Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 447: Xe tăng… đạn pháo?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam nhanh chóng đi vào trong phòng làm việc. Còn Trương Minh Vũ không lập tức đi vào mà đứng ngoài cửa gọi cho Tô Mang một cuộc điện thoại. Điện thoại nhanh chóng được nối máy. Giọng nói trong trẻo của Tô Mang vang lên: “Sao thế em trai? Đồ tới kịp không?” Anh mỉm cười đáp lại: “Đương nhiên là kịp rồi. Trước giờ chị ba của em làm việc đều rất đáng tin cậy mà”. Ngoài mặt thì nói như vậy nhưng trong lòng anh cảm thấy cực kỳ cảm kích. Tô Mang như thở phào một hơi, bật cười bảo: “Vậy thì tốt”. Lúc này anh mới dần thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Chị ba… hôm nay… em lại làm phiền chị rồi”. Mặc dù anh rất không muốn nói ra câu này nhưng lại không kìm lòng được. Tô Mang ngẩn người, bực bội mắng: “Thằng nhóc thối, em đang nói gì đấy, khách sáo với chị làm gì?” Anh cười đáp: “Đương nhiên em sẽ không khách sáo với chị rồi. Nhưng mà… huy động nhiều trực thăng vũ trang như vậy… chắc chắn chị phải mất nhiều công sức lắm…” Trực thăng vũ trang không phải thứ mà ai cũng có thể điều động được. Cô ấy cười phá lên: “Yên tâm, chị ba của em chỉ hỗ trợ tìm thức ăn thôi. Chị không điều động được trực thăng vũ trang đâu”. “Hả?” Anh ngơ ngác hỏi: “Vậy thì…” Cô ấy nói tiếp: “Đây đều là công lao của chị cả đấy”. Anh giật nảy mình. Chị cả? Trong đầu vô thức nhớ tới bóng dáng hiên ngang khi còn bé kia… Giờ đây… Anh kích động dò hỏi: “Bây giờ chị cả đang làm gì thế?” Tô Mang khẽ cười đáp: “Chị ấy không cho chị nói cho em biết. Chị không dám làm trái lời chị ấy đâu”. Tuy chỉ là một câu nói đùa nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể cảm nhận được sự tôn kính của cô ấy dành cho chị cả. Anh thất vọng nói: “Thôi vậy”. Thế nhưng gánh nặng trong lòng anh đã tiêu tán không ít. Ít nhất thì… Tô Mang không phải phí quá nhiều sức lực. Nhưng đồng thời anh cũng nổi lên lòng tò mò, không biết… chị cả đang làm gì rồi? Giọng nói cao vút của Tô Mang lại vang lên: “Em vẫn có địa vị quan trọng trong lòng chị ấy hơn nhiều. Trước kia lúc chị bị người ta bắt nạt không được giúp đỡ như vậy đâu”. “Lúc chị nói với chị cả em đang bị người ta gây khó dễ, suýt chút nữa chị ấy đã điều cả xe tăng đạn pháo tới luôn rồi!” Trương Minh Vũ: “…” Xe tăng… đạn pháo? Ừng ực! Anh gian nan nuốt một ngụm nước bọt, lòng hiếu kỳ càng thêm mãnh liệt. Một lúc lâu sau, anh mới cười nói: “Vậy hôm nay vẫn phải cảm ơn chị ba nhiều. Nếu không có chị, hôm nay em xong đời rồi”. Tô Mang kiêu ngạo đáp: “Coi như em vẫn còn lương tâm. Ngoan ngoãn nghĩ xem khi chị trở về phải cảm ơn chị như thế nào đi!”
Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam nhanh chóng đi vào trong phòng làm việc.
Còn Trương Minh Vũ không lập tức đi vào mà đứng ngoài cửa gọi cho Tô Mang một cuộc điện thoại.
Điện thoại nhanh chóng được nối máy.
Giọng nói trong trẻo của Tô Mang vang lên: “Sao thế em trai? Đồ tới kịp không?”
Anh mỉm cười đáp lại: “Đương nhiên là kịp rồi. Trước giờ chị ba của em làm việc đều rất đáng tin cậy mà”.
Ngoài mặt thì nói như vậy nhưng trong lòng anh cảm thấy cực kỳ cảm kích.
Tô Mang như thở phào một hơi, bật cười bảo: “Vậy thì tốt”.
Lúc này anh mới dần thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Chị ba… hôm nay… em lại làm phiền chị rồi”.
Mặc dù anh rất không muốn nói ra câu này nhưng lại không kìm lòng được.
Tô Mang ngẩn người, bực bội mắng: “Thằng nhóc thối, em đang nói gì đấy, khách sáo với chị làm gì?”
Anh cười đáp: “Đương nhiên em sẽ không khách sáo với chị rồi. Nhưng mà… huy động nhiều trực thăng vũ trang như vậy… chắc chắn chị phải mất nhiều công sức lắm…”
Trực thăng vũ trang không phải thứ mà ai cũng có thể điều động được.
Cô ấy cười phá lên: “Yên tâm, chị ba của em chỉ hỗ trợ tìm thức ăn thôi. Chị không điều động được trực thăng vũ trang đâu”.
“Hả?”
Anh ngơ ngác hỏi: “Vậy thì…”
Cô ấy nói tiếp: “Đây đều là công lao của chị cả đấy”.
Anh giật nảy mình.
Chị cả?
