Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 745
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Nếu cụ đã không chịu thì tôi đây đành phải mạo phạm vậy!" Anh ta vừa nói đến đó, Trương Minh Vũ lập tức căng thẳng trong lòng. Giây lát sau, Âu Dương Triết đã vùng đứng lên, lao về phía ông cụ Lâm. Mẹ kiếp! Trương Minh Vũ kinh hãi trợn mắt!Điều quan trọng nhất là, đợi khi anh kịp phản ứng lại thì Âu Dương Triết đã lao tới trước mặt ông cụ Lâm. Nhanh đến thế sao? Trương Minh Vũ lập tức hoảng hốt. Anh vốn tưởng gã Âu Dương Triết này chỉ là một người thường, nào ngờ bản lĩnh võ thuật của anh ta đáng sợ đến thế. Trương Minh Vũ nhào về phía ông cụ Lâm theo bản năng. Ông cụ Lâm vẫn không hề biến sắc, chỉ lẳng lặng nhìn. Tất cả đều kinh ngạc trố mắt. Chỉ trong giây lát, Âu Dương Triết đã lao đến trước mặt ông cụ Lâm. Anh ta xòe bàn tay, vồ lấy vai ông cụ. Nhưng ông cụ Lâm thậm chí còn không thèm chớp mắt lấy một cái. Đúng lúc này, Trương Minh Vũ cũng đã lao tới. Anh tung ngay một cước đá vào khoảng không giữa Âu Dương Triết và ông cụ Lâm. Ánh mắt Âu Dương Triết thoáng lóe lên một tia kinh ngạc. Anh ta vội vàng thu tay về, thân thể chững lại một cách quỷ dị. Sau đó, anh ta vươn chân đá một cước về phía chân Trương Minh Vũ. Tốc độ cú đá cực nhanh. Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng một tia ngạc nhiên, anh vội ưỡn thân tránh né. Phù! Đứng vững lại, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi thật mạnh. Khi anh ngẩng đầu nhìn lại, Âu Dương Triết đã đứng vững ngay cạnh sofa, kinh ngạc nhìn anh. "Vài ngày không gặp mà tiến bộ nhiều đấy". Âu Dương Triết bình thản nói. Sắc mặt Trương Minh Vũ trở nên hết sức nghiêm nghị, anh lạnh lùng nói: "Cứ thế ra tay?" Âu Dương Triết cười lạnh: "Tôi muốn ra tay, anh còn chưa có khả năng ngăn được đâu". Ngay sau đó, Âu Dương Triết một lần nữa vọt lên. Trương Minh Vũ mở to mắt quan sát. Quá nhanh! Theo bản năng, Trương Minh Vũ lùi ngay về phía sau vài bước. Tốc độ của anh đã nhanh, Âu Dương Triết còn nhanh hơn. Trong nháy mắt, Âu Dương Triết đã tiến đến trước mặt Trương Minh Vũ. Anh ta vung tay nện xuống một quyền. Trương Minh Vũ kinh hãi, lập tức nghiêng người lách qua một bên. Anh chưa kịp đứng vững lại, bên tai đã nghe thấy có thứ gì đó đang xé gió lao đến. Tốc độ vô cùng nhanh! Nhịp tim của Trương Minh Vũ tăng vọt. Những người khác thấy thế cũng phải run sợ trong lòng.
"Nếu cụ đã không chịu thì tôi đây đành phải mạo phạm vậy!"
Anh ta vừa nói đến đó, Trương Minh Vũ lập tức căng thẳng trong lòng.
Giây lát sau, Âu Dương Triết đã vùng đứng lên, lao về phía ông cụ Lâm.
Mẹ kiếp!
Trương Minh Vũ kinh hãi trợn mắt!
Điều quan trọng nhất là, đợi khi anh kịp phản ứng lại thì Âu Dương Triết đã lao tới trước mặt ông cụ Lâm.
Nhanh đến thế sao?
Trương Minh Vũ lập tức hoảng hốt.
Anh vốn tưởng gã Âu Dương Triết này chỉ là một người thường, nào ngờ bản lĩnh võ thuật của anh ta đáng sợ đến thế.
Trương Minh Vũ nhào về phía ông cụ Lâm theo bản năng.
Ông cụ Lâm vẫn không hề biến sắc, chỉ lẳng lặng nhìn.
Tất cả đều kinh ngạc trố mắt.
Chỉ trong giây lát, Âu Dương Triết đã lao đến trước mặt ông cụ Lâm.
Anh ta xòe bàn tay, vồ lấy vai ông cụ.
Nhưng ông cụ Lâm thậm chí còn không thèm chớp mắt lấy một cái.
Đúng lúc này, Trương Minh Vũ cũng đã lao tới.
Anh tung ngay một cước đá vào khoảng không giữa Âu Dương Triết và ông cụ Lâm.
Ánh mắt Âu Dương Triết thoáng lóe lên một tia kinh ngạc.
Anh ta vội vàng thu tay về, thân thể chững lại một cách quỷ dị.
