Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 770
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng... đẹp trai quá... Có điều, cô còn chưa kịp cảm thán thêm, lại bỗng chú ý thấy hai cánh tay anh đang bị hai cô gái khác khoác chặt. Thịch thịch! Trái tim Lâm Kiều Hân như chìm sâu xuống, ngơ ngẩn như bị sét đánh. Khi cô đưa mắt nhìn, thấy rõ diện mạo của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô sững sờ trước nhan sắc của hai người. Đẹp quá... Nhưng... Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, thân thể bắt đầu run rẩy. Trương Minh Vũ ngang nhiên... ngoại tình! Lúc này, Lâm Diểu cũng đã tỉnh táo lại, ánh mắt bắt đầu lóe lửa giận. Lâm Kiều Hân ngơ ngẩn đứng đó, đầu óc hỗn loạn vô cùng. Chẳng phải mình rất ghét anh ta sao? Chẳng phải mình luôn khao khát được ly hôn sao? Hiện giờ đã có thể đường đường chính chính đề nghị ly hôn mà, sao lòng lại rối rắm như vậy? Lâm Kiều Hân ngơ ngác đứng lặng, cảm xúc trong lòng lúc này vô cùng hỗn loạn. Điều duy nhất cho cô cảm nhận rõ nét là... Trái tim cô sao đau đớn quá! Đau đến không thể thở nổi! Cô cũng không biết lòng mình đang nghĩ gì, nên nghĩ gì. Lâm Kiều Hân lặng lẽ cúi đầu. Trước mặt Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô không cách nào động viên mình tự tin lên. Mặc dù diện mạo không thua kém họ nhưng phong thái của hai cô gái ấy quả thực vô cùng nổi bật, lấn át mọi người. Mọi người xung quanh cũng đã phát hiện điều bất thường, tất cả đều vây lại xem. Bốn cô gái đẹp, thật quá thu hút. Lâm Diểu cắn chặt răng, lạnh lùng nói: "Trương Minh Vũ, tôi thật không ngờ anh lại là loại người như vậy". "Anh... Anh vừa thành công chút xíu đã quay lưng phản bội chị tôi! Anh có còn là người không hả?" Nói xong, cô ta tỏ ý thất vọng vô cùng. Hình tượng của Trương Minh Vũ trong lòng cô ta vừa sụp đổ tan tành. Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt bất đắc dĩ lắc đầu. Trương Minh Vũ đã hoàn toàn choáng váng. Nói gì thế? Chuyện gì thế này không biết! Lâm Kiều Hân siết chặt nắm tay, tim đau như dao cắt. Đám đông xung quanh cũng hoàn toàn hiểu ra. Người đàn ông này... một lúc chiếm được bốn mỹ nữ tuyệt thế! Cuộc đời này có còn đạo lý nữa không hả? Ngay sau đó, đám đông quay sang chỉ trỏ, tỏ ý chán ghét Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ đã trợn mắt há hốc miệng. "Kiều Hân, cô nghe tôi nói đã...", Trương Minh Vũ nôn nóng muốn giải thích.
Nhưng... đẹp trai quá...
Có điều, cô còn chưa kịp cảm thán thêm, lại bỗng chú ý thấy hai cánh tay anh đang bị hai cô gái khác khoác chặt.
Thịch thịch!
Trái tim Lâm Kiều Hân như chìm sâu xuống, ngơ ngẩn như bị sét đánh.
Khi cô đưa mắt nhìn, thấy rõ diện mạo của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô sững sờ trước nhan sắc của hai người.
Đẹp quá...
Nhưng...
Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, thân thể bắt đầu run rẩy.
Trương Minh Vũ ngang nhiên... ngoại tình!
Lúc này, Lâm Diểu cũng đã tỉnh táo lại, ánh mắt bắt đầu lóe lửa giận.
Lâm Kiều Hân ngơ ngẩn đứng đó, đầu óc hỗn loạn vô cùng.
Chẳng phải mình rất ghét anh ta sao?
Chẳng phải mình luôn khao khát được ly hôn sao?
Hiện giờ đã có thể đường đường chính chính đề nghị ly hôn mà, sao lòng lại rối rắm như vậy?
Lâm Kiều Hân ngơ ngác đứng lặng, cảm xúc trong lòng lúc này vô cùng hỗn loạn.
Điều duy nhất cho cô cảm nhận rõ nét là... Trái tim cô sao đau đớn quá!
Đau đến không thể thở nổi!
Cô cũng không biết lòng mình đang nghĩ gì, nên nghĩ gì.
Lâm Kiều Hân lặng lẽ cúi đầu.
Trước mặt Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô không cách nào động viên mình tự tin lên.
