Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 403: Khí thế hùng hồn!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhíu mày, đưa hai cô gái tránh ra.  Nhưng tên tóc vàng đứng đầu cứ đâm xầm vào Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ lùi hai bước.  Tên tóc vàng vô cùng khoa trương, sau khi lùi hai bước liền ngã xuống!  Sau đó được hai tên côn đồ đứng sau đỡ lấy.  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Tên tóc vàng đứng thẳng dậy, tức giận nói: "Thằng khốn, mày mù hả? Sao dám đi đường của ông đây!"  Mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia rét lạnh, anh lạnh lùng nói: "Anh mới là người đâm vào tôi, anh còn biết lý lẽ không vậy?"  Tóc vàng kiêu ngạo nói: "Mẹ kiếp! Đường này là của ông đây! Mày không biết à?"  "Mẹ kiếp, sao mày dám đâm vào tao!"  Giọng điệu vô cùng phách lối!  Trương Minh Vũ cảm giác được có gì đó không đúng.  Cho dù là côn đồ cũng không thể hoành hành ngang ngược như vậy, đây rõ ràng là đang cố ý tìm chuyện.  Hàn Thất Thất nhíu mày.  Vương Vũ Nam sợ hãi, bất giác nép vào sau lưng Trương Minh Vũ.  Từ nhỏ đến lớn, cô ấy sợ nhất là bọn côn đồ.  Trương Minh Vũ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Thế mấy người muốn giải quyết như nào?"  Tóc vàng cười phá lên, gã nói: "Chỉ cần mày quỳ xuống dập đầu trước mặt ông đây hai cái, ông đây sẽ tha cho mày!"  Lời vừa dứt, Vương Vũ Nam càng lo lắng hơn.  Trương Minh Vũ cười khẩy, nói: "Có mà nằm mơ?"  "Hở?"  Tóc vàng ngẩng đầu tức giận nói: "Thằng nhãi, mày muốn chết đúng không?"  "Không quỳ xuống thì để lại hai cái chân đi!"  Lời vừa dứt, hai tên côn đồ lao lên một bước!  Một tên còn cởi áo ra để lộ hình xăm!  Khí thế hùng hồn!  Xung quanh có không ít người thấy có động tĩnh nên vây lại.  Họ chỉ chỉ trỏ trỏ.  Trương Minh Vũ khinh bỉ cười: "Dựa vào mấy người á, không xứng".  Sau khi đánh mấy trận, Trương Minh Vũ chẳng sợ gì mấy trò đánh đấm.  Đặc biệt là sau khi đánh nhau với cao thủ, mấy tên loi choi này chẳng đáng để anh để ý.

Trương Minh Vũ nhíu mày, đưa hai cô gái tránh ra.  

Nhưng tên tóc vàng đứng đầu cứ đâm xầm vào Trương Minh Vũ.  

Trương Minh Vũ lùi hai bước.  

Tên tóc vàng vô cùng khoa trương, sau khi lùi hai bước liền ngã xuống!  

Sau đó được hai tên côn đồ đứng sau đỡ lấy.  

Trương Minh Vũ nhíu mày.  

Tên tóc vàng đứng thẳng dậy, tức giận nói: "Thằng khốn, mày mù hả? Sao dám đi đường của ông đây!"  

Mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia rét lạnh, anh lạnh lùng nói: "Anh mới là người đâm vào tôi, anh còn biết lý lẽ không vậy?"  

Tóc vàng kiêu ngạo nói: "Mẹ kiếp! Đường này là của ông đây! Mày không biết à?"  

"Mẹ kiếp, sao mày dám đâm vào tao!"  

Giọng điệu vô cùng phách lối!  

Trương Minh Vũ cảm giác được có gì đó không đúng.  

Cho dù là côn đồ cũng không thể hoành hành ngang ngược như vậy, đây rõ ràng là đang cố ý tìm chuyện.  

Hàn Thất Thất nhíu mày.  

Vương Vũ Nam sợ hãi, bất giác nép vào sau lưng Trương Minh Vũ.  

