Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 466: Năm phút… đã hết rồi!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Gã áo da đứng dậy, lửa giận ngùn ngụt bộc phát ra ngoài! Gã ta nheo mắt lại, tiếp tục sải bước xông thẳng về phía anh! Trương Minh Vũ nhìn thấy được nhưng lại không còn sức để đứng dậy! Dường như cơ thể đã thoát khỏi sự khống chế của lý trí! Lâm Kiều Hân hoảng loạn gào thét: “Trương Minh Vũ cẩn thận!” Nói rồi cô không chút do dự nhào tới che chắn trên người anh! Cùng lúc đó, nắm đấm của gã áo da cũng rơi xuống! Anh không khỏi kinh ngạc! Thế nhưng chờ đợi hồi lâu mà anh vẫn không cảm nhận được chút động tĩnh gì. Anh ngẩng đầu lên nhìn thử thì trông thấy một đôi chân cường tráng ngay trước mặt mình! Long Tam! Anh thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Năm phút… đã hết rồi! Bốp! Nắm đấm của Long Tam va thẳng vào mặt gã áo da! Phụt! Máu tươi bắn tung toé đầy trời! Hự! Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng đều đã trở nên ngây ngốc, ánh mắt tràn đầy mờ mịt! Toàn thân gã áo đen máu me be bét, kịch liệt giãy giụa trên mặt đất. Ánh mắt của gã ta đã trở nên nghiêm trọng! “Đi!” Gã áo đen quát ầm lên, vung ra một chiếc hạt màu đen! Ngay sau đó, sương mù dày đặc lập tức tràn ra! Sau khi sương mù tản đi, ba gã áo đen vốn ở trong phòng khách đã biến mất không còn bóng dáng. Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng vẫn chưa thể thoát ra khỏi nỗi khiếp sợ. Lâm Kiều Hân dựa vào người Trương Minh Vũ, thở hắt ra một hơi. Anh cảm nhận được sức nặng trên lưng, thầm mỉm cười vui mừng. Cảm giác mệt mỏi nhanh chóng ập tới. Ý thức của anh bỗng mờ dần, đầu đổ gục xuống mặt đất. Cô cuống quýt lay anh dậy, lo lắng hô hoán: “Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ! Anh bị sao vậy?” Long Tam lạnh nhạt nói: “Cậu ta không sao đâu, chỉ bị ngất xỉu thôi”. Bấy giờ cô mới hơi thả lỏng tinh thần, vội vàng đứng bật dậy, vẻ mặt phức tạp tột cùng! Cô đang định dìu anh đứng dậy thì bị Long Tam nhanh chân cướp người trước. “Tôi phải đưa cậu ấy đi dưỡng thương. Chắc là hôm nay cô sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa đâu”. Nói rồi anh ta bế thốc anh lên đi ra khỏi biệt thự. Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, run rẩy trông theo. Trong đầu cô không ngừng hiện lên cảnh tượng Trương Minh Vũ không màng nguy hiểm lao ra che chắn cho mình!
Gã áo da đứng dậy, lửa giận ngùn ngụt bộc phát ra ngoài!
Gã ta nheo mắt lại, tiếp tục sải bước xông thẳng về phía anh!
Trương Minh Vũ nhìn thấy được nhưng lại không còn sức để đứng dậy!
Dường như cơ thể đã thoát khỏi sự khống chế của lý trí!
Lâm Kiều Hân hoảng loạn gào thét: “Trương Minh Vũ cẩn thận!”
Nói rồi cô không chút do dự nhào tới che chắn trên người anh!
Cùng lúc đó, nắm đấm của gã áo da cũng rơi xuống!
Anh không khỏi kinh ngạc!
Thế nhưng chờ đợi hồi lâu mà anh vẫn không cảm nhận được chút động tĩnh gì.
Anh ngẩng đầu lên nhìn thử thì trông thấy một đôi chân cường tráng ngay trước mặt mình!
Long Tam!
Anh thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Năm phút… đã hết rồi!
Bốp!
Nắm đấm của Long Tam va thẳng vào mặt gã áo da!
Phụt!
Máu tươi bắn tung toé đầy trời!
Hự!
Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng đều đã trở nên ngây ngốc, ánh mắt tràn đầy mờ mịt!
Toàn thân gã áo đen máu me be bét, kịch liệt giãy giụa trên mặt đất.
Ánh mắt của gã ta đã trở nên nghiêm trọng!
“Đi!”
Gã áo đen quát ầm lên, vung ra một chiếc hạt màu đen!
