Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 696
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ gật đầu. Anh chia sợi chỉ làm hai đoạn rồi để lên người Chu Cửu Yến. Trong đầu nhớ lại lời Liễu Thanh Duyệt dặn về cách tìm huyệt vị. "Khóe mắt trái đến sau d** tai phải, vòng qua đỉnh đầu..." "Khóe mắt phải đến d** tai trái, vòng qua đỉnh đầu..." Trương Minh Vũ lẩm bẩm. Mọi người đều sững sờ! Đang đùa à! Bốn ông cụ nhìn mà trợn mắt há miệng! Lừa đảo kiểu này... đúng là đỉnh của chóp! Hàn Thiên Hoa không khỏi cảm thấy lo lắng. "Cháu này... Trương Minh Vũ à, cháu chữa được không thế?", Hàn Thiên Hoa chần chừ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi. Trương Minh Vũ đang tìm giao điểm, cũng sững sờ. Hàn Thất Thất khó chịu nói: "Vậy thì bố cứu đi! Người bố tìm được không chữa được mà bố còn lắm lời thế, rốt cuộc bố có muốn cứu mẹ con không vậy!" Khóe miệng Hàn Thiên Hoa có giật, cuối cùng cũng không nói được gì. Mấy ông cụ càng giận hơn! Bọn họ chẳng phải là người Hàn Thiên Hoa tìm đến sao? Bọn họ không chữa khỏi, vậy Trương Minh Vũ chữa khỏi chắc? Mắt Lý Bá Tường lóe lên vẻ lạnh lùng thâm hiểm! Trương Minh Vũ lại tập trung tinh thần tìm giao điểm của hai sợi chỉ, để chuẩn, còn bảo Hàn Thất Thất giúp duỗi thẳng sợi chỉ. Trương Minh Vũ nhanh chóng tìm được! Sau đó anh cắm kim bạc lên huyệt đạo đó, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng! Hàn Thất Thất vô cùng sốt ruột! Lý Bá Tường cười khẩy nói: "Ông Hàn, kim này cắm xuống, có hậu quả gì thì đừng trách chúng tôi nhé!" Hàn Thiên Hoa híp mắt, không nói gì. Ông còn đang chú ý vào Chu Cửu Yến! Trán Trương Minh Vũ đầy mồ hồi. Do dự một hồi, cuối cùng anh ấn nhẹ, đâm kim bạc vào! Hít! Một khắc kia, Trương Minh Vũ cũng không nhịn được hít sâu một hơi! Đáng sợ quá! Tim Hàn Thất Thất đập với tốc độ kinh hoàng! Hàn Thiên Hoa cũng lo lắng muốn xỉu! Một giây sau, mọi người đều nhìn về phía Chu Cửu Yến! Nhìn mãi mà chẳng có phản ứng gì! Cái này... Hàn Thất Thất và Hàn Thiên Hoa sững sờ! Lý Bá Tường và đám người kia cười khẩy, mắt lóe lên đầy ẩn ý. Trương Minh Vũ ngẩn người. Sao không có phản ứng gì vậy? À đúng rồi, còn phải xoay mấy vòng... Trương Minh Vũ vội vàng xoay kim bạc. Nhưng Chu Cửu Yến vẫn không hề có phản ứng gì... Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, sự tín nhiệm của cô ta dành cho Trương Minh Vũ dần giảm đi. Trương Minh Vũ... không làm được sao... Trán Hàn Thiên Hoa cũng toát đầy mồ hồi, mắt hiện lên vẻ lo lắng!
Trương Minh Vũ gật đầu.
Anh chia sợi chỉ làm hai đoạn rồi để lên người Chu Cửu Yến.
Trong đầu nhớ lại lời Liễu Thanh Duyệt dặn về cách tìm huyệt vị.
"Khóe mắt trái đến sau d** tai phải, vòng qua đỉnh đầu..."
"Khóe mắt phải đến d** tai trái, vòng qua đỉnh đầu..."
Trương Minh Vũ lẩm bẩm.
Mọi người đều sững sờ!
Đang đùa à!
Bốn ông cụ nhìn mà trợn mắt há miệng!
Lừa đảo kiểu này... đúng là đỉnh của chóp!
Hàn Thiên Hoa không khỏi cảm thấy lo lắng.
"Cháu này... Trương Minh Vũ à, cháu chữa được không thế?", Hàn Thiên Hoa chần chừ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi.
Trương Minh Vũ đang tìm giao điểm, cũng sững sờ.
Hàn Thất Thất khó chịu nói: "Vậy thì bố cứu đi! Người bố tìm được không chữa được mà bố còn lắm lời thế, rốt cuộc bố có muốn cứu mẹ con không vậy!"
Khóe miệng Hàn Thiên Hoa có giật, cuối cùng cũng không nói được gì.
Mấy ông cụ càng giận hơn!
Bọn họ chẳng phải là người Hàn Thiên Hoa tìm đến sao?
Bọn họ không chữa khỏi, vậy Trương Minh Vũ chữa khỏi chắc?
Mắt Lý Bá Tường lóe lên vẻ lạnh lùng thâm hiểm!
Trương Minh Vũ lại tập trung tinh thần tìm giao điểm của hai sợi chỉ, để chuẩn, còn bảo Hàn Thất Thất giúp duỗi thẳng sợi chỉ.
