Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 754
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hà Gia Hoa và Triệu Khoát đã chết sững tại chỗ. Đi... đi rồi? Bọn họ chẳng kịp nghĩ gì thêm, bóng Long Tam lại đã xuất hiện ngay bên cạnh. Hai người quay sang nhìn, lại chỉ thấy một nắm đấm đang nhanh chóng phóng đại trước mắt. Bụp bụp! "A!" Tiếng gào đau đớn vang vọng khắp phòng khách, kéo dài hồi lâu mới tắt. Cửa biệt thự bật mở một lần nữa, Long Tam hai tay xách hai kẻ, vung lên ném ra bên ngoài như đang ném bọc rác. Cả hai đều đã bầm dập mặt mũi, tóc rối tung, áo quần nhăn rách, trông chật vật vô cùng. Một lát sau, hai người mới gian nan bò dậy, thất thểu đỡ nhau đi về phía cổng đại viện. Đi thôi! Đi mau thôi! Ngoại trừ ý định này, bọn họ không nghĩ được bất kì điều gì khác. Long Tam thật quá đáng sợ. Cũng vào lúc này, đám đông đang ở ngoài cửa đại viện đã tiến vào giai đoạn căng thẳng tột độ. Những người không thuộc nhà họ Lâm thì bồn chồn nhấp nhổm, sốt ruột chờ đợi kết quả cuối cùng. Người nhà họ Lâm thì đã lo lắng tột cùng. Đã lâu như vậy mà sao vẫn chưa thấy có động tĩnh gì? Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, đáy mắt chất chứa muôn vàn lo âu. Lâm Diểu cũng nóng ruột, vặn vẹo đôi tay liên tục. Đám Lâm Quốc Phong đều lộ vẻ nặng nề, siết chặt nắm tay. Đám phụ nữ cũng đều lo lắng không thôi, liên tục đi qua đi lại. Bọn họ không tin được Trương Minh Vũ. Ngay vào lúc ấy, phía xa xa rốt cuộc cũng có động tĩnh vọng lại. Mọi người nhất tề nhìn qua, thấy Âu Dương Triết và một bóng đen đang âm trầm đi ra khỏi sân. Kết thúc rồi? Mọi người lập tức kích động. Nhìn kĩ hơn, bọn họ mới phát hiện, Âu Dương Triết đã bầm dập mặt mũi. Chuyện này là sao nhỉ? Tất cả đều đã choáng váng, hoang mang tột độ. Nhưng bọn họ còn chưa định thần lại, chiếc Bugatti đã rít lên chói tai rồi phóng vút đi. Mọi người ở đây đều hết sức mờ mịt, hoang mang ngó nhau. Cũng ngay tại lúc này, Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đã khập khiễng đi tới, bộ dạng vô cùng chật vật. Trời! Những tiếng hít hà đua nhau vang lên. Tất cả lại rơi vào cơn choáng váng. Vừa rồi còn không thấy rõ, nhưng lần này mọi người đều đã nhìn thấy rành rọt.
Hà Gia Hoa và Triệu Khoát đã chết sững tại chỗ.
Đi... đi rồi?
Bọn họ chẳng kịp nghĩ gì thêm, bóng Long Tam lại đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Hai người quay sang nhìn, lại chỉ thấy một nắm đấm đang nhanh chóng phóng đại trước mắt.
Bụp bụp!
"A!"
Tiếng gào đau đớn vang vọng khắp phòng khách, kéo dài hồi lâu mới tắt.
Cửa biệt thự bật mở một lần nữa, Long Tam hai tay xách hai kẻ, vung lên ném ra bên ngoài như đang ném bọc rác.
Cả hai đều đã bầm dập mặt mũi, tóc rối tung, áo quần nhăn rách, trông chật vật vô cùng.
Một lát sau, hai người mới gian nan bò dậy, thất thểu đỡ nhau đi về phía cổng đại viện.
Đi thôi!
Đi mau thôi!
Ngoại trừ ý định này, bọn họ không nghĩ được bất kì điều gì khác.
Long Tam thật quá đáng sợ.
Cũng vào lúc này, đám đông đang ở ngoài cửa đại viện đã tiến vào giai đoạn căng thẳng tột độ.
Những người không thuộc nhà họ Lâm thì bồn chồn nhấp nhổm, sốt ruột chờ đợi kết quả cuối cùng.
Người nhà họ Lâm thì đã lo lắng tột cùng.
Đã lâu như vậy mà sao vẫn chưa thấy có động tĩnh gì?
Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, đáy mắt chất chứa muôn vàn lo âu.
Lâm Diểu cũng nóng ruột, vặn vẹo đôi tay liên tục.
Đám Lâm Quốc Phong đều lộ vẻ nặng nề, siết chặt nắm tay.
Đám phụ nữ cũng đều lo lắng không thôi, liên tục đi qua đi lại.
Bọn họ không tin được Trương Minh Vũ.
Ngay vào lúc ấy, phía xa xa rốt cuộc cũng có động tĩnh vọng lại.
Mọi người nhất tề nhìn qua, thấy Âu Dương Triết và một bóng đen đang âm trầm đi ra khỏi sân.
Kết thúc rồi?
Mọi người lập tức kích động.
Nhìn kĩ hơn, bọn họ mới phát hiện, Âu Dương Triết đã bầm dập mặt mũi.
Chuyện này là sao nhỉ?
Tất cả đều đã choáng váng, hoang mang tột độ.
Nhưng bọn họ còn chưa định thần lại, chiếc Bugatti đã rít lên chói tai rồi phóng vút đi.
Mọi người ở đây đều hết sức mờ mịt, hoang mang ngó nhau.
Cũng ngay tại lúc này, Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đã khập khiễng đi tới, bộ dạng vô cùng chật vật.
Trời!
Những tiếng hít hà đua nhau vang lên.
Tất cả lại rơi vào cơn choáng váng.
Vừa rồi còn không thấy rõ, nhưng lần này mọi người đều đã nhìn thấy rành rọt.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Hà Gia Hoa và Triệu Khoát đã chết sững tại chỗ. Đi... đi rồi? Bọn họ chẳng kịp nghĩ gì thêm, bóng Long Tam lại đã xuất hiện ngay bên cạnh. Hai người quay sang nhìn, lại chỉ thấy một nắm đấm đang nhanh chóng phóng đại trước mắt. Bụp bụp! "A!" Tiếng gào đau đớn vang vọng khắp phòng khách, kéo dài hồi lâu mới tắt. Cửa biệt thự bật mở một lần nữa, Long Tam hai tay xách hai kẻ, vung lên ném ra bên ngoài như đang ném bọc rác. Cả hai đều đã bầm dập mặt mũi, tóc rối tung, áo quần nhăn rách, trông chật vật vô cùng. Một lát sau, hai người mới gian nan bò dậy, thất thểu đỡ nhau đi về phía cổng đại viện. Đi thôi! Đi mau thôi! Ngoại trừ ý định này, bọn họ không nghĩ được bất kì điều gì khác. Long Tam thật quá đáng sợ. Cũng vào lúc này, đám đông đang ở ngoài cửa đại viện đã tiến vào giai đoạn căng thẳng tột độ. Những người không thuộc nhà họ Lâm thì bồn chồn nhấp nhổm, sốt ruột chờ đợi kết quả cuối cùng. Người nhà họ Lâm thì đã lo lắng tột cùng. Đã lâu như vậy mà sao vẫn chưa thấy có động tĩnh gì? Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, đáy mắt chất chứa muôn vàn lo âu. Lâm Diểu cũng nóng ruột, vặn vẹo đôi tay liên tục. Đám Lâm Quốc Phong đều lộ vẻ nặng nề, siết chặt nắm tay. Đám phụ nữ cũng đều lo lắng không thôi, liên tục đi qua đi lại. Bọn họ không tin được Trương Minh Vũ. Ngay vào lúc ấy, phía xa xa rốt cuộc cũng có động tĩnh vọng lại. Mọi người nhất tề nhìn qua, thấy Âu Dương Triết và một bóng đen đang âm trầm đi ra khỏi sân. Kết thúc rồi? Mọi người lập tức kích động. Nhìn kĩ hơn, bọn họ mới phát hiện, Âu Dương Triết đã bầm dập mặt mũi. Chuyện này là sao nhỉ? Tất cả đều đã choáng váng, hoang mang tột độ. Nhưng bọn họ còn chưa định thần lại, chiếc Bugatti đã rít lên chói tai rồi phóng vút đi. Mọi người ở đây đều hết sức mờ mịt, hoang mang ngó nhau. Cũng ngay tại lúc này, Triệu Khoát và Hà Gia Hoa đã khập khiễng đi tới, bộ dạng vô cùng chật vật. Trời! Những tiếng hít hà đua nhau vang lên. Tất cả lại rơi vào cơn choáng váng. Vừa rồi còn không thấy rõ, nhưng lần này mọi người đều đã nhìn thấy rành rọt.