Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 801

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đi được mấy bước cô ta mới giật mình hoàn hồn.  Cô ta mới là người bị thiệt mà!  Tần Minh Nguyệt dừng bước, trong đôi mắt hừng hực lửa giận.  Lòng Trương Minh Vũ giật thót.  Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói: "Đánh cảnh sát, ẩu đả, còn... trêu đùa tôi!"  "Ngoan ngoãn ở đây một năm đi, đừng hòng nghĩ tới chuyện được thả!"  Câu này vừa vang lên thì Trương Minh Vũ sững sờ.  Một năm?  Mẹ nó, một năm nữa mới thả thì còn gì là thanh xuân!  Trương Minh Vũ vội vàng chất vấn: "Cô... cô làm vậy là lợi dụng chức vụ để trả thù tư! Chứng cứ đâu?"  Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, lạnh lùng đáp: "Camera theo dõi tại khách sạn, vết thương trên người các cảnh sát, và cả... và cả môi tôi... tôi có thể đi xét nghiệm ngay bây giờ!"  Ực!  Trương Minh Vũ ngây ra như phỗng.  Sao lại có người tàn nhẫn như thế chứ?  Anh hít sâu một hơi rồi tỏ ra khó chịu: "Bà chị à, tất cả là do cô đùa giỡn tôi trước thôi! Cô mà không đánh trước thì đã không ra nông nỗi này rồi!"  Tần Minh Nguyệt cười lạnh: "Anh có ý kiến gì thì hôm nay cũng không ra khỏi cái phòng này được đâu!"  "À không, là năm nay!"  Nói xong, tâm trạng cô ta sảng khoái quá chừng.  Trương Minh Vũ bắt đầu trở nên sốt ruột, không biết nên giải quyết thế nào.  Tần Minh Nguyệt trào phúng: "Không phải anh giỏi đánh nhau lắm sao? Ngon thì đánh đi này?"  Đánh...  Trương Minh Vũ nắm chặt quả đấm, cực kỳ tức tối.  Không được, anh không thể nào ở đây một năm được!  Nhưng bây giờ anh không nghĩ ra được cách nào khác.  Người ta có chứng cứ mà...  Tần Minh Nguyệt thấy vậy thì đắc ý ra mặt, trêu tức anh: "Sao nào?"  Trương Minh Vũ cúi đầu, không chối được một câu.  Tần Minh Nguyệt được đà lấn tới: "Hồi nãy thấy anh phách lối lắm mà? Vừa ăn cướp vừa la làng, không biết đã giở trò này bao nhiêu lần rồi đây!"  "Sao giấu bản lĩnh đó đi rồi?"  Trương Minh Vũ không phản bác nổi một câu nào.  Sự chuyển biến này... thật sự là quá nhanh...  Tần Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực, nở nụ cười nghiền ngẫm: "Một năm là quá hời cho anh rồi. Đợi tới ngày anh được thả rồi hẵng tính!"  Dứt lời, vẻ tức giận hiện lên trong mắt cô ta.  Đương nhiên Trương Minh Vũ biết cô ta nói đến chuyện gì.  Nhưng giờ đây anh chẳng còn tâm trạng gì để nghĩ về chuyện đó, tìm cách thoát khỏi đây mới là quan trọng nhất!  Biểu hiện của Trương Minh Vũ vẫn chưa thể làm Tần Minh Nguyệt nguôi giận. Cô ta vẫn chưa trút hết cơn tức giận của mình. 

Đi được mấy bước cô ta mới giật mình hoàn hồn.  

Cô ta mới là người bị thiệt mà!  

Tần Minh Nguyệt dừng bước, trong đôi mắt hừng hực lửa giận.  

Lòng Trương Minh Vũ giật thót.  

Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói: "Đánh cảnh sát, ẩu đả, còn... trêu đùa tôi!"  

"Ngoan ngoãn ở đây một năm đi, đừng hòng nghĩ tới chuyện được thả!"  

Câu này vừa vang lên thì Trương Minh Vũ sững sờ.  

Một năm?  

Mẹ nó, một năm nữa mới thả thì còn gì là thanh xuân!  

Trương Minh Vũ vội vàng chất vấn: "Cô... cô làm vậy là lợi dụng chức vụ để trả thù tư! Chứng cứ đâu?"  

Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, lạnh lùng đáp: "Camera theo dõi tại khách sạn, vết thương trên người các cảnh sát, và cả... và cả môi tôi... tôi có thể đi xét nghiệm ngay bây giờ!"  

Ực!  

Trương Minh Vũ ngây ra như phỗng.  

Sao lại có người tàn nhẫn như thế chứ?  

Anh hít sâu một hơi rồi tỏ ra khó chịu: "Bà chị à, tất cả là do cô đùa giỡn tôi trước thôi! Cô mà không đánh trước thì đã không ra nông nỗi này rồi!"  

Tần Minh Nguyệt cười lạnh: "Anh có ý kiến gì thì hôm nay cũng không ra khỏi cái phòng này được đâu!"  

"À không, là năm nay!"  

Nói xong, tâm trạng cô ta sảng khoái quá chừng.  

Trương Minh Vũ bắt đầu trở nên sốt ruột, không biết nên giải quyết thế nào.  

