Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 412: Lần này không vui rồi!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh chàng tóc xám này quả nhiên không đơn giản! Chu Vân Phong cũng thấy hoảng, trong mắt tràn ngập sự hoang mang! Sau đó anh ta đánh mắt với anh chàng tóc xám! Nhưng anh ta không hề quan tâm, anh ta lạnh lùng nói: "Chẳng phải anh không khách khí sao? Đến đi!" "Tôi..." Chu Vân Phong nghiến răng, nháy mắt ra hiệu mãi, mắt sắp toét ra rồi mà vẫn chẳng có tác dụng gì! Lửa giận trong lòng bắt đầu dâng lên! Mẹ nó, Hà Gia Hoa làm ăn kiểu gì vậy? Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, anh chàng tóc xám đã lạnh lùng nói: "Anh không tới thì tôi tới vậy!" Lời vừa dứt, chân anh ta đột nhiên dùng sức! Cả người anh ta phóng qua chỗ Chu Vân Phong! Trương Minh Vũ sững sờ! Tốc độ này... nhanh như thỏ vậy! Tốc độ này không phải thứ anh có thể sánh bằng được! Chu Vân Phong cũng ngớ người! Anh ta trợn tròn mắt há hốc miệng, não bắt đầu chập mạch! Sao... không theo kịch bản vậy? “Á!" Vương Vũ Nam thét lên kinh hãi, cùng Hàn Thất Thất né sang một bên. Bốp! Giây sau, âm thanh nặng nề vang lên! Nắm đấm của anh chàng tóc xám tiếp xúc thân mật với mặt của Chu Vân Phong! "Á!" Tiếng kêu thất thanh như heo bị giết vang lên! Cơ thể của Chu Vân Phong bay ra như diều đứt dây! Anh ta nặng nề ngã xuống đất! Vương Vũ Nam và Hàn Thất Thất cũng khiếp sợ! Trương Minh Vũ nhíu mày, mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng! Lần này không vui rồi! Anh chàng tóc xám cười khẩy nói: "Còn nháy mắt với tôi, mẹ kiếp, anh là cái thá gì!" Lời này vừa dứt, mấy tên mặc vest xông lên ra tay! Chỉ mất một lúc đã bao vây lấy Chu Vân Phong! Quyền cước đan xen! Chu Vân Phong đau đớn hét lên không ngừng! Đến cuối cùng, cổ họng cũng khàn! Mặt sưng như cái đầu heo!
Anh chàng tóc xám này quả nhiên không đơn giản!
Chu Vân Phong cũng thấy hoảng, trong mắt tràn ngập sự hoang mang!
Sau đó anh ta đánh mắt với anh chàng tóc xám!
Nhưng anh ta không hề quan tâm, anh ta lạnh lùng nói: "Chẳng phải anh không khách khí sao? Đến đi!"
"Tôi..."
Chu Vân Phong nghiến răng, nháy mắt ra hiệu mãi, mắt sắp toét ra rồi mà vẫn chẳng có tác dụng gì!
Lửa giận trong lòng bắt đầu dâng lên!
Mẹ nó, Hà Gia Hoa làm ăn kiểu gì vậy?
Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, anh chàng tóc xám đã lạnh lùng nói: "Anh không tới thì tôi tới vậy!"
Lời vừa dứt, chân anh ta đột nhiên dùng sức!
Cả người anh ta phóng qua chỗ Chu Vân Phong!
Trương Minh Vũ sững sờ!
Tốc độ này... nhanh như thỏ vậy!
Tốc độ này không phải thứ anh có thể sánh bằng được!
Chu Vân Phong cũng ngớ người!
Anh ta trợn tròn mắt há hốc miệng, não bắt đầu chập mạch!
Sao... không theo kịch bản vậy?
“Á!"
Vương Vũ Nam thét lên kinh hãi, cùng Hàn Thất Thất né sang một bên.
Bốp!
Giây sau, âm thanh nặng nề vang lên!
Nắm đấm của anh chàng tóc xám tiếp xúc thân mật với mặt của Chu Vân Phong!
"Á!"
Tiếng kêu thất thanh như heo bị giết vang lên!
Cơ thể của Chu Vân Phong bay ra như diều đứt dây! Anh ta nặng nề ngã xuống đất!
Vương Vũ Nam và Hàn Thất Thất cũng khiếp sợ!
Trương Minh Vũ nhíu mày, mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng!
Lần này không vui rồi!
Anh chàng tóc xám cười khẩy nói: "Còn nháy mắt với tôi, mẹ kiếp, anh là cái thá gì!"
Lời này vừa dứt, mấy tên mặc vest xông lên ra tay!
Chỉ mất một lúc đã bao vây lấy Chu Vân Phong! Quyền cước đan xen!
Chu Vân Phong đau đớn hét lên không ngừng!
Đến cuối cùng, cổ họng cũng khàn! Mặt sưng như cái đầu heo!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh chàng tóc xám này quả nhiên không đơn giản! Chu Vân Phong cũng thấy hoảng, trong mắt tràn ngập sự hoang mang! Sau đó anh ta đánh mắt với anh chàng tóc xám! Nhưng anh ta không hề quan tâm, anh ta lạnh lùng nói: "Chẳng phải anh không khách khí sao? Đến đi!" "Tôi..." Chu Vân Phong nghiến răng, nháy mắt ra hiệu mãi, mắt sắp toét ra rồi mà vẫn chẳng có tác dụng gì! Lửa giận trong lòng bắt đầu dâng lên! Mẹ nó, Hà Gia Hoa làm ăn kiểu gì vậy? Nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, anh chàng tóc xám đã lạnh lùng nói: "Anh không tới thì tôi tới vậy!" Lời vừa dứt, chân anh ta đột nhiên dùng sức! Cả người anh ta phóng qua chỗ Chu Vân Phong! Trương Minh Vũ sững sờ! Tốc độ này... nhanh như thỏ vậy! Tốc độ này không phải thứ anh có thể sánh bằng được! Chu Vân Phong cũng ngớ người! Anh ta trợn tròn mắt há hốc miệng, não bắt đầu chập mạch! Sao... không theo kịch bản vậy? “Á!" Vương Vũ Nam thét lên kinh hãi, cùng Hàn Thất Thất né sang một bên. Bốp! Giây sau, âm thanh nặng nề vang lên! Nắm đấm của anh chàng tóc xám tiếp xúc thân mật với mặt của Chu Vân Phong! "Á!" Tiếng kêu thất thanh như heo bị giết vang lên! Cơ thể của Chu Vân Phong bay ra như diều đứt dây! Anh ta nặng nề ngã xuống đất! Vương Vũ Nam và Hàn Thất Thất cũng khiếp sợ! Trương Minh Vũ nhíu mày, mắt lóe lên vẻ nghiêm trọng! Lần này không vui rồi! Anh chàng tóc xám cười khẩy nói: "Còn nháy mắt với tôi, mẹ kiếp, anh là cái thá gì!" Lời này vừa dứt, mấy tên mặc vest xông lên ra tay! Chỉ mất một lúc đã bao vây lấy Chu Vân Phong! Quyền cước đan xen! Chu Vân Phong đau đớn hét lên không ngừng! Đến cuối cùng, cổ họng cũng khàn! Mặt sưng như cái đầu heo!