Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 758
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vậy rốt cuộc ai là kẻ chỉ huy Thần Ẩn? Mục đích là gì? Quá nhiều điều chưa biết, đầu óc anh cũng trở nên mờ mịt. Anh thật không biết nên làm gì lúc này! Haiz. Suy ngẫm một lát, anh lặng lẽ thở dài. Ba chị em Tô Mang thấy thế, đều đau lòng vô cùng. Hạ Hâm Điềm khuyên bảo: "Đừng quá sầu lo vì việc đó, em cần phải nhanh chóng trưởng thành, khó khăn trong tương lai sẽ còn nhiều gấp trăm lần". "Chút chuyện đó mà em đã không chịu nổi thì sau này phải làm sao?" Trương Minh Vũ nghe nói thế, trái tim lập tức tăng tốc. Gấp trăm lần? Hồi lâu sau, lòng anh mới từ từ bình tĩnh lại. Hạ Hâm Điềm nói đúng. Muốn trưởng thành, việc đầu tiên là tinh thần phải đủ mạnh, tâm lý đủ cứng cỏi. Sầu lo không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Hiện giờ tổng thể thực lực của anh đã đạt đến mức độ nhất định, chuyện tới đâu tính tới đó vậy. Suy nghĩ nhiều để làm gì chứ? Nghĩ tới đây, Trương Minh Vũ mỉm cười thoải mái, gật đầu thật mạnh một cái. Ba chị em Hạ Hâm Điềm đều sửng sốt. Các cô ấy đều không ngờ Trương Minh Vũ có thể điều chỉnh tâm lý nhanh như vậy. Ba cô gái liếc nhìn nhau, khóe miệng đều nở một nụ cười thật tươi. Liễu Thanh Duyệt đứng dậy, nói: "Vậy được rồi, dẫu sao chúng ta còn một tuần để chuẩn bị, giờ chúng ta cũng chẳng có gì để bàn tiếp cả". Hạ Hâm Điềm và Tô Mang đều đứng dậy. Các cô ấy đều hiểu rõ. Điểm then chốt... là nhớ Trương Minh Vũ mà thôi. Trương Minh Vũ hơi sửng sốt, nhưng cũng không nói gì thêm. Ông cụ Lâm nãy giờ vẫn luôn giữ một nụ cười hiền lành trên mặt. Hiện giờ ông cụ chẳng có năng lực làm được bất kì điều gì. Mọi chuyện đành dựa vào Trương Minh Vũ. Còn về việc Trương Minh Vũ phải giải quyết ra sao, đây lại không phải là chuyện ông cụ có thể lo nghĩ. Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa cũng đứng dậy. Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, hôm nay cứ đến đây thôi đã, đợi mai khi bắt tay vào việc xử lí nhà họ Hà với nhà họ Dịch, xin làm phiền hai vị vậy". Trần Đại Phú khách sáo hồi đáp: "Xin sẵn sàng đợi lệnh cậu mọi lúc". Trương Minh Vũ sửng sốt. Vội vàng như vậy để làm gì? Anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Tô Mang đã kéo anh về phía cửa. Liễu Thanh Duyệt và Hạ Hâm Điềm cũng nhanh nhẹn bước theo. Trương Minh Vũ hoang mang lắm. Bốn người nhanh chóng ra tới cửa biệt thự. Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện chiếc Roll - Royce Phantom đã dừng trước cửa. Liễu Thanh Duyệt mở cửa xe. Tô Mang đẩy nhẹ một cái, Trương Minh Vũ bị đẩy vào trong xe. Ba cô gái cũng lên xe. Rầm! Cửa xe đóng sầm lại. Trương Minh Vũ nghiêng đầu nhìn qua nơi khác, tình cờ bắt gặp nụ cười xấu xa xuất hiện rất chỉnh tề trên mặt ba người chị...
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vậy rốt cuộc ai là kẻ chỉ huy Thần Ẩn? Mục đích là gì?