Tần Minh Nguyệt trào phúng: "Không phải anh giỏi đánh nhau lắm sao? Ngon thì đánh đi này?"  

Đánh...  

Trương Minh Vũ nắm chặt quả đấm, cực kỳ tức tối.  

Không được, anh không thể nào ở đây một năm được!  

Nhưng bây giờ anh không nghĩ ra được cách nào khác.  

Người ta có chứng cứ mà...  

Tần Minh Nguyệt thấy vậy thì đắc ý ra mặt, trêu tức anh: "Sao nào?"  

Trương Minh Vũ cúi đầu, không chối được một câu.  

Tần Minh Nguyệt được đà lấn tới: "Hồi nãy thấy anh phách lối lắm mà? Vừa ăn cướp vừa la làng, không biết đã giở trò này bao nhiêu lần rồi đây!"  

"Sao giấu bản lĩnh đó đi rồi?"  

Trương Minh Vũ không phản bác nổi một câu nào.  

Sự chuyển biến này... thật sự là quá nhanh...  

Tần Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực, nở nụ cười nghiền ngẫm: "Một năm là quá hời cho anh rồi. Đợi tới ngày anh được thả rồi hẵng tính!"  

Dứt lời, vẻ tức giận hiện lên trong mắt cô ta.  

Đương nhiên Trương Minh Vũ biết cô ta nói đến chuyện gì.  

Nhưng giờ đây anh chẳng còn tâm trạng gì để nghĩ về chuyện đó, tìm cách thoát khỏi đây mới là quan trọng nhất!  

Biểu hiện của Trương Minh Vũ vẫn chưa thể làm Tần Minh Nguyệt nguôi giận. Cô ta vẫn chưa trút hết cơn tức giận của mình. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Đi được mấy bước cô ta mới giật mình hoàn hồn.  Cô ta mới là người bị thiệt mà!  Tần Minh Nguyệt dừng bước, trong đôi mắt hừng hực lửa giận.  Lòng Trương Minh Vũ giật thót.  Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói: "Đánh cảnh sát, ẩu đả, còn... trêu đùa tôi!"  "Ngoan ngoãn ở đây một năm đi, đừng hòng nghĩ tới chuyện được thả!"  Câu này vừa vang lên thì Trương Minh Vũ sững sờ.  Một năm?  Mẹ nó, một năm nữa mới thả thì còn gì là thanh xuân!  Trương Minh Vũ vội vàng chất vấn: "Cô... cô làm vậy là lợi dụng chức vụ để trả thù tư! Chứng cứ đâu?"  Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, lạnh lùng đáp: "Camera theo dõi tại khách sạn, vết thương trên người các cảnh sát, và cả... và cả môi tôi... tôi có thể đi xét nghiệm ngay bây giờ!"  Ực!  Trương Minh Vũ ngây ra như phỗng.  Sao lại có người tàn nhẫn như thế chứ?  Anh hít sâu một hơi rồi tỏ ra khó chịu: "Bà chị à, tất cả là do cô đùa giỡn tôi trước thôi! Cô mà không đánh trước thì đã không ra nông nỗi này rồi!"  Tần Minh Nguyệt cười lạnh: "Anh có ý kiến gì thì hôm nay cũng không ra khỏi cái phòng này được đâu!"  "À không, là năm nay!"  Nói xong, tâm trạng cô ta sảng khoái quá chừng.  Trương Minh Vũ bắt đầu trở nên sốt ruột, không biết nên giải quyết thế nào.  Tần Minh Nguyệt trào phúng: "Không phải anh giỏi đánh nhau lắm sao? Ngon thì đánh đi này?"  Đánh...  Trương Minh Vũ nắm chặt quả đấm, cực kỳ tức tối.  Không được, anh không thể nào ở đây một năm được!  Nhưng bây giờ anh không nghĩ ra được cách nào khác.  Người ta có chứng cứ mà...  Tần Minh Nguyệt thấy vậy thì đắc ý ra mặt, trêu tức anh: "Sao nào?"  Trương Minh Vũ cúi đầu, không chối được một câu.  Tần Minh Nguyệt được đà lấn tới: "Hồi nãy thấy anh phách lối lắm mà? Vừa ăn cướp vừa la làng, không biết đã giở trò này bao nhiêu lần rồi đây!"  "Sao giấu bản lĩnh đó đi rồi?"  Trương Minh Vũ không phản bác nổi một câu nào.  Sự chuyển biến này... thật sự là quá nhanh...  Tần Minh Nguyệt khoanh tay trước ngực, nở nụ cười nghiền ngẫm: "Một năm là quá hời cho anh rồi. Đợi tới ngày anh được thả rồi hẵng tính!"  Dứt lời, vẻ tức giận hiện lên trong mắt cô ta.  Đương nhiên Trương Minh Vũ biết cô ta nói đến chuyện gì.  Nhưng giờ đây anh chẳng còn tâm trạng gì để nghĩ về chuyện đó, tìm cách thoát khỏi đây mới là quan trọng nhất!  Biểu hiện của Trương Minh Vũ vẫn chưa thể làm Tần Minh Nguyệt nguôi giận. Cô ta vẫn chưa trút hết cơn tức giận của mình. 

Chương 801