Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 477: Giọng nói này… là Triệu Khoát sao?

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta ngơ ngác nhìn sang Lý Trung Sơn, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái quỷ gì!  Lý Trung Sơn hung hăng trợn mắt lườm anh ta một cái rồi mới tươi cười giả lả nói: “Chào ông Trần, nghe danh đã lâu!”  Lời này khiến Chu Vân Phong kinh ngạc há hốc mồm.  Ông Trần?  Trần Đại Phú?  Không mấy ai ở Hoa Châu có thể khiến Lý Trung Sơn phải cung kính khép nép như vậy. Không ngờ Trần Đại Phú lại chịu ra mặt giúp đỡ Trương Minh Vũ.  Cả người anh ta như hoá đá!  Trần Đại Phú cười lạnh một tiếng, ung dung đáp: “Khách sáo rồi”.  Lý Trung Sơn cũng khiếp sợ liếc nhìn Trương Minh Vũ rồi mới lên tiếng nói tiếp: “Không biết ông Dịch còn ai tới nữa không?”  “Chuyện này…”  Dịch Bác Văn lắp bắp nói, đầu óc đang cực kỳ hỗn loạn!  Dịch Thanh Tùng nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng đáp: “Còn!”  Người nhà họ Dịch nghe thấy thế lại vui mừng hớn hở!  Một giọng nói lạnh như băng từ ngoài cửa nhanh chóng truyền tới: “Nhà họ Triệu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch”.  Hự!  Tiếng hít khí lạnh vì sợ hãi lại vang lên!  Khoé mắt Lý Trung Sơn không khỏi run rẩy!  Trương Minh Vũ cũng giật nảy mình.  Giọng nói này… là Triệu Khoát sao?  Nhà họ Triệu cũng ở Tĩnh Châu à?”  Ngay sau đó, Triệu Khoát tươi cười đi vào.  Trần Đại Phú cũng cau mày, lạnh lùng chất vấn: “Nhà họ Triệu các người định chống lại tôi sao?”  Triệu Khoát hơi co giật khoé miệng, bình thản đáp: “Tôi không dám có ý đó đâu ông Trần. Tôi chỉ muốn giúp bạn tôi thôi, không hề có ý định gì nhằm vào ông hết”.  Hiển nhiên hắn cũng không dám động đến ông lớn có quyền cao chức trọng như Trần Đại Phú!  Bấy giờ ông ta mới hừ lạnh một tiếng.  Lý Trung Sơn cũng cảm thấy lúng túng.  Ông ta không ngờ chỉ một hợp đồng làm ăn nho nhỏ lại dẫn tới nhiều người có máu mặt như vậy!  Quan trọng là… cả hai bên đều là những người ông ta không thể đắc tội!  Trương Minh Vũ cũng nhíu chặt chân mày, lòng thầm thấy có dự cảm không lành.  Triệu Khoát rảo bước về phía trước, mỉm cười hỏi: “Sếp Lý cũng nên tỏ thái độ đi chứ?”  Ông ta gượng cười.  Khó xử nhìn Triệu Khoát, rồi lại nhìn sang Trần Đại Phú. Ông ta vẫn đang do dự.  Sau một hồi trầm ngâm, ông ta đành phải xấu hổ lên tiếng: “Chàng trai trẻ à, bên cậu… còn bạn bè gì nữa không?”  Mặc dù Trần Đại Phú lắm của nhiều tiền nhưng dù sao bên nhà họ Dịch cũng đông hơn một gia tộc lớn!

Anh ta ngơ ngác nhìn sang Lý Trung Sơn, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái quỷ gì!  

Lý Trung Sơn hung hăng trợn mắt lườm anh ta một cái rồi mới tươi cười giả lả nói: “Chào ông Trần, nghe danh đã lâu!”  

Lời này khiến Chu Vân Phong kinh ngạc há hốc mồm.  

Ông Trần?  

Trần Đại Phú?  

Không mấy ai ở Hoa Châu có thể khiến Lý Trung Sơn phải cung kính khép nép như vậy. Không ngờ Trần Đại Phú lại chịu ra mặt giúp đỡ Trương Minh Vũ.  

Cả người anh ta như hoá đá!  

Trần Đại Phú cười lạnh một tiếng, ung dung đáp: “Khách sáo rồi”.  

Lý Trung Sơn cũng khiếp sợ liếc nhìn Trương Minh Vũ rồi mới lên tiếng nói tiếp: “Không biết ông Dịch còn ai tới nữa không?”  

“Chuyện này…”  

Dịch Bác Văn lắp bắp nói, đầu óc đang cực kỳ hỗn loạn!  

Dịch Thanh Tùng nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng đáp: “Còn!”  

Người nhà họ Dịch nghe thấy thế lại vui mừng hớn hở!  

Một giọng nói lạnh như băng từ ngoài cửa nhanh chóng truyền tới: “Nhà họ Triệu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch”.  

Hự!  

Tiếng hít khí lạnh vì sợ hãi lại vang lên!  

Khoé mắt Lý Trung Sơn không khỏi run rẩy!  

Trương Minh Vũ cũng giật nảy mình.  

Giọng nói này… là Triệu Khoát sao?  

Nhà họ Triệu cũng ở Tĩnh Châu à?”  