Từ nhỏ đến lớn, cô ấy sợ nhất là bọn côn đồ.  

Trương Minh Vũ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Thế mấy người muốn giải quyết như nào?"  

Tóc vàng cười phá lên, gã nói: "Chỉ cần mày quỳ xuống dập đầu trước mặt ông đây hai cái, ông đây sẽ tha cho mày!"  

Lời vừa dứt, Vương Vũ Nam càng lo lắng hơn.  

Trương Minh Vũ cười khẩy, nói: "Có mà nằm mơ?"  

"Hở?"  

Tóc vàng ngẩng đầu tức giận nói: "Thằng nhãi, mày muốn chết đúng không?"  

"Không quỳ xuống thì để lại hai cái chân đi!"  

Lời vừa dứt, hai tên côn đồ lao lên một bước!  

Một tên còn cởi áo ra để lộ hình xăm!  

Khí thế hùng hồn!  

Xung quanh có không ít người thấy có động tĩnh nên vây lại.  

Họ chỉ chỉ trỏ trỏ.  

Trương Minh Vũ khinh bỉ cười: "Dựa vào mấy người á, không xứng".  

Sau khi đánh mấy trận, Trương Minh Vũ chẳng sợ gì mấy trò đánh đấm.  

Đặc biệt là sau khi đánh nhau với cao thủ, mấy tên loi choi này chẳng đáng để anh để ý.

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ nhíu mày, đưa hai cô gái tránh ra.  Nhưng tên tóc vàng đứng đầu cứ đâm xầm vào Trương Minh Vũ.  Trương Minh Vũ lùi hai bước.  Tên tóc vàng vô cùng khoa trương, sau khi lùi hai bước liền ngã xuống!  Sau đó được hai tên côn đồ đứng sau đỡ lấy.  Trương Minh Vũ nhíu mày.  Tên tóc vàng đứng thẳng dậy, tức giận nói: "Thằng khốn, mày mù hả? Sao dám đi đường của ông đây!"  Mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia rét lạnh, anh lạnh lùng nói: "Anh mới là người đâm vào tôi, anh còn biết lý lẽ không vậy?"  Tóc vàng kiêu ngạo nói: "Mẹ kiếp! Đường này là của ông đây! Mày không biết à?"  "Mẹ kiếp, sao mày dám đâm vào tao!"  Giọng điệu vô cùng phách lối!  Trương Minh Vũ cảm giác được có gì đó không đúng.  Cho dù là côn đồ cũng không thể hoành hành ngang ngược như vậy, đây rõ ràng là đang cố ý tìm chuyện.  Hàn Thất Thất nhíu mày.  Vương Vũ Nam sợ hãi, bất giác nép vào sau lưng Trương Minh Vũ.  Từ nhỏ đến lớn, cô ấy sợ nhất là bọn côn đồ.  Trương Minh Vũ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Thế mấy người muốn giải quyết như nào?"  Tóc vàng cười phá lên, gã nói: "Chỉ cần mày quỳ xuống dập đầu trước mặt ông đây hai cái, ông đây sẽ tha cho mày!"  Lời vừa dứt, Vương Vũ Nam càng lo lắng hơn.  Trương Minh Vũ cười khẩy, nói: "Có mà nằm mơ?"  "Hở?"  Tóc vàng ngẩng đầu tức giận nói: "Thằng nhãi, mày muốn chết đúng không?"  "Không quỳ xuống thì để lại hai cái chân đi!"  Lời vừa dứt, hai tên côn đồ lao lên một bước!  Một tên còn cởi áo ra để lộ hình xăm!  Khí thế hùng hồn!  Xung quanh có không ít người thấy có động tĩnh nên vây lại.  Họ chỉ chỉ trỏ trỏ.  Trương Minh Vũ khinh bỉ cười: "Dựa vào mấy người á, không xứng".  Sau khi đánh mấy trận, Trương Minh Vũ chẳng sợ gì mấy trò đánh đấm.  Đặc biệt là sau khi đánh nhau với cao thủ, mấy tên loi choi này chẳng đáng để anh để ý.

Chương 403: Khí thế hùng hồn!