Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 798

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngã xuống, Tần Minh Nguyệt hốt hoảng giãy người.  Phịch!  Sau một tiếng động nặng nề, lưng Trương Minh Vũ đập vào nền đất một cái thật mạnh.  Cảm giác đau đớn từ lưng truyền đến.  Ôi chao!  Anh hít hà vì đau.  Thật lâu sau Trương Minh Vũ mới lấy lại tinh thần.  Cúi đầu nhìn, anh nhận ra chân của Tần Minh Nguyệt còn đang đặt trên ngực mình.  Gì đây...  Trương Minh Vũ hết hồn.  Mượn ánh đèn hiu hắt, anh tập trung nhìn lại thì hoảng sợ phát hiện Tần Minh Nguyệt đang... xoạc chân!  Một chân đè lên ngực anh!  Chân kia đè lên g*** h** ch*n anh!  Cái này...  Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, lúng túng nói: "Cô... không sao chứ? Tôi... không cố ý đâu..."  Nhưng đôi mắt Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lùng.  "Thả ra!"  Cô ta rít gào.  Chân đau chết đi được, cô ta không có sức đứng dậy nổi.  Trương Minh Vũ còn ôm chặt hơn, không chịu: "Không! Thả ra là cô lại đánh tôi, tôi đang bị còng tay cơ mà, không công bằng".  Tần Minh Nguyệt hít thở thật sâu, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh luôn.  Phù! Phù!  Tiếng th* d*c gấp gáp vang lên.  Tần Minh Nguyệt đặt tay trái ra trước ngực làm một tư thế cực kỳ lạ lùng.  Trương Minh Vũ nghệt mặt.  Thế này là đang làm gì thế nhỉ?  Tần Minh Nguyệt th* d*c một lúc rồi đặt tay xuống.  Tia tàn khốc hiện lên trong mắt, cô ta chống hai tay xuống đất rồi bỗng nhấc người lên.  Hai chân từ từ thu lại, cơ thể cũng bắt đầu đứng thẳng lên.  Trời đất ơi!  Thế mà cũng được hả?  Mắt Trương Minh Vũ trợn to đến nỗi sắp rớt ra ngoài, lòng đầy hoảng loạn.  Một lúc sau, Tần Minh Nguyệt đã đứng lên được nhưng một chân vẫn bị Trương Minh Vũ cầm.  Cô ta khẽ cắn răng, dồn lực vào chân.  Dùng hết sức bình sinh rút ra.  Trương Minh Vũ lập tức thấy một lực lớn tác dụng lên người mình.  Anh dùng mọi cách vẫn không thể giữ được chân cô ta.  Cô ta rút chân đi rồi!  Trương Minh Vũ hốt hoảng đứng dậy.  

Trương Minh Vũ ngã xuống, Tần Minh Nguyệt hốt hoảng giãy người.  

Phịch!  

Sau một tiếng động nặng nề, lưng Trương Minh Vũ đập vào nền đất một cái thật mạnh.  

Cảm giác đau đớn từ lưng truyền đến.  

Ôi chao!  

Anh hít hà vì đau.  

Thật lâu sau Trương Minh Vũ mới lấy lại tinh thần.  

Cúi đầu nhìn, anh nhận ra chân của Tần Minh Nguyệt còn đang đặt trên ngực mình.  

Gì đây...  

Trương Minh Vũ hết hồn.  

Mượn ánh đèn hiu hắt, anh tập trung nhìn lại thì hoảng sợ phát hiện Tần Minh Nguyệt đang... xoạc chân!  

Một chân đè lên ngực anh!  

Chân kia đè lên g*** h** ch*n anh!  

Cái này...  

Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, lúng túng nói: "Cô... không sao chứ? Tôi... không cố ý đâu..."  

Nhưng đôi mắt Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lùng.  

"Thả ra!"  

Cô ta rít gào.  

Chân đau chết đi được, cô ta không có sức đứng dậy nổi.  

Trương Minh Vũ còn ôm chặt hơn, không chịu: "Không! Thả ra là cô lại đánh tôi, tôi đang bị còng tay cơ mà, không công bằng".  

Tần Minh Nguyệt hít thở thật sâu, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh luôn.  

