Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 461: Đồng loạt trợn mắt há hốc mồm!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lý Phượng Cầm hoảng loạn gào lên: “Thanh Tùng… cháu… cháu mau gọi người tới đi!” Bấy giờ Dịch Thanh Tùng mới bừng tỉnh, cuống cuồng hét lớn: “Người đâu!” Hắn ta vừa dứt lời, ngoài cổng lập tức truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập! Cổng biệt thự bị đẩy ra. Một đám người ùa vào! Thấy vậy, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh giọng đe doạ: “Tao không cần biết chúng mày là người phương nào! Dám động tới Kiều Hân thì chúng mày chỉ còn đường chết”. Lúc này Lý Phượng Cầm mới yên tâm hơn nhiều. Đám người kia lập tức lao lên bao vây kín ba người mặc áo đen kia! Lâm Kiều Hân mím môi lo sợ, trong lòng cứ có cảm giác chuyện này không hề đơn giản như vậy. Thế nhưng cô lại chẳng thể nói được lời nào. Ba người đàn ông mặc đồ đen kia vẫn cứ đứng yên bất động. Thấy thế, Lý Phượng Cầm mới hoàn toàn yên tâm. “Kiều Hân, con thấy chưa?” “Nếu đổi thành Trương Minh Vũ thì con đã bị bắt đi từ lâu rồi! Thằng ăn hại đấy thì trông chờ được gì cơ chứ?” “Nhìn Thanh Tùng nhà chúng ta đi…” Lý Phượng Cầm tràn đầy đắc ý nói. Dịch Thanh Tùng cũng ngạo nghễ hếch mặt lên trời! Thế nhưng bà ta chưa kịp nói dứt câu đã nghe thấy một loạt tiếng đấm đá trầm đục vang lên: “Rầm! Uỳnh!” Ngay sau đó, một tiếng thét đau đớn vang lên tận trời: “Á!” Lý Phượng Cầm hoảng sợ run lẩy bẩy! Vẻ mặt đắc ý của Dịch Thanh Tùng cũng trở nên cứng đờ! Hắn ta quay sang nhìn thử, đúng lúc trông thấy vệ sĩ nhà mình đang lần lượt… bay ngược ra ngoài! Ai cũng đâm sầm vào vách tường! Chỉ trong nháy mắt, khoảng bảy tám tên vệ sĩ nhao nhao ngã rầm xuống đất, đau đớn vặn vẹo cơ thể! Cả hai người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng. Đồng loạt trợn mắt há hốc mồm! Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, ánh mắt tràn trề lo lắng! Giọng nói lạnh lẽo kia lại vang lên lần nữa: “Bắt cô ta lại. Hai người kia cứ đánh ngất là được”. “Vâng!” Hai người đàn ông mặc áo da đứng sau người vừa lên tiếng cung kính đáp. Tiếp đó bọn họ thi nhau lao vọt tới chỗ Lâm Kiều Hân! Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng giật mình lấy lại tỉnh táo, nội tâm chìm vào tuyệt vọng! Lâm Kiều Hân luống cuống lùi lại ra sau. Thế nhưng tốc độ của hai người đàn ông kia cực kỳ nhanh, chỉ hai bước đã đứng trước mặt cô! Lý Phượng Cầm tuyệt vọng hét ầm lên: “Con gái mau chạy đi!” Dịch Thanh Tùng khẽ co giật khoé miệng.
Lý Phượng Cầm hoảng loạn gào lên: “Thanh Tùng… cháu… cháu mau gọi người tới đi!”
Bấy giờ Dịch Thanh Tùng mới bừng tỉnh, cuống cuồng hét lớn: “Người đâu!”
Hắn ta vừa dứt lời, ngoài cổng lập tức truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập!
Cổng biệt thự bị đẩy ra. Một đám người ùa vào!
Thấy vậy, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh giọng đe doạ: “Tao không cần biết chúng mày là người phương nào! Dám động tới Kiều Hân thì chúng mày chỉ còn đường chết”.
Lúc này Lý Phượng Cầm mới yên tâm hơn nhiều.
Đám người kia lập tức lao lên bao vây kín ba người mặc áo đen kia!
Lâm Kiều Hân mím môi lo sợ, trong lòng cứ có cảm giác chuyện này không hề đơn giản như vậy.
Thế nhưng cô lại chẳng thể nói được lời nào.
Ba người đàn ông mặc đồ đen kia vẫn cứ đứng yên bất động.
Thấy thế, Lý Phượng Cầm mới hoàn toàn yên tâm.
“Kiều Hân, con thấy chưa?”
“Nếu đổi thành Trương Minh Vũ thì con đã bị bắt đi từ lâu rồi! Thằng ăn hại đấy thì trông chờ được gì cơ chứ?”
“Nhìn Thanh Tùng nhà chúng ta đi…”
Lý Phượng Cầm tràn đầy đắc ý nói.
Dịch Thanh Tùng cũng ngạo nghễ hếch mặt lên trời!