Quá nhiều điều chưa biết, đầu óc anh cũng trở nên mờ mịt.
Anh thật không biết nên làm gì lúc này!
Haiz.
Suy ngẫm một lát, anh lặng lẽ thở dài.
Ba chị em Tô Mang thấy thế, đều đau lòng vô cùng.
Hạ Hâm Điềm khuyên bảo: "Đừng quá sầu lo vì việc đó, em cần phải nhanh chóng trưởng thành, khó khăn trong tương lai sẽ còn nhiều gấp trăm lần".
"Chút chuyện đó mà em đã không chịu nổi thì sau này phải làm sao?"
Trương Minh Vũ nghe nói thế, trái tim lập tức tăng tốc.
Gấp trăm lần?
Hồi lâu sau, lòng anh mới từ từ bình tĩnh lại.
Hạ Hâm Điềm nói đúng.
Muốn trưởng thành, việc đầu tiên là tinh thần phải đủ mạnh, tâm lý đủ cứng cỏi.
Sầu lo không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.
Hiện giờ tổng thể thực lực của anh đã đạt đến mức độ nhất định, chuyện tới đâu tính tới đó vậy.
Suy nghĩ nhiều để làm gì chứ?
Nghĩ tới đây, Trương Minh Vũ mỉm cười thoải mái, gật đầu thật mạnh một cái.
Ba chị em Hạ Hâm Điềm đều sửng sốt.
Các cô ấy đều không ngờ Trương Minh Vũ có thể điều chỉnh tâm lý nhanh như vậy.
Ba cô gái liếc nhìn nhau, khóe miệng đều nở một nụ cười thật tươi.
Liễu Thanh Duyệt đứng dậy, nói: "Vậy được rồi, dẫu sao chúng ta còn một tuần để chuẩn bị, giờ chúng ta cũng chẳng có gì để bàn tiếp cả".
Hạ Hâm Điềm và Tô Mang đều đứng dậy.
Các cô ấy đều hiểu rõ.
Điểm then chốt... là nhớ Trương Minh Vũ mà thôi.
Trương Minh Vũ hơi sửng sốt, nhưng cũng không nói gì thêm.
Ông cụ Lâm nãy giờ vẫn luôn giữ một nụ cười hiền lành trên mặt.
Hiện giờ ông cụ chẳng có năng lực làm được bất kì điều gì.
Mọi chuyện đành dựa vào Trương Minh Vũ.
Còn về việc Trương Minh Vũ phải giải quyết ra sao, đây lại không phải là chuyện ông cụ có thể lo nghĩ.
Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa cũng đứng dậy.
Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, hôm nay cứ đến đây thôi đã, đợi mai khi bắt tay vào việc xử lí nhà họ Hà với nhà họ Dịch, xin làm phiền hai vị vậy".
Trần Đại Phú khách sáo hồi đáp: "Xin sẵn sàng đợi lệnh cậu mọi lúc".
Trương Minh Vũ sửng sốt.
Vội vàng như vậy để làm gì?
Anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Tô Mang đã kéo anh về phía cửa.
Liễu Thanh Duyệt và Hạ Hâm Điềm cũng nhanh nhẹn bước theo.
Trương Minh Vũ hoang mang lắm.
Bốn người nhanh chóng ra tới cửa biệt thự.
Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện chiếc Roll - Royce Phantom đã dừng trước cửa.
Liễu Thanh Duyệt mở cửa xe.
Tô Mang đẩy nhẹ một cái, Trương Minh Vũ bị đẩy vào trong xe.
Ba cô gái cũng lên xe.
Rầm!
Cửa xe đóng sầm lại.
Trương Minh Vũ nghiêng đầu nhìn qua nơi khác, tình cờ bắt gặp nụ cười xấu xa xuất hiện rất chỉnh tề trên mặt ba người chị...