Phù! Phù!  

Tiếng th* d*c gấp gáp vang lên.  

Tần Minh Nguyệt đặt tay trái ra trước ngực làm một tư thế cực kỳ lạ lùng.  

Trương Minh Vũ nghệt mặt.  

Thế này là đang làm gì thế nhỉ?  

Tần Minh Nguyệt th* d*c một lúc rồi đặt tay xuống.  

Tia tàn khốc hiện lên trong mắt, cô ta chống hai tay xuống đất rồi bỗng nhấc người lên.  

Hai chân từ từ thu lại, cơ thể cũng bắt đầu đứng thẳng lên.  

Trời đất ơi!  

Thế mà cũng được hả?  

Mắt Trương Minh Vũ trợn to đến nỗi sắp rớt ra ngoài, lòng đầy hoảng loạn.  

Một lúc sau, Tần Minh Nguyệt đã đứng lên được nhưng một chân vẫn bị Trương Minh Vũ cầm.  

Cô ta khẽ cắn răng, dồn lực vào chân.  

Dùng hết sức bình sinh rút ra.  

Trương Minh Vũ lập tức thấy một lực lớn tác dụng lên người mình.  

Anh dùng mọi cách vẫn không thể giữ được chân cô ta.  

Cô ta rút chân đi rồi!  

Trương Minh Vũ hốt hoảng đứng dậy.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trương Minh Vũ ngã xuống, Tần Minh Nguyệt hốt hoảng giãy người.  Phịch!  Sau một tiếng động nặng nề, lưng Trương Minh Vũ đập vào nền đất một cái thật mạnh.  Cảm giác đau đớn từ lưng truyền đến.  Ôi chao!  Anh hít hà vì đau.  Thật lâu sau Trương Minh Vũ mới lấy lại tinh thần.  Cúi đầu nhìn, anh nhận ra chân của Tần Minh Nguyệt còn đang đặt trên ngực mình.  Gì đây...  Trương Minh Vũ hết hồn.  Mượn ánh đèn hiu hắt, anh tập trung nhìn lại thì hoảng sợ phát hiện Tần Minh Nguyệt đang... xoạc chân!  Một chân đè lên ngực anh!  Chân kia đè lên g*** h** ch*n anh!  Cái này...  Trương Minh Vũ trợn trừng hai mắt, lúng túng nói: "Cô... không sao chứ? Tôi... không cố ý đâu..."  Nhưng đôi mắt Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lùng.  "Thả ra!"  Cô ta rít gào.  Chân đau chết đi được, cô ta không có sức đứng dậy nổi.  Trương Minh Vũ còn ôm chặt hơn, không chịu: "Không! Thả ra là cô lại đánh tôi, tôi đang bị còng tay cơ mà, không công bằng".  Tần Minh Nguyệt hít thở thật sâu, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh luôn.  Phù! Phù!  Tiếng th* d*c gấp gáp vang lên.  Tần Minh Nguyệt đặt tay trái ra trước ngực làm một tư thế cực kỳ lạ lùng.  Trương Minh Vũ nghệt mặt.  Thế này là đang làm gì thế nhỉ?  Tần Minh Nguyệt th* d*c một lúc rồi đặt tay xuống.  Tia tàn khốc hiện lên trong mắt, cô ta chống hai tay xuống đất rồi bỗng nhấc người lên.  Hai chân từ từ thu lại, cơ thể cũng bắt đầu đứng thẳng lên.  Trời đất ơi!  Thế mà cũng được hả?  Mắt Trương Minh Vũ trợn to đến nỗi sắp rớt ra ngoài, lòng đầy hoảng loạn.  Một lúc sau, Tần Minh Nguyệt đã đứng lên được nhưng một chân vẫn bị Trương Minh Vũ cầm.  Cô ta khẽ cắn răng, dồn lực vào chân.  Dùng hết sức bình sinh rút ra.  Trương Minh Vũ lập tức thấy một lực lớn tác dụng lên người mình.  Anh dùng mọi cách vẫn không thể giữ được chân cô ta.  Cô ta rút chân đi rồi!  Trương Minh Vũ hốt hoảng đứng dậy.  

Chương 798