi trở về gặp Hàn Thất Thất mà còn bị từ chối!  

Nhưng Trương Minh Vũ...  

Chu Vân Phong nhất thời sững sờ.  

Trương Minh Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm, dù có nói thế nào, nhiệm vụ cũng hoàn thành rồi.  

Kế hoạch của mình cũng thuận lợi tiến hành rồi.  

Chu Cửu Yến vội vàng gõ cửa phòng Hàn Thất Thất.  

Hàn Thất Thất lập tức vui vẻ.  

Trương Minh Vũ đến rồi?  

Khụ khụ!  

Hàn Thất Thất hắng giọng rồi mới lên tiếng: "Sao ạ?"  

Chu Cửu Yến cười nói: "Thất Thất à, Trương Minh Vũ đến tìm con này, bảo đưa con ra ngoài chơi, con mau ra đi".  

Hàn Thất Thất lập tức mừng rỡ.  

Nhưng cô ta vẫn giả vờ, kiêu ngạo nói: "Con không đi! Chẳng phải bố cấm túc con sao! Cấm thì thôi vậy!"  

Chu Cửu Yến sốt ruột rồi, bà thấp giọng nói: "Con bé này, Trương Minh Vũ đến rồi, con đừng có làm trò nữa, mau ra đi!" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thiên Hoa cười hỏi: "Trương Minh Vũ này, lần này cháu đến có chuyện gì vậy?"  Trương Minh Vũ vô cùng kích động!  Cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi!  Trương Minh Vũ vội vàng cười nói: "À... cháu muốn cùng Thất Thất đi dạo một chút, vừa hay hôm nay cháu cũng khá rảnh".  Vừa nói xong, Chu Vân Phong lập tức mỉm cười khinh bỉ.  "Thế khéo thật, Thất Thất phạm lỗi nên bị cấm túc, hôm nay chắc không đi được rồi!"  Chu Vân Phong cười khẩy nói, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều rồi!  Cái anh ta không có được, Trương Minh Vũ đừng hòng có!  Nhưng nói xong, Hàn Thiên Hoa và Chu Cửu Yến lại cùng lúc lên tiếng: "Câm mồm!”  Cơ thể Chu Vân Phong lập tức run rẩy, mặt mày hoang mang, khó hiểu nhìn hai người.  Trương Minh Vũ sợ giật mình.  Dù sao lời này cũng do Hàn Thiên Hoa đích thân nói!  Hàn Thiên Hoa lo lắng nói: "Cấm túc cái gì! Là Thất Thất... không vui nên tự nhốt mình trong phòng thôi!"  "Cháu không biết thì đừng có nói bừa!"  Chu Vân Phong thừ người ra!  Đây chẳng phải lời chú nói sao!  Hàn Thiên Hoa nói tiếp: "Cửu Yến à, bà mau gọi Thất Thất xuống, vừa hay tâm trạng con bé không tốt, bảo nó đi dạo cùng Trương Minh Vũ cho khuây khỏa".  "Được".  Chu Cửu Yến đồng ý sau đó vội vàng lên lầu!  Chu Vân Phong ngây người rồi!  Anh ta từ nước ngoài xa xôi trở về gặp Hàn Thất Thất mà còn bị từ chối!  Nhưng Trương Minh Vũ...  Chu Vân Phong nhất thời sững sờ.  Trương Minh Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm, dù có nói thế nào, nhiệm vụ cũng hoàn thành rồi.  Kế hoạch của mình cũng thuận lợi tiến hành rồi.  Chu Cửu Yến vội vàng gõ cửa phòng Hàn Thất Thất.  Hàn Thất Thất lập tức vui vẻ.  Trương Minh Vũ đến rồi?  Khụ khụ!  Hàn Thất Thất hắng giọng rồi mới lên tiếng: "Sao ạ?"  Chu Cửu Yến cười nói: "Thất Thất à, Trương Minh Vũ đến tìm con này, bảo đưa con ra ngoài chơi, con mau ra đi".  Hàn Thất Thất lập tức mừng rỡ.  Nhưng cô ta vẫn giả vờ, kiêu ngạo nói: "Con không đi! Chẳng phải bố cấm túc con sao! Cấm thì thôi vậy!"  Chu Cửu Yến sốt ruột rồi, bà thấp giọng nói: "Con bé này, Trương Minh Vũ đến rồi, con đừng có làm trò nữa, mau ra đi!" 

Chương 397: Chu Vân Phong thừ người ra!