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vậy rốt cuộc ai là kẻ chỉ huy Thần Ẩn? Mục đích là gì? Quá nhiều điều chưa biết, đầu óc anh cũng trở nên mờ mịt. Anh thật không biết nên làm gì lúc này! Haiz. Suy ngẫm một lát, anh lặng lẽ thở dài. Ba chị em Tô Mang thấy thế, đều đau lòng vô cùng. Hạ Hâm Điềm khuyên bảo: "Đừng quá sầu lo vì việc đó, em cần phải nhanh chóng trưởng thành, khó khăn trong tương lai sẽ còn nhiều gấp trăm lần". "Chút chuyện đó mà em đã không chịu nổi thì sau này phải làm sao?" Trương Minh Vũ nghe nói thế, trái tim lập tức tăng tốc. Gấp trăm lần? Hồi lâu sau, lòng anh mới từ từ bình tĩnh lại. Hạ Hâm Điềm nói đúng. Muốn trưởng thành, việc đầu tiên là tinh thần phải đủ mạnh, tâm lý đủ cứng cỏi. Sầu lo không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Hiện giờ tổng thể thực lực của anh đã đạt đến mức độ nhất định, chuyện tới đâu tính tới đó vậy. Suy nghĩ nhiều để làm gì chứ? Nghĩ tới đây, Trương Minh Vũ mỉm cười thoải mái, gật đầu thật mạnh một cái. Ba chị em Hạ Hâm Điềm đều sửng sốt. Các cô ấy đều không ngờ Trương Minh Vũ có thể điều chỉnh tâm lý nhanh như vậy. Ba cô gái liếc nhìn nhau, khóe miệng đều nở một nụ cười thật tươi. Liễu Thanh Duyệt đứng dậy, nói: "Vậy được rồi, dẫu sao chúng ta còn một tuần để chuẩn bị, giờ chúng ta cũng chẳng có gì để bàn tiếp cả". Hạ Hâm Điềm và Tô Mang đều đứng dậy. Các cô ấy đều hiểu rõ. Điểm then chốt... là nhớ Trương Minh Vũ mà thôi. Trương Minh Vũ hơi sửng sốt, nhưng cũng không nói gì thêm. Ông cụ Lâm nãy giờ vẫn luôn giữ một nụ cười hiền lành trên mặt. Hiện giờ ông cụ chẳng có năng lực làm được bất kì điều gì. Mọi chuyện đành dựa vào Trương Minh Vũ. Còn về việc Trương Minh Vũ phải giải quyết ra sao, đây lại không phải là chuyện ông cụ có thể lo nghĩ. Trần Đại Phú và Hàn Thiên Hoa cũng đứng dậy. Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, hôm nay cứ đến đây thôi đã, đợi mai khi bắt tay vào việc xử lí nhà họ Hà với nhà họ Dịch, xin làm phiền hai vị vậy". Trần Đại Phú khách sáo hồi đáp: "Xin sẵn sàng đợi lệnh cậu mọi lúc". Trương Minh Vũ sửng sốt. Vội vàng như vậy để làm gì? Anh còn chưa kịp nghĩ gì thêm, Tô Mang đã kéo anh về phía cửa. Liễu Thanh Duyệt và Hạ Hâm Điềm cũng nhanh nhẹn bước theo. Trương Minh Vũ hoang mang lắm. Bốn người nhanh chóng ra tới cửa biệt thự. Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện chiếc Roll - Royce Phantom đã dừng trước cửa. Liễu Thanh Duyệt mở cửa xe. Tô Mang đẩy nhẹ một cái, Trương Minh Vũ bị đẩy vào trong xe. Ba cô gái cũng lên xe. Rầm! Cửa xe đóng sầm lại. Trương Minh Vũ nghiêng đầu nhìn qua nơi khác, tình cờ bắt gặp nụ cười xấu xa xuất hiện rất chỉnh tề trên mặt ba người chị...