Sau đó, anh ta vươn chân đá một cước về phía chân Trương Minh Vũ.
Tốc độ cú đá cực nhanh.
Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng một tia ngạc nhiên, anh vội ưỡn thân tránh né.
Phù!
Đứng vững lại, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi thật mạnh.
Khi anh ngẩng đầu nhìn lại, Âu Dương Triết đã đứng vững ngay cạnh sofa, kinh ngạc nhìn anh.
"Vài ngày không gặp mà tiến bộ nhiều đấy".
Âu Dương Triết bình thản nói.
Sắc mặt Trương Minh Vũ trở nên hết sức nghiêm nghị, anh lạnh lùng nói: "Cứ thế ra tay?"
Âu Dương Triết cười lạnh: "Tôi muốn ra tay, anh còn chưa có khả năng ngăn được đâu".
Ngay sau đó, Âu Dương Triết một lần nữa vọt lên.
Trương Minh Vũ mở to mắt quan sát.
Quá nhanh!
Theo bản năng, Trương Minh Vũ lùi ngay về phía sau vài bước.
Tốc độ của anh đã nhanh, Âu Dương Triết còn nhanh hơn.
Trong nháy mắt, Âu Dương Triết đã tiến đến trước mặt Trương Minh Vũ.
Anh ta vung tay nện xuống một quyền.
Trương Minh Vũ kinh hãi, lập tức nghiêng người lách qua một bên.
Anh chưa kịp đứng vững lại, bên tai đã nghe thấy có thứ gì đó đang xé gió lao đến.
Tốc độ vô cùng nhanh!
Nhịp tim của Trương Minh Vũ tăng vọt.
Những người khác thấy thế cũng phải run sợ trong lòng.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Nếu cụ đã không chịu thì tôi đây đành phải mạo phạm vậy!" Anh ta vừa nói đến đó, Trương Minh Vũ lập tức căng thẳng trong lòng. Giây lát sau, Âu Dương Triết đã vùng đứng lên, lao về phía ông cụ Lâm. Mẹ kiếp! Trương Minh Vũ kinh hãi trợn mắt!Điều quan trọng nhất là, đợi khi anh kịp phản ứng lại thì Âu Dương Triết đã lao tới trước mặt ông cụ Lâm. Nhanh đến thế sao? Trương Minh Vũ lập tức hoảng hốt. Anh vốn tưởng gã Âu Dương Triết này chỉ là một người thường, nào ngờ bản lĩnh võ thuật của anh ta đáng sợ đến thế. Trương Minh Vũ nhào về phía ông cụ Lâm theo bản năng. Ông cụ Lâm vẫn không hề biến sắc, chỉ lẳng lặng nhìn. Tất cả đều kinh ngạc trố mắt. Chỉ trong giây lát, Âu Dương Triết đã lao đến trước mặt ông cụ Lâm. Anh ta xòe bàn tay, vồ lấy vai ông cụ. Nhưng ông cụ Lâm thậm chí còn không thèm chớp mắt lấy một cái. Đúng lúc này, Trương Minh Vũ cũng đã lao tới. Anh tung ngay một cước đá vào khoảng không giữa Âu Dương Triết và ông cụ Lâm. Ánh mắt Âu Dương Triết thoáng lóe lên một tia kinh ngạc. Anh ta vội vàng thu tay về, thân thể chững lại một cách quỷ dị. Sau đó, anh ta vươn chân đá một cước về phía chân Trương Minh Vũ. Tốc độ cú đá cực nhanh. Đáy mắt Trương Minh Vũ thoáng một tia ngạc nhiên, anh vội ưỡn thân tránh né. Phù! Đứng vững lại, Trương Minh Vũ thở hắt ra một hơi thật mạnh. Khi anh ngẩng đầu nhìn lại, Âu Dương Triết đã đứng vững ngay cạnh sofa, kinh ngạc nhìn anh. "Vài ngày không gặp mà tiến bộ nhiều đấy". Âu Dương Triết bình thản nói. Sắc mặt Trương Minh Vũ trở nên hết sức nghiêm nghị, anh lạnh lùng nói: "Cứ thế ra tay?" Âu Dương Triết cười lạnh: "Tôi muốn ra tay, anh còn chưa có khả năng ngăn được đâu". Ngay sau đó, Âu Dương Triết một lần nữa vọt lên. Trương Minh Vũ mở to mắt quan sát. Quá nhanh! Theo bản năng, Trương Minh Vũ lùi ngay về phía sau vài bước. Tốc độ của anh đã nhanh, Âu Dương Triết còn nhanh hơn. Trong nháy mắt, Âu Dương Triết đã tiến đến trước mặt Trương Minh Vũ. Anh ta vung tay nện xuống một quyền. Trương Minh Vũ kinh hãi, lập tức nghiêng người lách qua một bên. Anh chưa kịp đứng vững lại, bên tai đã nghe thấy có thứ gì đó đang xé gió lao đến. Tốc độ vô cùng nhanh! Nhịp tim của Trương Minh Vũ tăng vọt. Những người khác thấy thế cũng phải run sợ trong lòng.