Trương Minh Vũ nhanh chóng tìm được!
Sau đó anh cắm kim bạc lên huyệt đạo đó, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng!
Hàn Thất Thất vô cùng sốt ruột!
Lý Bá Tường cười khẩy nói: "Ông Hàn, kim này cắm xuống, có hậu quả gì thì đừng trách chúng tôi nhé!"
Hàn Thiên Hoa híp mắt, không nói gì.
Ông còn đang chú ý vào Chu Cửu Yến!
Trán Trương Minh Vũ đầy mồ hồi.
Do dự một hồi, cuối cùng anh ấn nhẹ, đâm kim bạc vào!
Hít!
Một khắc kia, Trương Minh Vũ cũng không nhịn được hít sâu một hơi!
Đáng sợ quá!
Tim Hàn Thất Thất đập với tốc độ kinh hoàng!
Hàn Thiên Hoa cũng lo lắng muốn xỉu!
Một giây sau, mọi người đều nhìn về phía Chu Cửu Yến!
Nhìn mãi mà chẳng có phản ứng gì!
Cái này...
Hàn Thất Thất và Hàn Thiên Hoa sững sờ!
Lý Bá Tường và đám người kia cười khẩy, mắt lóe lên đầy ẩn ý.
Trương Minh Vũ ngẩn người.
Sao không có phản ứng gì vậy?
À đúng rồi, còn phải xoay mấy vòng...
Trương Minh Vũ vội vàng xoay kim bạc.
Nhưng Chu Cửu Yến vẫn không hề có phản ứng gì...
Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, sự tín nhiệm của cô ta dành cho Trương Minh Vũ dần giảm đi.
Trương Minh Vũ... không làm được sao...
Trán Hàn Thiên Hoa cũng toát đầy mồ hồi, mắt hiện lên vẻ lo lắng!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ gật đầu. Anh chia sợi chỉ làm hai đoạn rồi để lên người Chu Cửu Yến. Trong đầu nhớ lại lời Liễu Thanh Duyệt dặn về cách tìm huyệt vị. "Khóe mắt trái đến sau d** tai phải, vòng qua đỉnh đầu..." "Khóe mắt phải đến d** tai trái, vòng qua đỉnh đầu..." Trương Minh Vũ lẩm bẩm. Mọi người đều sững sờ! Đang đùa à! Bốn ông cụ nhìn mà trợn mắt há miệng! Lừa đảo kiểu này... đúng là đỉnh của chóp! Hàn Thiên Hoa không khỏi cảm thấy lo lắng. "Cháu này... Trương Minh Vũ à, cháu chữa được không thế?", Hàn Thiên Hoa chần chừ hồi lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi. Trương Minh Vũ đang tìm giao điểm, cũng sững sờ. Hàn Thất Thất khó chịu nói: "Vậy thì bố cứu đi! Người bố tìm được không chữa được mà bố còn lắm lời thế, rốt cuộc bố có muốn cứu mẹ con không vậy!" Khóe miệng Hàn Thiên Hoa có giật, cuối cùng cũng không nói được gì. Mấy ông cụ càng giận hơn! Bọn họ chẳng phải là người Hàn Thiên Hoa tìm đến sao? Bọn họ không chữa khỏi, vậy Trương Minh Vũ chữa khỏi chắc? Mắt Lý Bá Tường lóe lên vẻ lạnh lùng thâm hiểm! Trương Minh Vũ lại tập trung tinh thần tìm giao điểm của hai sợi chỉ, để chuẩn, còn bảo Hàn Thất Thất giúp duỗi thẳng sợi chỉ. Trương Minh Vũ nhanh chóng tìm được! Sau đó anh cắm kim bạc lên huyệt đạo đó, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng! Hàn Thất Thất vô cùng sốt ruột! Lý Bá Tường cười khẩy nói: "Ông Hàn, kim này cắm xuống, có hậu quả gì thì đừng trách chúng tôi nhé!" Hàn Thiên Hoa híp mắt, không nói gì. Ông còn đang chú ý vào Chu Cửu Yến! Trán Trương Minh Vũ đầy mồ hồi. Do dự một hồi, cuối cùng anh ấn nhẹ, đâm kim bạc vào! Hít! Một khắc kia, Trương Minh Vũ cũng không nhịn được hít sâu một hơi! Đáng sợ quá! Tim Hàn Thất Thất đập với tốc độ kinh hoàng! Hàn Thiên Hoa cũng lo lắng muốn xỉu! Một giây sau, mọi người đều nhìn về phía Chu Cửu Yến! Nhìn mãi mà chẳng có phản ứng gì! Cái này... Hàn Thất Thất và Hàn Thiên Hoa sững sờ! Lý Bá Tường và đám người kia cười khẩy, mắt lóe lên đầy ẩn ý. Trương Minh Vũ ngẩn người. Sao không có phản ứng gì vậy? À đúng rồi, còn phải xoay mấy vòng... Trương Minh Vũ vội vàng xoay kim bạc. Nhưng Chu Cửu Yến vẫn không hề có phản ứng gì... Hàn Thất Thất trợn tròn mắt, sự tín nhiệm của cô ta dành cho Trương Minh Vũ dần giảm đi. Trương Minh Vũ... không làm được sao... Trán Hàn Thiên Hoa cũng toát đầy mồ hồi, mắt hiện lên vẻ lo lắng!