Ngay sau đó, sương mù dày đặc lập tức tràn ra!
Sau khi sương mù tản đi, ba gã áo đen vốn ở trong phòng khách đã biến mất không còn bóng dáng.
Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng vẫn chưa thể thoát ra khỏi nỗi khiếp sợ.
Lâm Kiều Hân dựa vào người Trương Minh Vũ, thở hắt ra một hơi.
Anh cảm nhận được sức nặng trên lưng, thầm mỉm cười vui mừng.
Cảm giác mệt mỏi nhanh chóng ập tới.
Ý thức của anh bỗng mờ dần, đầu đổ gục xuống mặt đất.
Cô cuống quýt lay anh dậy, lo lắng hô hoán: “Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ! Anh bị sao vậy?”
Long Tam lạnh nhạt nói: “Cậu ta không sao đâu, chỉ bị ngất xỉu thôi”.
Bấy giờ cô mới hơi thả lỏng tinh thần, vội vàng đứng bật dậy, vẻ mặt phức tạp tột cùng!
Cô đang định dìu anh đứng dậy thì bị Long Tam nhanh chân cướp người trước.
“Tôi phải đưa cậu ấy đi dưỡng thương. Chắc là hôm nay cô sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa đâu”.
Nói rồi anh ta bế thốc anh lên đi ra khỏi biệt thự.
Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, run rẩy trông theo.
Trong đầu cô không ngừng hiện lên cảnh tượng Trương Minh Vũ không màng nguy hiểm lao ra che chắn cho mình!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Gã áo da đứng dậy, lửa giận ngùn ngụt bộc phát ra ngoài! Gã ta nheo mắt lại, tiếp tục sải bước xông thẳng về phía anh! Trương Minh Vũ nhìn thấy được nhưng lại không còn sức để đứng dậy! Dường như cơ thể đã thoát khỏi sự khống chế của lý trí! Lâm Kiều Hân hoảng loạn gào thét: “Trương Minh Vũ cẩn thận!” Nói rồi cô không chút do dự nhào tới che chắn trên người anh! Cùng lúc đó, nắm đấm của gã áo da cũng rơi xuống! Anh không khỏi kinh ngạc! Thế nhưng chờ đợi hồi lâu mà anh vẫn không cảm nhận được chút động tĩnh gì. Anh ngẩng đầu lên nhìn thử thì trông thấy một đôi chân cường tráng ngay trước mặt mình! Long Tam! Anh thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Năm phút… đã hết rồi! Bốp! Nắm đấm của Long Tam va thẳng vào mặt gã áo da! Phụt! Máu tươi bắn tung toé đầy trời! Hự! Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng đều đã trở nên ngây ngốc, ánh mắt tràn đầy mờ mịt! Toàn thân gã áo đen máu me be bét, kịch liệt giãy giụa trên mặt đất. Ánh mắt của gã ta đã trở nên nghiêm trọng! “Đi!” Gã áo đen quát ầm lên, vung ra một chiếc hạt màu đen! Ngay sau đó, sương mù dày đặc lập tức tràn ra! Sau khi sương mù tản đi, ba gã áo đen vốn ở trong phòng khách đã biến mất không còn bóng dáng. Lý Phượng Cầm và Dịch Thanh Tùng vẫn chưa thể thoát ra khỏi nỗi khiếp sợ. Lâm Kiều Hân dựa vào người Trương Minh Vũ, thở hắt ra một hơi. Anh cảm nhận được sức nặng trên lưng, thầm mỉm cười vui mừng. Cảm giác mệt mỏi nhanh chóng ập tới. Ý thức của anh bỗng mờ dần, đầu đổ gục xuống mặt đất. Cô cuống quýt lay anh dậy, lo lắng hô hoán: “Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ! Anh bị sao vậy?” Long Tam lạnh nhạt nói: “Cậu ta không sao đâu, chỉ bị ngất xỉu thôi”. Bấy giờ cô mới hơi thả lỏng tinh thần, vội vàng đứng bật dậy, vẻ mặt phức tạp tột cùng! Cô đang định dìu anh đứng dậy thì bị Long Tam nhanh chân cướp người trước. “Tôi phải đưa cậu ấy đi dưỡng thương. Chắc là hôm nay cô sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa đâu”. Nói rồi anh ta bế thốc anh lên đi ra khỏi biệt thự. Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, run rẩy trông theo. Trong đầu cô không ngừng hiện lên cảnh tượng Trương Minh Vũ không màng nguy hiểm lao ra che chắn cho mình!