Mặc dù diện mạo không thua kém họ nhưng phong thái của hai cô gái ấy quả thực vô cùng nổi bật, lấn át mọi người.
Mọi người xung quanh cũng đã phát hiện điều bất thường, tất cả đều vây lại xem.
Bốn cô gái đẹp, thật quá thu hút.
Lâm Diểu cắn chặt răng, lạnh lùng nói: "Trương Minh Vũ, tôi thật không ngờ anh lại là loại người như vậy".
"Anh... Anh vừa thành công chút xíu đã quay lưng phản bội chị tôi! Anh có còn là người không hả?"
Nói xong, cô ta tỏ ý thất vọng vô cùng.
Hình tượng của Trương Minh Vũ trong lòng cô ta vừa sụp đổ tan tành.
Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt bất đắc dĩ lắc đầu.
Trương Minh Vũ đã hoàn toàn choáng váng.
Nói gì thế?
Chuyện gì thế này không biết!
Lâm Kiều Hân siết chặt nắm tay, tim đau như dao cắt.
Đám đông xung quanh cũng hoàn toàn hiểu ra.
Người đàn ông này... một lúc chiếm được bốn mỹ nữ tuyệt thế!
Cuộc đời này có còn đạo lý nữa không hả?
Ngay sau đó, đám đông quay sang chỉ trỏ, tỏ ý chán ghét Trương Minh Vũ.
Trương Minh Vũ đã trợn mắt há hốc miệng.
"Kiều Hân, cô nghe tôi nói đã...", Trương Minh Vũ nôn nóng muốn giải thích.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Nhưng... đẹp trai quá... Có điều, cô còn chưa kịp cảm thán thêm, lại bỗng chú ý thấy hai cánh tay anh đang bị hai cô gái khác khoác chặt. Thịch thịch! Trái tim Lâm Kiều Hân như chìm sâu xuống, ngơ ngẩn như bị sét đánh. Khi cô đưa mắt nhìn, thấy rõ diện mạo của Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô sững sờ trước nhan sắc của hai người. Đẹp quá... Nhưng... Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, thân thể bắt đầu run rẩy. Trương Minh Vũ ngang nhiên... ngoại tình! Lúc này, Lâm Diểu cũng đã tỉnh táo lại, ánh mắt bắt đầu lóe lửa giận. Lâm Kiều Hân ngơ ngẩn đứng đó, đầu óc hỗn loạn vô cùng. Chẳng phải mình rất ghét anh ta sao? Chẳng phải mình luôn khao khát được ly hôn sao? Hiện giờ đã có thể đường đường chính chính đề nghị ly hôn mà, sao lòng lại rối rắm như vậy? Lâm Kiều Hân ngơ ngác đứng lặng, cảm xúc trong lòng lúc này vô cùng hỗn loạn. Điều duy nhất cho cô cảm nhận rõ nét là... Trái tim cô sao đau đớn quá! Đau đến không thể thở nổi! Cô cũng không biết lòng mình đang nghĩ gì, nên nghĩ gì. Lâm Kiều Hân lặng lẽ cúi đầu. Trước mặt Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt, cô không cách nào động viên mình tự tin lên. Mặc dù diện mạo không thua kém họ nhưng phong thái của hai cô gái ấy quả thực vô cùng nổi bật, lấn át mọi người. Mọi người xung quanh cũng đã phát hiện điều bất thường, tất cả đều vây lại xem. Bốn cô gái đẹp, thật quá thu hút. Lâm Diểu cắn chặt răng, lạnh lùng nói: "Trương Minh Vũ, tôi thật không ngờ anh lại là loại người như vậy". "Anh... Anh vừa thành công chút xíu đã quay lưng phản bội chị tôi! Anh có còn là người không hả?" Nói xong, cô ta tỏ ý thất vọng vô cùng. Hình tượng của Trương Minh Vũ trong lòng cô ta vừa sụp đổ tan tành. Tô Mang và Liễu Thanh Duyệt bất đắc dĩ lắc đầu. Trương Minh Vũ đã hoàn toàn choáng váng. Nói gì thế? Chuyện gì thế này không biết! Lâm Kiều Hân siết chặt nắm tay, tim đau như dao cắt. Đám đông xung quanh cũng hoàn toàn hiểu ra. Người đàn ông này... một lúc chiếm được bốn mỹ nữ tuyệt thế! Cuộc đời này có còn đạo lý nữa không hả? Ngay sau đó, đám đông quay sang chỉ trỏ, tỏ ý chán ghét Trương Minh Vũ. Trương Minh Vũ đã trợn mắt há hốc miệng. "Kiều Hân, cô nghe tôi nói đã...", Trương Minh Vũ nôn nóng muốn giải thích.