Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 804

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tần Minh Nguyệt cắn răng, lạnh lùng nói với ánh mắt giận dữ: "Cục trưởng, ông muốn lợi dụng chức vụ làm việc tư à?"  Trương Minh Vũ ngạc nhiên.  Một đội trưởng nho nhỏ mà dám nói kiểu đó với cục trưởng?  Điên rồi hả?  Nhưng điều làm anh bất ngờ hơn là... cục trưởng không hề bực mình mà còn tỏ ra bất lực!  Chuyện này...  Trương Minh Vũ không thể không quan sát Tần Minh Nguyệt.  Người phụ nữ này không đơn giản chút nào...  Một lúc sau, cục trưởng nói một cách khó khăn: "Thôi nào Minh Nguyệt, chuyện này tôi đã quyết, nếu cô thấy có gì không ổn có thể xin chỉ thị cấp trên".  "Nhưng tôi cũng được lệnh từ cấp trên đấy thôi".  "Người này vô tội!"  Hít hà!  Tiếng hít sâu bỗng nhiên vang lên.  Ba cảnh sát đứng ở cửa thẫn thờ.  Vết thương trên người họ rành rành ra đó, chứng cứ rõ ràng thế mà!  Sao lại nói là... vô tội chứ?  Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, bắt đầu thở mạnh vì tức.  Cô ta khó chịu kinh khủng!  Đôi mắt Trương Minh Vũ đầy suy nghĩ.  Mặc dù không biết tại sao nhưng anh biết chắc chuyện này có liên quan với những người chị của mình.  Họ giải quyết được chuyện này luôn hả?  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, lòng đầy đắc ý.  Có mấy bà chị đáng đồng tiền bát gạo quá chừng!  Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lẽo, còn Trương Minh Vũ thì quá hả hê.  "Tôi đã nói chắc có người nào tốt bụng cứu tôi rồi mà, giờ cô đã tin chưa?", anh hớn hở hỏi.  Đương nhiên phải tranh thủ khịa một phen rồi!  Tần Minh Nguyệt giận đùng đùng, mắt như sắp rực lửa vì giận dữ.  Trong lòng Trương Minh Vũ càng đắc ý hơn.  Anh chẳng những bình chân như vại trước đôi mắt đầy sương giá ấy mà còn thấy hơi buồn cười.  Trương Minh Vũ lại giơ tay nhẹ nhàng chùi mép, chân mày nhướng lên.  Rắc rắc!  Âm thanh thanh thúy truyền đến.  Tần Minh Nguyệt siết chặt hai quả đấm làm phát ra tiếng kêu lanh lảnh.  Cô ta nghiến răng ken két.  Trương Minh Vũ vội vàng nhìn sang chỗ khác.  Chọc không nổi, ghê quá...  Cục trưởng lại thúc giục: "Minh Nguyệt! Sao còn chưa đi!" 

Tần Minh Nguyệt cắn răng, lạnh lùng nói với ánh mắt giận dữ: "Cục trưởng, ông muốn lợi dụng chức vụ làm việc tư à?"  

Trương Minh Vũ ngạc nhiên.  

Một đội trưởng nho nhỏ mà dám nói kiểu đó với cục trưởng?  

Điên rồi hả?  

Nhưng điều làm anh bất ngờ hơn là... cục trưởng không hề bực mình mà còn tỏ ra bất lực!  

Chuyện này...  

Trương Minh Vũ không thể không quan sát Tần Minh Nguyệt.  

Người phụ nữ này không đơn giản chút nào...  

Một lúc sau, cục trưởng nói một cách khó khăn: "Thôi nào Minh Nguyệt, chuyện này tôi đã quyết, nếu cô thấy có gì không ổn có thể xin chỉ thị cấp trên".  

"Nhưng tôi cũng được lệnh từ cấp trên đấy thôi".  

"Người này vô tội!"  

Hít hà!  

Tiếng hít sâu bỗng nhiên vang lên.  

Ba cảnh sát đứng ở cửa thẫn thờ.  

Vết thương trên người họ rành rành ra đó, chứng cứ rõ ràng thế mà!  

Sao lại nói là... vô tội chứ?  

Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, bắt đầu thở mạnh vì tức.  

Cô ta khó chịu kinh khủng!  

Đôi mắt Trương Minh Vũ đầy suy nghĩ.  

