Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 475: Dịch Bác Văn hoàn toàn thả lỏng!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dứt lời, ông ta lại quay sang liếc mắt đưa tình với Trương Minh Vũ. Toàn thân anh như bị điện giật run lẩy bẩy. Thế nhưng trong lòng lại tràn đầy hưng phấn! Chỉ nhờ vào dăm ba câu anh đã đứng ngang hàng với nhà họ Dịch! Dịch Bác Văn nổi trận lôi đình. Bọn họ đã hợp tác với Marmart nhiều năm như vậy, Trương Minh Vũ có tư cách gì cạnh tranh với bọn họ? Ông ta đang định phản bác thì Dịch Thanh Tùng lại sảng khoái đồng ý: “Được thôi! Hôm nay chúng ta cứ thi thử xem!” Ông ta vội vàng hét ầm lên: “Con làm gì thế hả?” Dịch Thanh Tùng đắc ý cười nói: “Bố yên tâm, mấy năm nay con đã quen không ít bạn bè. Nhà họ Dịch chúng ta cần tiền… hãy còn nhiều người đồng ý đầu tư cho chúng ta lắm!” Ông ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng yên tâm thở phào. Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười hài lòng. Hắn ta vừa dứt lời, bên ngoài đã truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập. Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, một chàng trai trẻ ung dung bước vào. Dịch Bác Văn lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn! Dịch Thanh Tùng cười phá lên: “Hôm nay tôi phải nhờ cả vào anh Hà rồi!” Hà Gia Hoa cười lạnh một tiếng, cất giọng giới thiệu: “Chào sếp Lý, tôi là Hà Gia Hoa của nhà họ Hà ở Hoa Châu. Tôi có thể đầu tư vốn cho nhà họ Dịch”. Nghe thấy vậy, Dịch Bác Văn hoàn toàn thả lỏng! Lý Trung Sơn lại nhíu mày nhìn anh, ánh mắt tràn đầy yêu thương mà bất lực không giúp gì được. Dịch Thanh Tùng nở nụ cười lạnh lẽo, xem thường nói: “Trương Minh Vũ, anh còn cái gì để so với tôi?” Anh nhếch miệng ung dung đáp: “Chẳng lẽ có mình anh có bạn thôi à?” Nói rồi anh kiêu ngạo búng tay một cái. Cửa bị đẩy ra. Lý Tuấn Nhất chậm rãi bước vào, cung kính nói: “Nhà họ Lý của Hoa Châu sẽ đầu tư cho cậu Minh Vỹ!” Nụ cười trên mặt Dịch Thanh Tùng dần trở nên cứng đờ. Từ trước đến nay nhà họ Lý vẫn luôn khiêm tốn thu mình, thế nhưng thực lực của họ lại không thể coi thường. Ánh mắt Lý Trung Sơn lại loé lên. Ông ta cười hỏi: “Ông Dịch, nhà ông còn người nào nữa không?” Dịch Thanh Tùng ngạo nghễ nói: “Yên tâm, nhà họ Dịch chúng tôi có nhiều bạn bè lắm!” Hắn ta vừa nói xong, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa! Người đi vào lần này là Chu Vân Phong! Chu Vân Phong trào phúng nhìn Trương Minh Vũ rồi đắc ý nói: “Nhà họ Chu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch!” Hự! Câu nói này khiến Lý Trung Sơn không nhịn được hít một hơi khí lạnh! Trương Minh Vũ rất kinh ngạc. Tĩnh Châu? Nhà họ Chu? Lợi hại lắm hả?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dứt lời, ông ta lại quay sang liếc mắt đưa tình với Trương Minh Vũ.
Toàn thân anh như bị điện giật run lẩy bẩy.
Thế nhưng trong lòng lại tràn đầy hưng phấn!
Chỉ nhờ vào dăm ba câu anh đã đứng ngang hàng với nhà họ Dịch!
Dịch Bác Văn nổi trận lôi đình.
Bọn họ đã hợp tác với Marmart nhiều năm như vậy, Trương Minh Vũ có tư cách gì cạnh tranh với bọn họ?
Ông ta đang định phản bác thì Dịch Thanh Tùng lại sảng khoái đồng ý: “Được thôi! Hôm nay chúng ta cứ thi thử xem!”
Ông ta vội vàng hét ầm lên: “Con làm gì thế hả?”
Dịch Thanh Tùng đắc ý cười nói: “Bố yên tâm, mấy năm nay con đã quen không ít bạn bè. Nhà họ Dịch chúng ta cần tiền… hãy còn nhiều người đồng ý đầu tư cho chúng ta lắm!”
Ông ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng yên tâm thở phào.
Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười hài lòng.
Hắn ta vừa dứt lời, bên ngoài đã truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập.
Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, một chàng trai trẻ ung dung bước vào.
Dịch Bác Văn lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn!
Dịch Thanh Tùng cười phá lên: “Hôm nay tôi phải nhờ cả vào anh Hà rồi!”
Hà Gia Hoa cười lạnh một tiếng, cất giọng giới thiệu: “Chào sếp Lý, tôi là Hà Gia Hoa của nhà họ Hà ở Hoa Châu. Tôi có thể đầu tư vốn cho nhà họ Dịch”.
Nghe thấy vậy, Dịch Bác Văn hoàn toàn thả lỏng!
