Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 784

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lục Chính Đình kiêu ngạo cười lớn: "Ha ha ha! Chẳng phải mày điên cuồng lắm sao? Mày có giỏi thì lên đi!"  Khóe miệng Trương Minh Vũ không nhịn được co giật!  Thằng khốn này...  Bốn cô gái nhíu mày.  Không ai ngờ được Lục Chính Đình lại không biết xấu hổ như vậy!  Còn dám báo cảnh sát?  "Ha ha ha!"  Chu Vân Phong không kìm được điên cuồng mỉm cười, dường như cười đến mức nước mắt cũng ứa ra!  Trong ánh mắt của bọn họ chỉ còn sự khinh khỉnh!  Nữ đội trưởng đội cảnh sát không khỏi nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Ai báo cảnh sát vậy?"  Giọng nói này rất dễ nghe.  Lục Chính Đình không kìm được kích động nói: "Đội trưởng, đây là..."  Nhưng chưa nói xong, tầm nhìn của Lục Chính Đình đã đông cứng lại!  Hắn cứ nhìn chằm chằm lên người nữ đội trưởng!  Mọi người sững sờ!  Đến lúc này mới nhìn về phía nữ đội trưởng!  Tất cả mọi người lập tức hóa đá!  Đẹp quá! Quá là đẹp luôn!  Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt mê người, trong mắt phản chiếu người đối diện!  Chiếc mũi cao, đôi môi quấn hút...  Chẳng hề thua kém mấy chị em Liễu Thanh Duyệt!  Ực!  Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp!  Một lúc sau, mọi người mới hoàn hồn lại.  Bởi vì ban nãy vừa gặp bọn Liễu Thanh Duyệt.  Tuy nhiên Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ nhiều, cơn đau từ vùng eo truyền đến!  Hít!  Trương Minh Vũ hít lạnh một hơi!  Liễu Thanh Duyệt vui vẻ nói: "Chị không bằng cô ấy sao?"  Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Chị đẹp hơn cô ấy nhiều ạ!"  Hừ!  Liễu Thanh Duyệt kiêu ngạo hừ một tiếng, lúc này mới thả ra.  Nữ đội trưởng Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Tôi hỏi ai báo cảnh sát!"  Lục Chính Đình giật mình, giờ mới hoàn hồn.  Trong ánh mắt vẫn lóe lên sự thèm thuồng!  Một lúc sau, Lục Chính Đình mới tức giận lên tiếng: "Tôi báo! Là hắn! Hắn đánh tôi, tự dưng đánh tôi!"  "Cô xem xem, hắn hạ hết mấy người bọn tôi!"  "Đội trưởng, cô mau xử lý hắn giúp tôi! Tôi là cậu chủ nhà họ Lục của Tĩnh Châu đó!"

Lục Chính Đình kiêu ngạo cười lớn: "Ha ha ha! Chẳng phải mày điên cuồng lắm sao? Mày có giỏi thì lên đi!"  

Khóe miệng Trương Minh Vũ không nhịn được co giật!  

Thằng khốn này...  

Bốn cô gái nhíu mày.  

Không ai ngờ được Lục Chính Đình lại không biết xấu hổ như vậy!  

Còn dám báo cảnh sát?  

"Ha ha ha!"  

Chu Vân Phong không kìm được điên cuồng mỉm cười, dường như cười đến mức nước mắt cũng ứa ra!  

Trong ánh mắt của bọn họ chỉ còn sự khinh khỉnh!  

Nữ đội trưởng đội cảnh sát không khỏi nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Ai báo cảnh sát vậy?"  

Giọng nói này rất dễ nghe.  

Lục Chính Đình không kìm được kích động nói: "Đội trưởng, đây là..."  

Nhưng chưa nói xong, tầm nhìn của Lục Chính Đình đã đông cứng lại!  

Hắn cứ nhìn chằm chằm lên người nữ đội trưởng!  

Mọi người sững sờ!  

Đến lúc này mới nhìn về phía nữ đội trưởng!  

Tất cả mọi người lập tức hóa đá!  

Đẹp quá! Quá là đẹp luôn!  

Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  

Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt mê người, trong mắt phản chiếu người đối diện!  

Chiếc mũi cao, đôi môi quấn hút...  

