Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 808
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Mấy chị tám tiếp đi, em về phòng đã..." Anh chột dạ đứng lên, làm bộ muốn lên lầu. Tô Mang chợt quát: "Đứng lại!" "Ngày mai các chị đi rồi, em có biết bọn chị mất công bao nhiêu mới giúp em được thả nhanh thế không?" "Cô cảnh sát đó chả phải người dễ đối phó đâu". Trương Minh Vũ cảm thấy bất ngờ. Đến Tô Mang cũng nói Tần Minh Nguyệt khó đối phó ư? Liễu Thanh Duyệt cũng phụng phịu: "Đúng đó, em đúng là không có lương tâm!" Hạ Hâm Điềm hùa theo: "Đúng vậy!" Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, bó tay toàn tập. Một lúc sau, anh lên tiếng: "Được rồi, cảm ơn ba chị ạ, em biết các chị đã giúp em rất nhiều ạ". Tô Mang khoanh tay, tỏ ra kiêu ngạo: "Vậy mới được chứ". Trương Minh Vũ tò mò hỏi: "Phải rồi, các chị giúp em được thả bằng cách nào vậy? Em thấy ông cục trưởng vâng dạ với em lắm..." Ba cô gái nhìn nhau, đồng thanh trả lời: "Bí mật". Anh tức tối trừng mắt lên, nói: "Không nói thì thôi, em về đây!" Anh thật sự không ở đây nổi nữa! Nóng quá đi mất! Lần này đến phiên Liễu Thanh Duyệt hét: "Thằng nhóc thối kia, bọn chị cho em đi chưa!" Trương Minh Vũ dừng lại, chẳng biết nói gì hơn. Rốt cuộc mấy bà này tính làm gì đây? Tô Mang cười híp mắt: "Em trai thối, hôm nay bọn chị hi sinh rất nhiều vì em, ngày mai bọn chị đi rồi, em phải mau mau thu phục vợ em đi nhé!" Thu phục... Trương Minh Vũ càng thấy khó hiểu hơn. Cuối cùng là muốn giúp anh gì đây? Chưa đợi anh kịp suy nghĩ thì có tiếng bước chân đều đều từ từ truyền đến. Trương Minh Vũ ngạc nhiên. Quay đầu nhìn lại, đồng tử anh bỗng co rút. Ba chị em Tô Mang khoanh tay tựa vào ghế ngồi, cả ba đều nở nụ cười đắc ý. Họ nhìn nhau, mắt sáng như đèn pha. Nhưng Trương Minh Vũ không thấy được điều đó, lúc này mắt anh trợn trừng như sắp rớt ra ngoài. Vì trước mắt anh là Lâm Kiều Hân đang chậm rãi đi xuống. Cô đã thay quần áo. Cô mặc một chiếc áo choàng tắm đen mỏng, dài đến đùi. Ngoài ra không còn gì khác. Cặp đùi hấp dẫn lộ hết toàn bộ, đã thế còn đi chân trần.
"Mấy chị tám tiếp đi, em về phòng đã..."
Anh chột dạ đứng lên, làm bộ muốn lên lầu.
Tô Mang chợt quát: "Đứng lại!"
"Ngày mai các chị đi rồi, em có biết bọn chị mất công bao nhiêu mới giúp em được thả nhanh thế không?"
"Cô cảnh sát đó chả phải người dễ đối phó đâu".
Trương Minh Vũ cảm thấy bất ngờ.
Đến Tô Mang cũng nói Tần Minh Nguyệt khó đối phó ư?
Liễu Thanh Duyệt cũng phụng phịu: "Đúng đó, em đúng là không có lương tâm!"
Hạ Hâm Điềm hùa theo: "Đúng vậy!"
Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, bó tay toàn tập.
Một lúc sau, anh lên tiếng: "Được rồi, cảm ơn ba chị ạ, em biết các chị đã giúp em rất nhiều ạ".
Tô Mang khoanh tay, tỏ ra kiêu ngạo: "Vậy mới được chứ".
Trương Minh Vũ tò mò hỏi: "Phải rồi, các chị giúp em được thả bằng cách nào vậy? Em thấy ông cục trưởng vâng dạ với em lắm..."
Ba cô gái nhìn nhau, đồng thanh trả lời: "Bí mật".
Anh tức tối trừng mắt lên, nói: "Không nói thì thôi, em về đây!"
Anh thật sự không ở đây nổi nữa!
Nóng quá đi mất!