Ngay sau đó, Triệu Khoát tươi cười đi vào.  

Trần Đại Phú cũng cau mày, lạnh lùng chất vấn: “Nhà họ Triệu các người định chống lại tôi sao?”  

Triệu Khoát hơi co giật khoé miệng, bình thản đáp: “Tôi không dám có ý đó đâu ông Trần. Tôi chỉ muốn giúp bạn tôi thôi, không hề có ý định gì nhằm vào ông hết”.  

Hiển nhiên hắn cũng không dám động đến ông lớn có quyền cao chức trọng như Trần Đại Phú!  

Bấy giờ ông ta mới hừ lạnh một tiếng.  

Lý Trung Sơn cũng cảm thấy lúng túng.  

Ông ta không ngờ chỉ một hợp đồng làm ăn nho nhỏ lại dẫn tới nhiều người có máu mặt như vậy!  

Quan trọng là… cả hai bên đều là những người ông ta không thể đắc tội!  

Trương Minh Vũ cũng nhíu chặt chân mày, lòng thầm thấy có dự cảm không lành.  

Triệu Khoát rảo bước về phía trước, mỉm cười hỏi: “Sếp Lý cũng nên tỏ thái độ đi chứ?”  

Ông ta gượng cười.  

Khó xử nhìn Triệu Khoát, rồi lại nhìn sang Trần Đại Phú. Ông ta vẫn đang do dự.  

Sau một hồi trầm ngâm, ông ta đành phải xấu hổ lên tiếng: “Chàng trai trẻ à, bên cậu… còn bạn bè gì nữa không?”  

Mặc dù Trần Đại Phú lắm của nhiều tiền nhưng dù sao bên nhà họ Dịch cũng đông hơn một gia tộc lớn!

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Anh ta ngơ ngác nhìn sang Lý Trung Sơn, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện quái quỷ gì!  Lý Trung Sơn hung hăng trợn mắt lườm anh ta một cái rồi mới tươi cười giả lả nói: “Chào ông Trần, nghe danh đã lâu!”  Lời này khiến Chu Vân Phong kinh ngạc há hốc mồm.  Ông Trần?  Trần Đại Phú?  Không mấy ai ở Hoa Châu có thể khiến Lý Trung Sơn phải cung kính khép nép như vậy. Không ngờ Trần Đại Phú lại chịu ra mặt giúp đỡ Trương Minh Vũ.  Cả người anh ta như hoá đá!  Trần Đại Phú cười lạnh một tiếng, ung dung đáp: “Khách sáo rồi”.  Lý Trung Sơn cũng khiếp sợ liếc nhìn Trương Minh Vũ rồi mới lên tiếng nói tiếp: “Không biết ông Dịch còn ai tới nữa không?”  “Chuyện này…”  Dịch Bác Văn lắp bắp nói, đầu óc đang cực kỳ hỗn loạn!  Dịch Thanh Tùng nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng đáp: “Còn!”  Người nhà họ Dịch nghe thấy thế lại vui mừng hớn hở!  Một giọng nói lạnh như băng từ ngoài cửa nhanh chóng truyền tới: “Nhà họ Triệu ở Tĩnh Châu sẽ đầu tư cho nhà họ Dịch”.  Hự!  Tiếng hít khí lạnh vì sợ hãi lại vang lên!  Khoé mắt Lý Trung Sơn không khỏi run rẩy!  Trương Minh Vũ cũng giật nảy mình.  Giọng nói này… là Triệu Khoát sao?  Nhà họ Triệu cũng ở Tĩnh Châu à?”  Ngay sau đó, Triệu Khoát tươi cười đi vào.  Trần Đại Phú cũng cau mày, lạnh lùng chất vấn: “Nhà họ Triệu các người định chống lại tôi sao?”  Triệu Khoát hơi co giật khoé miệng, bình thản đáp: “Tôi không dám có ý đó đâu ông Trần. Tôi chỉ muốn giúp bạn tôi thôi, không hề có ý định gì nhằm vào ông hết”.  Hiển nhiên hắn cũng không dám động đến ông lớn có quyền cao chức trọng như Trần Đại Phú!  Bấy giờ ông ta mới hừ lạnh một tiếng.  Lý Trung Sơn cũng cảm thấy lúng túng.  Ông ta không ngờ chỉ một hợp đồng làm ăn nho nhỏ lại dẫn tới nhiều người có máu mặt như vậy!  Quan trọng là… cả hai bên đều là những người ông ta không thể đắc tội!  Trương Minh Vũ cũng nhíu chặt chân mày, lòng thầm thấy có dự cảm không lành.  Triệu Khoát rảo bước về phía trước, mỉm cười hỏi: “Sếp Lý cũng nên tỏ thái độ đi chứ?”  Ông ta gượng cười.  Khó xử nhìn Triệu Khoát, rồi lại nhìn sang Trần Đại Phú. Ông ta vẫn đang do dự.  Sau một hồi trầm ngâm, ông ta đành phải xấu hổ lên tiếng: “Chàng trai trẻ à, bên cậu… còn bạn bè gì nữa không?”  Mặc dù Trần Đại Phú lắm của nhiều tiền nhưng dù sao bên nhà họ Dịch cũng đông hơn một gia tộc lớn!

Chương 477: Giọng nói này… là Triệu Khoát sao?