Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 415: Ánh mắt vô cùng phức tạp

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đám người này vẫn không hề có ý định dừng tay!  Chỉ một lúc sau, Trương Minh Vũ đã bị ăn mấy chục nắm đấm!  Chu Vân Phong ở phía xa giãy giụa bò lên.  Mặc dù Hàn Thất Thất còn ở trong nhưng anh ta vẫn cười khẩy.  Đáng chết!  Tiếng nắm đấm va vào da thịt không ngừng vang lên trên người Trương Minh Vũ!  Cơ thể Trương Minh Vũ sắp đến giới hạn rồi!  Tuy nhiên đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz đỗ ngay lại!  Kít!  Tiếng thắng xe chói tai thu hút ánh nhìn của mọi người!  Trương Minh Vũ cuối cùng cũng có thể thở phào, ngực anh phập phồng lên xuống vì đau đớn!  Nghỉ ngơi một chút mới kinh ngạc phát hiện ra hình như... ngay không sao cả!  Chuyện này...  Trương Minh Vũ cảm thấy khó hiểu!  Nhiều người như vậy, nhiều nắm đấm như vậy!  Sao có thể không xảy ra chuyện gì chứ!  Bọn họ đang diễn trò à? Không thể nào...  Chưa kịp nghĩ nhiều, tiếng thét điếc tai đã vang lên!  Trương Minh Vũ sững sờ.  Ngẩng đầu nhìn qua thì thấy bóng dáng Long Tam giữa biển người!  Cuối cùng... cũng đến rồi!Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Mặc dù biết anh chàng tóc xám là cao thủ nhưng anh vô cùng tin tưởng Long Tam!  Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đã xông đến chỗ Long Tam.  Trương Minh Vũ giãy giụa, cố gắng kéo Hàn Thất Thất đứng dậy.  Không thể không nói Trương Minh Vũ bảo vệ Hàn Thất Thất rất tốt, cô ta không bị thương chút nào.  Trương Minh Vũ khó khăn cười nói: "Cô không sao chứ?"  Hàn Thất Thất bối rối anh, nghiêm túc nói: "Anh... không sao chứ?"  Trương Minh Vũ cười nói: "Tôi không sao, da dày thịt béo, vẫn chịu được!"  Hàn Thất Thất không cười.  Ánh mắt vô cùng phức tạp.  Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều, anh nhìn về phía trận chiến.  Long Tam như sát thần, đứng giữa đám người tung quyền cước, bước đi như gió!  Tiếng kêu đau đớn liên tiếp vang lên! 

Đám người này vẫn không hề có ý định dừng tay!  

Chỉ một lúc sau, Trương Minh Vũ đã bị ăn mấy chục nắm đấm!  

Chu Vân Phong ở phía xa giãy giụa bò lên.  

Mặc dù Hàn Thất Thất còn ở trong nhưng anh ta vẫn cười khẩy.  

Đáng chết!  

Tiếng nắm đấm va vào da thịt không ngừng vang lên trên người Trương Minh Vũ!  

Cơ thể Trương Minh Vũ sắp đến giới hạn rồi!  

Tuy nhiên đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz đỗ ngay lại!  

Kít!  

Tiếng thắng xe chói tai thu hút ánh nhìn của mọi người!  

Trương Minh Vũ cuối cùng cũng có thể thở phào, ngực anh phập phồng lên xuống vì đau đớn!  

Nghỉ ngơi một chút mới kinh ngạc phát hiện ra hình như... ngay không sao cả!  

Chuyện này...  

Trương Minh Vũ cảm thấy khó hiểu!  

Nhiều người như vậy, nhiều nắm đấm như vậy!  

Sao có thể không xảy ra chuyện gì chứ!  

Bọn họ đang diễn trò à? Không thể nào...  

Chưa kịp nghĩ nhiều, tiếng thét điếc tai đã vang lên!  

Trương Minh Vũ sững sờ.  

Ngẩng đầu nhìn qua thì thấy bóng dáng Long Tam giữa biển người!  

Cuối cùng... cũng đến rồi!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  

Mặc dù biết anh chàng tóc xám là cao thủ nhưng anh vô cùng tin tưởng Long Tam!  

Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đã xông đến chỗ Long Tam.  

Trương Minh Vũ giãy giụa, cố gắng kéo Hàn Thất Thất đứng dậy.  

Không thể không nói Trương Minh Vũ bảo vệ Hàn Thất Thất rất tốt, cô ta không bị thương chút nào.  

Trương Minh Vũ khó khăn cười nói: "Cô không sao chứ?"  

Hàn Thất Thất bối rối anh, nghiêm túc nói: "Anh... không sao chứ?"  

Trương Minh Vũ cười nói: "Tôi không sao, da dày thịt béo, vẫn chịu được!"  

Hàn Thất Thất không cười.  

Ánh mắt vô cùng phức tạp.  

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều, anh nhìn về phía trận chiến.  

Long Tam như sát thần, đứng giữa đám người tung quyền cước, bước đi như gió!  

Tiếng kêu đau đớn liên tiếp vang lên! 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đám người này vẫn không hề có ý định dừng tay!  Chỉ một lúc sau, Trương Minh Vũ đã bị ăn mấy chục nắm đấm!  Chu Vân Phong ở phía xa giãy giụa bò lên.  Mặc dù Hàn Thất Thất còn ở trong nhưng anh ta vẫn cười khẩy.  Đáng chết!  Tiếng nắm đấm va vào da thịt không ngừng vang lên trên người Trương Minh Vũ!  Cơ thể Trương Minh Vũ sắp đến giới hạn rồi!  Tuy nhiên đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz đỗ ngay lại!  Kít!  Tiếng thắng xe chói tai thu hút ánh nhìn của mọi người!  Trương Minh Vũ cuối cùng cũng có thể thở phào, ngực anh phập phồng lên xuống vì đau đớn!  Nghỉ ngơi một chút mới kinh ngạc phát hiện ra hình như... ngay không sao cả!  Chuyện này...  Trương Minh Vũ cảm thấy khó hiểu!  Nhiều người như vậy, nhiều nắm đấm như vậy!  Sao có thể không xảy ra chuyện gì chứ!  Bọn họ đang diễn trò à? Không thể nào...  Chưa kịp nghĩ nhiều, tiếng thét điếc tai đã vang lên!  Trương Minh Vũ sững sờ.  Ngẩng đầu nhìn qua thì thấy bóng dáng Long Tam giữa biển người!  Cuối cùng... cũng đến rồi!Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.  Mặc dù biết anh chàng tóc xám là cao thủ nhưng anh vô cùng tin tưởng Long Tam!  Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đã xông đến chỗ Long Tam.  Trương Minh Vũ giãy giụa, cố gắng kéo Hàn Thất Thất đứng dậy.  Không thể không nói Trương Minh Vũ bảo vệ Hàn Thất Thất rất tốt, cô ta không bị thương chút nào.  Trương Minh Vũ khó khăn cười nói: "Cô không sao chứ?"  Hàn Thất Thất bối rối anh, nghiêm túc nói: "Anh... không sao chứ?"  Trương Minh Vũ cười nói: "Tôi không sao, da dày thịt béo, vẫn chịu được!"  Hàn Thất Thất không cười.  Ánh mắt vô cùng phức tạp.  Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều, anh nhìn về phía trận chiến.  Long Tam như sát thần, đứng giữa đám người tung quyền cước, bước đi như gió!  Tiếng kêu đau đớn liên tiếp vang lên! 

Chương 415: Ánh mắt vô cùng phức tạp