Lần này đến phiên Liễu Thanh Duyệt hét: "Thằng nhóc thối kia, bọn chị cho em đi chưa!"
Trương Minh Vũ dừng lại, chẳng biết nói gì hơn.
Rốt cuộc mấy bà này tính làm gì đây?
Tô Mang cười híp mắt: "Em trai thối, hôm nay bọn chị hi sinh rất nhiều vì em, ngày mai bọn chị đi rồi, em phải mau mau thu phục vợ em đi nhé!"
Thu phục...
Trương Minh Vũ càng thấy khó hiểu hơn.
Cuối cùng là muốn giúp anh gì đây?
Chưa đợi anh kịp suy nghĩ thì có tiếng bước chân đều đều từ từ truyền đến.
Trương Minh Vũ ngạc nhiên.
Quay đầu nhìn lại, đồng tử anh bỗng co rút.
Ba chị em Tô Mang khoanh tay tựa vào ghế ngồi, cả ba đều nở nụ cười đắc ý.
Họ nhìn nhau, mắt sáng như đèn pha.
Nhưng Trương Minh Vũ không thấy được điều đó, lúc này mắt anh trợn trừng như sắp rớt ra ngoài.
Vì trước mắt anh là Lâm Kiều Hân đang chậm rãi đi xuống.
Cô đã thay quần áo.
Cô mặc một chiếc áo choàng tắm đen mỏng, dài đến đùi.
Ngoài ra không còn gì khác.
Cặp đùi hấp dẫn lộ hết toàn bộ, đã thế còn đi chân trần.
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… "Mấy chị tám tiếp đi, em về phòng đã..." Anh chột dạ đứng lên, làm bộ muốn lên lầu. Tô Mang chợt quát: "Đứng lại!" "Ngày mai các chị đi rồi, em có biết bọn chị mất công bao nhiêu mới giúp em được thả nhanh thế không?" "Cô cảnh sát đó chả phải người dễ đối phó đâu". Trương Minh Vũ cảm thấy bất ngờ. Đến Tô Mang cũng nói Tần Minh Nguyệt khó đối phó ư? Liễu Thanh Duyệt cũng phụng phịu: "Đúng đó, em đúng là không có lương tâm!" Hạ Hâm Điềm hùa theo: "Đúng vậy!" Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, bó tay toàn tập. Một lúc sau, anh lên tiếng: "Được rồi, cảm ơn ba chị ạ, em biết các chị đã giúp em rất nhiều ạ". Tô Mang khoanh tay, tỏ ra kiêu ngạo: "Vậy mới được chứ". Trương Minh Vũ tò mò hỏi: "Phải rồi, các chị giúp em được thả bằng cách nào vậy? Em thấy ông cục trưởng vâng dạ với em lắm..." Ba cô gái nhìn nhau, đồng thanh trả lời: "Bí mật". Anh tức tối trừng mắt lên, nói: "Không nói thì thôi, em về đây!" Anh thật sự không ở đây nổi nữa! Nóng quá đi mất! Lần này đến phiên Liễu Thanh Duyệt hét: "Thằng nhóc thối kia, bọn chị cho em đi chưa!" Trương Minh Vũ dừng lại, chẳng biết nói gì hơn. Rốt cuộc mấy bà này tính làm gì đây? Tô Mang cười híp mắt: "Em trai thối, hôm nay bọn chị hi sinh rất nhiều vì em, ngày mai bọn chị đi rồi, em phải mau mau thu phục vợ em đi nhé!" Thu phục... Trương Minh Vũ càng thấy khó hiểu hơn. Cuối cùng là muốn giúp anh gì đây? Chưa đợi anh kịp suy nghĩ thì có tiếng bước chân đều đều từ từ truyền đến. Trương Minh Vũ ngạc nhiên. Quay đầu nhìn lại, đồng tử anh bỗng co rút. Ba chị em Tô Mang khoanh tay tựa vào ghế ngồi, cả ba đều nở nụ cười đắc ý. Họ nhìn nhau, mắt sáng như đèn pha. Nhưng Trương Minh Vũ không thấy được điều đó, lúc này mắt anh trợn trừng như sắp rớt ra ngoài. Vì trước mắt anh là Lâm Kiều Hân đang chậm rãi đi xuống. Cô đã thay quần áo. Cô mặc một chiếc áo choàng tắm đen mỏng, dài đến đùi. Ngoài ra không còn gì khác. Cặp đùi hấp dẫn lộ hết toàn bộ, đã thế còn đi chân trần.