Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 792

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bởi vì... Trương Minh Vũ đang ngồi xổm trước mặt họ mỉm cười vô hại...  Xong rồi, ăn đòn rồi...  Vừa ngẩng đầu, tiếng bạt tai đã vang lên: "Bốp!"  Cái tát in hằn trên mặt hắn!  Chu Vân Phong run rẩy nói: "Trương Minh Vũ! đây là đồn cảnh sát! Mày... mày muốn chết hả?"  Đáp lời anh ta là một cái tát y hệt: "Bốp!"  Phòng thẩm vấn lại vang lên âm thanh rất nhịp nhàng.  Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp!  Không biết bao lâu sau Trương Minh Vũ mới cảm thấy đau tay, tiếng kêu đau đớn mới dừng lại.  Trương Minh Vũ cười hỏi: "Cậu chủ Lục, tao không biết đắc tội với mày có hậu quả thế nào, mày nói cho tao biết đi!"  Lục Chính Đình khó khăn thở hổn hển, lạnh lùng nói: "Mày... mày..."  "Bốp!"  Lục Chính Đình sững sờ!  Phòng thẩm vấn tối đen như tràn ngập sao!  Trương Minh Vũ đứng dậy, duỗi cái lưng đau mỏi!  Đánh mệt rồi!  Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên.  Trương Minh Vũ sững sờ, vội vàng quay lại chỗ của mình, im lặng ngồi chờ.  Anh giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.  Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn, phát hiện ra Tần Minh Nguyệt đang cúi đầu đi vào. "Thẩm vấn được kha khá rồi", Trương Minh Vũ cười tươi như hoa. Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Biết ai ra tay trước...." Nhưng chưa kịp nói xong, Tần Minh Nguyệt đã sững sờ! Cô ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ mỉm cười tươi roi rói. Tần Minh Nguyệt nhíu mày, nhìn quanh phòng phát hiện ra có mấy người đang đau đớn nằm dưới đất! Đặc biệt là Chu Vân Phong và Lục Chính Đình, thở hổn hển một cách khó khăn! Cái này... Tần Minh Nguyệt sững sờ. Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra!  Trương Minh Vũ cười, dõng dạc nói: "Đội trưởng, cô phải quản lý thật tốt nhé! Đám người này đánh nhau trong phòng thẩm vấn!"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bởi vì... Trương Minh Vũ đang ngồi xổm trước mặt họ mỉm cười vô hại...  

Xong rồi, ăn đòn rồi...  

Vừa ngẩng đầu, tiếng bạt tai đã vang lên: "Bốp!"  

Cái tát in hằn trên mặt hắn!  

Chu Vân Phong run rẩy nói: "Trương Minh Vũ! đây là đồn cảnh sát! Mày... mày muốn chết hả?"  

Đáp lời anh ta là một cái tát y hệt: "Bốp!"  

Phòng thẩm vấn lại vang lên âm thanh rất nhịp nhàng.  

Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp!  

Không biết bao lâu sau Trương Minh Vũ mới cảm thấy đau tay, tiếng kêu đau đớn mới dừng lại.  

Trương Minh Vũ cười hỏi: "Cậu chủ Lục, tao không biết đắc tội với mày có hậu quả thế nào, mày nói cho tao biết đi!"  

Lục Chính Đình khó khăn thở hổn hển, lạnh lùng nói: "Mày... mày..."  

"Bốp!"  

Lục Chính Đình sững sờ!  

Phòng thẩm vấn tối đen như tràn ngập sao!  

Trương Minh Vũ đứng dậy, duỗi cái lưng đau mỏi!  

Đánh mệt rồi!  

Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên.  

Trương Minh Vũ sững sờ, vội vàng quay lại chỗ của mình, im lặng ngồi chờ.  

Anh giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.  

Image removed.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn, phát hiện ra Tần Minh Nguyệt đang cúi đầu đi vào. 

"Thẩm vấn được kha khá rồi", Trương Minh Vũ cười tươi như hoa. 

Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Biết ai ra tay trước...." 

Nhưng chưa kịp nói xong, Tần Minh Nguyệt đã sững sờ! 

Cô ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Trương Minh Vũ! 

Trương Minh Vũ mỉm cười tươi roi rói. 

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, nhìn quanh phòng phát hiện ra có mấy người đang đau đớn nằm dưới đất! 

Đặc biệt là Chu Vân Phong và Lục Chính Đình, thở hổn hển một cách khó khăn! 

Cái này... 

Tần Minh Nguyệt sững sờ. 

Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra!  

Trương Minh Vũ cười, dõng dạc nói: "Đội trưởng, cô phải quản lý thật tốt nhé! Đám người này đánh nhau trong phòng thẩm vấn!"

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bởi vì... Trương Minh Vũ đang ngồi xổm trước mặt họ mỉm cười vô hại...  Xong rồi, ăn đòn rồi...  Vừa ngẩng đầu, tiếng bạt tai đã vang lên: "Bốp!"  Cái tát in hằn trên mặt hắn!  Chu Vân Phong run rẩy nói: "Trương Minh Vũ! đây là đồn cảnh sát! Mày... mày muốn chết hả?"  Đáp lời anh ta là một cái tát y hệt: "Bốp!"  Phòng thẩm vấn lại vang lên âm thanh rất nhịp nhàng.  Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp bốp!  Không biết bao lâu sau Trương Minh Vũ mới cảm thấy đau tay, tiếng kêu đau đớn mới dừng lại.  Trương Minh Vũ cười hỏi: "Cậu chủ Lục, tao không biết đắc tội với mày có hậu quả thế nào, mày nói cho tao biết đi!"  Lục Chính Đình khó khăn thở hổn hển, lạnh lùng nói: "Mày... mày..."  "Bốp!"  Lục Chính Đình sững sờ!  Phòng thẩm vấn tối đen như tràn ngập sao!  Trương Minh Vũ đứng dậy, duỗi cái lưng đau mỏi!  Đánh mệt rồi!  Đúng lúc này, tiếng bước chân vang lên.  Trương Minh Vũ sững sờ, vội vàng quay lại chỗ của mình, im lặng ngồi chờ.  Anh giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.  Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn, phát hiện ra Tần Minh Nguyệt đang cúi đầu đi vào. "Thẩm vấn được kha khá rồi", Trương Minh Vũ cười tươi như hoa. Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: "Biết ai ra tay trước...." Nhưng chưa kịp nói xong, Tần Minh Nguyệt đã sững sờ! Cô ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Trương Minh Vũ! Trương Minh Vũ mỉm cười tươi roi rói. Tần Minh Nguyệt nhíu mày, nhìn quanh phòng phát hiện ra có mấy người đang đau đớn nằm dưới đất! Đặc biệt là Chu Vân Phong và Lục Chính Đình, thở hổn hển một cách khó khăn! Cái này... Tần Minh Nguyệt sững sờ. Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra!  Trương Minh Vũ cười, dõng dạc nói: "Đội trưởng, cô phải quản lý thật tốt nhé! Đám người này đánh nhau trong phòng thẩm vấn!"

Chương 792