Lý Trung Sơn lại nhíu mày nhìn anh, ánh mắt tràn đầy yêu thương mà bất lực không giúp gì được.
Dịch Thanh Tùng nở nụ cười lạnh lẽo, xem thường nói: “Trương Minh Vũ, anh còn cái gì để so với tôi?”
Anh nhếch miệng ung dung đáp: “Chẳng lẽ có mình anh có bạn thôi à?”
Nói rồi anh kiêu ngạo búng tay một cái.
Cửa bị đẩy ra. Lý Tuấn Nhất chậm rãi bước vào, cung kính nói: “Nhà họ Lý của Hoa Châu sẽ đầu tư cho cậu Minh Vỹ!”
Nụ cười trên mặt Dịch Thanh Tùng dần trở nên cứng đờ.
Từ trước đến nay nhà họ Lý vẫn luôn khiêm tốn thu mình, thế nhưng thực lực của họ lại không thể coi thường.
Ánh mắt Lý Trung Sơn lại loé lên. Ông ta cười hỏi: “Ông Dịch, nhà ông còn người nào nữa không?”
Dịch Thanh Tùng ngạo nghễ nói: “Yên tâm, nhà họ Dịch chúng tôi có nhiều bạn bè lắm!”
Hắn ta vừa nói xong, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa!
Người đi vào lần này là Chu Vân Phong!
Chu Vân Phong trào phúng nhìn Trương Minh Vũ rồi đắc ý nói: “Nhà họ Chu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch!”
Hự!
Câu nói này khiến Lý Trung Sơn không nhịn được hít một hơi khí lạnh!
Trương Minh Vũ rất kinh ngạc.
Tĩnh Châu? Nhà họ Chu? Lợi hại lắm hả?
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Dứt lời, ông ta lại quay sang liếc mắt đưa tình với Trương Minh Vũ. Toàn thân anh như bị điện giật run lẩy bẩy. Thế nhưng trong lòng lại tràn đầy hưng phấn! Chỉ nhờ vào dăm ba câu anh đã đứng ngang hàng với nhà họ Dịch! Dịch Bác Văn nổi trận lôi đình. Bọn họ đã hợp tác với Marmart nhiều năm như vậy, Trương Minh Vũ có tư cách gì cạnh tranh với bọn họ? Ông ta đang định phản bác thì Dịch Thanh Tùng lại sảng khoái đồng ý: “Được thôi! Hôm nay chúng ta cứ thi thử xem!” Ông ta vội vàng hét ầm lên: “Con làm gì thế hả?” Dịch Thanh Tùng đắc ý cười nói: “Bố yên tâm, mấy năm nay con đã quen không ít bạn bè. Nhà họ Dịch chúng ta cần tiền… hãy còn nhiều người đồng ý đầu tư cho chúng ta lắm!” Ông ta trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng yên tâm thở phào. Trương Minh Vũ khẽ nở nụ cười hài lòng. Hắn ta vừa dứt lời, bên ngoài đã truyền tới một tràng tiếng bước chân dồn dập. Cửa phòng nhanh chóng được mở ra, một chàng trai trẻ ung dung bước vào. Dịch Bác Văn lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn! Dịch Thanh Tùng cười phá lên: “Hôm nay tôi phải nhờ cả vào anh Hà rồi!” Hà Gia Hoa cười lạnh một tiếng, cất giọng giới thiệu: “Chào sếp Lý, tôi là Hà Gia Hoa của nhà họ Hà ở Hoa Châu. Tôi có thể đầu tư vốn cho nhà họ Dịch”. Nghe thấy vậy, Dịch Bác Văn hoàn toàn thả lỏng! Lý Trung Sơn lại nhíu mày nhìn anh, ánh mắt tràn đầy yêu thương mà bất lực không giúp gì được. Dịch Thanh Tùng nở nụ cười lạnh lẽo, xem thường nói: “Trương Minh Vũ, anh còn cái gì để so với tôi?” Anh nhếch miệng ung dung đáp: “Chẳng lẽ có mình anh có bạn thôi à?” Nói rồi anh kiêu ngạo búng tay một cái. Cửa bị đẩy ra. Lý Tuấn Nhất chậm rãi bước vào, cung kính nói: “Nhà họ Lý của Hoa Châu sẽ đầu tư cho cậu Minh Vỹ!” Nụ cười trên mặt Dịch Thanh Tùng dần trở nên cứng đờ. Từ trước đến nay nhà họ Lý vẫn luôn khiêm tốn thu mình, thế nhưng thực lực của họ lại không thể coi thường. Ánh mắt Lý Trung Sơn lại loé lên. Ông ta cười hỏi: “Ông Dịch, nhà ông còn người nào nữa không?” Dịch Thanh Tùng ngạo nghễ nói: “Yên tâm, nhà họ Dịch chúng tôi có nhiều bạn bè lắm!” Hắn ta vừa nói xong, cửa phòng lại bị đẩy ra lần nữa! Người đi vào lần này là Chu Vân Phong! Chu Vân Phong trào phúng nhìn Trương Minh Vũ rồi đắc ý nói: “Nhà họ Chu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch!” Hự! Câu nói này khiến Lý Trung Sơn không nhịn được hít một hơi khí lạnh! Trương Minh Vũ rất kinh ngạc. Tĩnh Châu? Nhà họ Chu? Lợi hại lắm hả?