Mặc dù không biết tại sao nhưng anh biết chắc chuyện này có liên quan với những người chị của mình.  

Họ giải quyết được chuyện này luôn hả?  

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, lòng đầy đắc ý.  

Có mấy bà chị đáng đồng tiền bát gạo quá chừng!  

Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lẽo, còn Trương Minh Vũ thì quá hả hê.  

"Tôi đã nói chắc có người nào tốt bụng cứu tôi rồi mà, giờ cô đã tin chưa?", anh hớn hở hỏi.  

Đương nhiên phải tranh thủ khịa một phen rồi!  

Tần Minh Nguyệt giận đùng đùng, mắt như sắp rực lửa vì giận dữ.  

Trong lòng Trương Minh Vũ càng đắc ý hơn.  

Anh chẳng những bình chân như vại trước đôi mắt đầy sương giá ấy mà còn thấy hơi buồn cười.  

Trương Minh Vũ lại giơ tay nhẹ nhàng chùi mép, chân mày nhướng lên.  

Rắc rắc!  

Âm thanh thanh thúy truyền đến.  

Tần Minh Nguyệt siết chặt hai quả đấm làm phát ra tiếng kêu lanh lảnh.  

Cô ta nghiến răng ken két.  

Trương Minh Vũ vội vàng nhìn sang chỗ khác.  

Chọc không nổi, ghê quá...  

Cục trưởng lại thúc giục: "Minh Nguyệt! Sao còn chưa đi!" 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Tần Minh Nguyệt cắn răng, lạnh lùng nói với ánh mắt giận dữ: "Cục trưởng, ông muốn lợi dụng chức vụ làm việc tư à?"  Trương Minh Vũ ngạc nhiên.  Một đội trưởng nho nhỏ mà dám nói kiểu đó với cục trưởng?  Điên rồi hả?  Nhưng điều làm anh bất ngờ hơn là... cục trưởng không hề bực mình mà còn tỏ ra bất lực!  Chuyện này...  Trương Minh Vũ không thể không quan sát Tần Minh Nguyệt.  Người phụ nữ này không đơn giản chút nào...  Một lúc sau, cục trưởng nói một cách khó khăn: "Thôi nào Minh Nguyệt, chuyện này tôi đã quyết, nếu cô thấy có gì không ổn có thể xin chỉ thị cấp trên".  "Nhưng tôi cũng được lệnh từ cấp trên đấy thôi".  "Người này vô tội!"  Hít hà!  Tiếng hít sâu bỗng nhiên vang lên.  Ba cảnh sát đứng ở cửa thẫn thờ.  Vết thương trên người họ rành rành ra đó, chứng cứ rõ ràng thế mà!  Sao lại nói là... vô tội chứ?  Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng, bắt đầu thở mạnh vì tức.  Cô ta khó chịu kinh khủng!  Đôi mắt Trương Minh Vũ đầy suy nghĩ.  Mặc dù không biết tại sao nhưng anh biết chắc chuyện này có liên quan với những người chị của mình.  Họ giải quyết được chuyện này luôn hả?  Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, lòng đầy đắc ý.  Có mấy bà chị đáng đồng tiền bát gạo quá chừng!  Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt đầy lạnh lẽo, còn Trương Minh Vũ thì quá hả hê.  "Tôi đã nói chắc có người nào tốt bụng cứu tôi rồi mà, giờ cô đã tin chưa?", anh hớn hở hỏi.  Đương nhiên phải tranh thủ khịa một phen rồi!  Tần Minh Nguyệt giận đùng đùng, mắt như sắp rực lửa vì giận dữ.  Trong lòng Trương Minh Vũ càng đắc ý hơn.  Anh chẳng những bình chân như vại trước đôi mắt đầy sương giá ấy mà còn thấy hơi buồn cười.  Trương Minh Vũ lại giơ tay nhẹ nhàng chùi mép, chân mày nhướng lên.  Rắc rắc!  Âm thanh thanh thúy truyền đến.  Tần Minh Nguyệt siết chặt hai quả đấm làm phát ra tiếng kêu lanh lảnh.  Cô ta nghiến răng ken két.  Trương Minh Vũ vội vàng nhìn sang chỗ khác.  Chọc không nổi, ghê quá...  Cục trưởng lại thúc giục: "Minh Nguyệt! Sao còn chưa đi!" 

Chương 804