Trong đầu vô thức nhớ tới bóng dáng hiên ngang khi còn bé kia…
Giờ đây…
Anh kích động dò hỏi: “Bây giờ chị cả đang làm gì thế?”
Tô Mang khẽ cười đáp: “Chị ấy không cho chị nói cho em biết. Chị không dám làm trái lời chị ấy đâu”.
Tuy chỉ là một câu nói đùa nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể cảm nhận được sự tôn kính của cô ấy dành cho chị cả.
Anh thất vọng nói: “Thôi vậy”.
Thế nhưng gánh nặng trong lòng anh đã tiêu tán không ít.
Ít nhất thì… Tô Mang không phải phí quá nhiều sức lực.
Nhưng đồng thời anh cũng nổi lên lòng tò mò, không biết… chị cả đang làm gì rồi?
Giọng nói cao vút của Tô Mang lại vang lên: “Em vẫn có địa vị quan trọng trong lòng chị ấy hơn nhiều. Trước kia lúc chị bị người ta bắt nạt không được giúp đỡ như vậy đâu”.
“Lúc chị nói với chị cả em đang bị người ta gây khó dễ, suýt chút nữa chị ấy đã điều cả xe tăng đạn pháo tới luôn rồi!”
Trương Minh Vũ: “…”
Xe tăng… đạn pháo?
Ừng ực!
Anh gian nan nuốt một ngụm nước bọt, lòng hiếu kỳ càng thêm mãnh liệt.
Một lúc lâu sau, anh mới cười nói: “Vậy hôm nay vẫn phải cảm ơn chị ba nhiều. Nếu không có chị, hôm nay em xong đời rồi”.
Tô Mang kiêu ngạo đáp: “Coi như em vẫn còn lương tâm. Ngoan ngoãn nghĩ xem khi chị trở về phải cảm ơn chị như thế nào đi!”
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hàn Thất Thất và Vương Vũ Nam nhanh chóng đi vào trong phòng làm việc. Còn Trương Minh Vũ không lập tức đi vào mà đứng ngoài cửa gọi cho Tô Mang một cuộc điện thoại. Điện thoại nhanh chóng được nối máy. Giọng nói trong trẻo của Tô Mang vang lên: “Sao thế em trai? Đồ tới kịp không?” Anh mỉm cười đáp lại: “Đương nhiên là kịp rồi. Trước giờ chị ba của em làm việc đều rất đáng tin cậy mà”. Ngoài mặt thì nói như vậy nhưng trong lòng anh cảm thấy cực kỳ cảm kích. Tô Mang như thở phào một hơi, bật cười bảo: “Vậy thì tốt”. Lúc này anh mới dần thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Chị ba… hôm nay… em lại làm phiền chị rồi”. Mặc dù anh rất không muốn nói ra câu này nhưng lại không kìm lòng được. Tô Mang ngẩn người, bực bội mắng: “Thằng nhóc thối, em đang nói gì đấy, khách sáo với chị làm gì?” Anh cười đáp: “Đương nhiên em sẽ không khách sáo với chị rồi. Nhưng mà… huy động nhiều trực thăng vũ trang như vậy… chắc chắn chị phải mất nhiều công sức lắm…” Trực thăng vũ trang không phải thứ mà ai cũng có thể điều động được. Cô ấy cười phá lên: “Yên tâm, chị ba của em chỉ hỗ trợ tìm thức ăn thôi. Chị không điều động được trực thăng vũ trang đâu”. “Hả?” Anh ngơ ngác hỏi: “Vậy thì…” Cô ấy nói tiếp: “Đây đều là công lao của chị cả đấy”. Anh giật nảy mình. Chị cả? Trong đầu vô thức nhớ tới bóng dáng hiên ngang khi còn bé kia… Giờ đây… Anh kích động dò hỏi: “Bây giờ chị cả đang làm gì thế?” Tô Mang khẽ cười đáp: “Chị ấy không cho chị nói cho em biết. Chị không dám làm trái lời chị ấy đâu”. Tuy chỉ là một câu nói đùa nhưng Trương Minh Vũ vẫn có thể cảm nhận được sự tôn kính của cô ấy dành cho chị cả. Anh thất vọng nói: “Thôi vậy”. Thế nhưng gánh nặng trong lòng anh đã tiêu tán không ít. Ít nhất thì… Tô Mang không phải phí quá nhiều sức lực. Nhưng đồng thời anh cũng nổi lên lòng tò mò, không biết… chị cả đang làm gì rồi? Giọng nói cao vút của Tô Mang lại vang lên: “Em vẫn có địa vị quan trọng trong lòng chị ấy hơn nhiều. Trước kia lúc chị bị người ta bắt nạt không được giúp đỡ như vậy đâu”. “Lúc chị nói với chị cả em đang bị người ta gây khó dễ, suýt chút nữa chị ấy đã điều cả xe tăng đạn pháo tới luôn rồi!” Trương Minh Vũ: “…” Xe tăng… đạn pháo? Ừng ực! Anh gian nan nuốt một ngụm nước bọt, lòng hiếu kỳ càng thêm mãnh liệt. Một lúc lâu sau, anh mới cười nói: “Vậy hôm nay vẫn phải cảm ơn chị ba nhiều. Nếu không có chị, hôm nay em xong đời rồi”. Tô Mang kiêu ngạo đáp: “Coi như em vẫn còn lương tâm. Ngoan ngoãn nghĩ xem khi chị trở về phải cảm ơn chị như thế nào đi!”