Chẳng hề thua kém mấy chị em Liễu Thanh Duyệt!  

Ực!  

Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp!  

Một lúc sau, mọi người mới hoàn hồn lại.  

Bởi vì ban nãy vừa gặp bọn Liễu Thanh Duyệt.  

Tuy nhiên Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ nhiều, cơn đau từ vùng eo truyền đến!  

Hít!  

Trương Minh Vũ hít lạnh một hơi!  

Liễu Thanh Duyệt vui vẻ nói: "Chị không bằng cô ấy sao?"  

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Chị đẹp hơn cô ấy nhiều ạ!"  

Hừ!  

Liễu Thanh Duyệt kiêu ngạo hừ một tiếng, lúc này mới thả ra.  

Nữ đội trưởng Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Tôi hỏi ai báo cảnh sát!"  

Lục Chính Đình giật mình, giờ mới hoàn hồn.  

Trong ánh mắt vẫn lóe lên sự thèm thuồng!  

Một lúc sau, Lục Chính Đình mới tức giận lên tiếng: "Tôi báo! Là hắn! Hắn đánh tôi, tự dưng đánh tôi!"  

"Cô xem xem, hắn hạ hết mấy người bọn tôi!"  

"Đội trưởng, cô mau xử lý hắn giúp tôi! Tôi là cậu chủ nhà họ Lục của Tĩnh Châu đó!"

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Lục Chính Đình kiêu ngạo cười lớn: "Ha ha ha! Chẳng phải mày điên cuồng lắm sao? Mày có giỏi thì lên đi!"  Khóe miệng Trương Minh Vũ không nhịn được co giật!  Thằng khốn này...  Bốn cô gái nhíu mày.  Không ai ngờ được Lục Chính Đình lại không biết xấu hổ như vậy!  Còn dám báo cảnh sát?  "Ha ha ha!"  Chu Vân Phong không kìm được điên cuồng mỉm cười, dường như cười đến mức nước mắt cũng ứa ra!  Trong ánh mắt của bọn họ chỉ còn sự khinh khỉnh!  Nữ đội trưởng đội cảnh sát không khỏi nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Ai báo cảnh sát vậy?"  Giọng nói này rất dễ nghe.  Lục Chính Đình không kìm được kích động nói: "Đội trưởng, đây là..."  Nhưng chưa nói xong, tầm nhìn của Lục Chính Đình đã đông cứng lại!  Hắn cứ nhìn chằm chằm lên người nữ đội trưởng!  Mọi người sững sờ!  Đến lúc này mới nhìn về phía nữ đội trưởng!  Tất cả mọi người lập tức hóa đá!  Đẹp quá! Quá là đẹp luôn!  Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!  Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt mê người, trong mắt phản chiếu người đối diện!  Chiếc mũi cao, đôi môi quấn hút...  Chẳng hề thua kém mấy chị em Liễu Thanh Duyệt!  Ực!  Tiếng nuốt nước bọt vang lên liên tiếp!  Một lúc sau, mọi người mới hoàn hồn lại.  Bởi vì ban nãy vừa gặp bọn Liễu Thanh Duyệt.  Tuy nhiên Trương Minh Vũ chưa kịp nghĩ nhiều, cơn đau từ vùng eo truyền đến!  Hít!  Trương Minh Vũ hít lạnh một hơi!  Liễu Thanh Duyệt vui vẻ nói: "Chị không bằng cô ấy sao?"  Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Chị đẹp hơn cô ấy nhiều ạ!"  Hừ!  Liễu Thanh Duyệt kiêu ngạo hừ một tiếng, lúc này mới thả ra.  Nữ đội trưởng Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Tôi hỏi ai báo cảnh sát!"  Lục Chính Đình giật mình, giờ mới hoàn hồn.  Trong ánh mắt vẫn lóe lên sự thèm thuồng!  Một lúc sau, Lục Chính Đình mới tức giận lên tiếng: "Tôi báo! Là hắn! Hắn đánh tôi, tự dưng đánh tôi!"  "Cô xem xem, hắn hạ hết mấy người bọn tôi!"  "Đội trưởng, cô mau xử lý hắn giúp tôi! Tôi là cậu chủ nhà họ Lục của Tĩnh Châu đó!"

Chương 784