Thế nhưng bà ta chưa kịp nói dứt câu đã nghe thấy một loạt tiếng đấm đá trầm đục vang lên: “Rầm! Uỳnh!”
Ngay sau đó, một tiếng thét đau đớn vang lên tận trời: “Á!”
Lý Phượng Cầm hoảng sợ run lẩy bẩy!
Vẻ mặt đắc ý của Dịch Thanh Tùng cũng trở nên cứng đờ!
Hắn ta quay sang nhìn thử, đúng lúc trông thấy vệ sĩ nhà mình đang lần lượt… bay ngược ra ngoài!
Ai cũng đâm sầm vào vách tường!
Chỉ trong nháy mắt, khoảng bảy tám tên vệ sĩ nhao nhao ngã rầm xuống đất, đau đớn vặn vẹo cơ thể!
Cả hai người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Đồng loạt trợn mắt há hốc mồm!
Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, ánh mắt tràn trề lo lắng!
Giọng nói lạnh lẽo kia lại vang lên lần nữa: “Bắt cô ta lại. Hai người kia cứ đánh ngất là được”.
“Vâng!”
Hai người đàn ông mặc áo da đứng sau người vừa lên tiếng cung kính đáp.
Tiếp đó bọn họ thi nhau lao vọt tới chỗ Lâm Kiều Hân!
Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng giật mình lấy lại tỉnh táo, nội tâm chìm vào tuyệt vọng!
Lâm Kiều Hân luống cuống lùi lại ra sau.
Thế nhưng tốc độ của hai người đàn ông kia cực kỳ nhanh, chỉ hai bước đã đứng trước mặt cô!
Lý Phượng Cầm tuyệt vọng hét ầm lên: “Con gái mau chạy đi!”
Dịch Thanh Tùng khẽ co giật khoé miệng.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lý Phượng Cầm hoảng loạn gào lên: “Thanh Tùng… cháu… cháu mau gọi người tới đi!” Bấy giờ Dịch Thanh Tùng mới bừng tỉnh, cuống cuồng hét lớn: “Người đâu!” Hắn ta vừa dứt lời, ngoài cổng lập tức truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập! Cổng biệt thự bị đẩy ra. Một đám người ùa vào! Thấy vậy, hắn ta mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh giọng đe doạ: “Tao không cần biết chúng mày là người phương nào! Dám động tới Kiều Hân thì chúng mày chỉ còn đường chết”. Lúc này Lý Phượng Cầm mới yên tâm hơn nhiều. Đám người kia lập tức lao lên bao vây kín ba người mặc áo đen kia! Lâm Kiều Hân mím môi lo sợ, trong lòng cứ có cảm giác chuyện này không hề đơn giản như vậy. Thế nhưng cô lại chẳng thể nói được lời nào. Ba người đàn ông mặc đồ đen kia vẫn cứ đứng yên bất động. Thấy thế, Lý Phượng Cầm mới hoàn toàn yên tâm. “Kiều Hân, con thấy chưa?” “Nếu đổi thành Trương Minh Vũ thì con đã bị bắt đi từ lâu rồi! Thằng ăn hại đấy thì trông chờ được gì cơ chứ?” “Nhìn Thanh Tùng nhà chúng ta đi…” Lý Phượng Cầm tràn đầy đắc ý nói. Dịch Thanh Tùng cũng ngạo nghễ hếch mặt lên trời! Thế nhưng bà ta chưa kịp nói dứt câu đã nghe thấy một loạt tiếng đấm đá trầm đục vang lên: “Rầm! Uỳnh!” Ngay sau đó, một tiếng thét đau đớn vang lên tận trời: “Á!” Lý Phượng Cầm hoảng sợ run lẩy bẩy! Vẻ mặt đắc ý của Dịch Thanh Tùng cũng trở nên cứng đờ! Hắn ta quay sang nhìn thử, đúng lúc trông thấy vệ sĩ nhà mình đang lần lượt… bay ngược ra ngoài! Ai cũng đâm sầm vào vách tường! Chỉ trong nháy mắt, khoảng bảy tám tên vệ sĩ nhao nhao ngã rầm xuống đất, đau đớn vặn vẹo cơ thể! Cả hai người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng. Đồng loạt trợn mắt há hốc mồm! Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, ánh mắt tràn trề lo lắng! Giọng nói lạnh lẽo kia lại vang lên lần nữa: “Bắt cô ta lại. Hai người kia cứ đánh ngất là được”. “Vâng!” Hai người đàn ông mặc áo da đứng sau người vừa lên tiếng cung kính đáp. Tiếp đó bọn họ thi nhau lao vọt tới chỗ Lâm Kiều Hân! Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng giật mình lấy lại tỉnh táo, nội tâm chìm vào tuyệt vọng! Lâm Kiều Hân luống cuống lùi lại ra sau. Thế nhưng tốc độ của hai người đàn ông kia cực kỳ nhanh, chỉ hai bước đã đứng trước mặt cô! Lý Phượng Cầm tuyệt vọng hét ầm lên: “Con gái mau chạy đi!” Dịch Thanh Tùng khẽ co giật khoé miệng.