Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 830
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Giống như tiếng sét đánh ngang tai khiến mấy người Tần Minh Nguyệt đều chết lặng tại chỗ! Cô ta đứng như trời trồng. Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Súng của cô không uy h**p được chúng tôi đâu. Tôi không bỏ đi luôn đã là nể mặt đội tuần tra các cô lắm rồi!” “Hôm nay tôi nhất định phải đi!” “Đợi tôi cứu được vợ tôi về, muốn chém muốn giết tuỳ các cô!” Dứt lời, anh lập tức quay lưng bỏ đi! Tần Minh Nguyệt bị hành động của anh làm cho choáng váng! Chẳng bao lâu sau anh đã bước ra khỏi cổng quán cà phê. Nhưng đúng lúc này, giọng nói êm tai của cô ta lại vang lên: “Chờ đã!” Ánh mắt anh lạnh hẳn xuống! Anh quay người lại, lạnh giọng hỏi: “Cô thực sự muốn ép tôi phải đánh nhau với cô sao?” Tần Minh Nguyệt đuổi tới, bình thản đáp: “Chuyện của anh đợi anh về rồi xử lý!” “Nhưng còn cứu người, tôi cũng phải đi cùng anh!” Nghe thấy cô ta nói vậy, anh không khỏi sững sờ!Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới kịp phản ứng lại được, ánh mắt khẽ xẹt lên vẻ phức tạp. Tần Minh Nguyệt vội vàng hét lên: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi cứu người đi!” Trương Minh Vũ nhìn cô ta chằm chằm rồi trịnh trọng gật đầu đáp: “Được!” Dứt lời, anh lập tức quay người chạy ra ngoài. Long Tam và Long Thất ngồi vào trong chiếc Mercedes, còn anh ngồi ở ghế sau. Cô ta trầm giọng ra lệnh: “Mau báo về cho tổng cục, liên tục cập nhật vị trí. Các anh lái xe đi theo chúng tôi!” “Vâng!” Mấy người cảnh sát cung kính đáp lại. Cô ta cũng trèo lên chiếc Mercedes ngồi. Thấy thế, anh không khỏi giật mình kinh ngạc. Nhưng giờ đây anh cũng chẳng còn tâm trạng nghĩ ngợi gì nhiều. Chẳng mấy chốc Long Tam đã lái xe phóng đi. Xe cảnh sát cũng lặng lẽ theo sau. Một lát sau, Long Tam lấy điện thoại gọi đến một dãy số. “Người đang ở đâu?”, Long Tam nghi hoặc hỏi. Không biết người ở đầu dây bên kia trả lời như thế nào, anh ta vừa nghe xong đã cúp máy ngay tức khắc. “Cậu Minh Vũ, máy bay trực thăng đã bị đội tuần tra chặn lại rồi. Bây giờ chúng đang chạy về biên giới Tây Bắc của Hoa Châu!” Long Tam trầm giọng lên tiếng. Anh cau mày, vội vàng đáp: “Mau đuổi theo!” Long Tam gật đầu, đạp mạnh chân ga! Trong mắt Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ kinh hãi. Cô ta là người đầu tiên phát hiện ra vụ đánh nhau. ha!
Giống như tiếng sét đánh ngang tai khiến mấy người Tần Minh Nguyệt đều chết lặng tại chỗ!
Cô ta đứng như trời trồng.
Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Súng của cô không uy h**p được chúng tôi đâu. Tôi không bỏ đi luôn đã là nể mặt đội tuần tra các cô lắm rồi!”
“Hôm nay tôi nhất định phải đi!”
“Đợi tôi cứu được vợ tôi về, muốn chém muốn giết tuỳ các cô!”
Dứt lời, anh lập tức quay lưng bỏ đi!
Tần Minh Nguyệt bị hành động của anh làm cho choáng váng!
Chẳng bao lâu sau anh đã bước ra khỏi cổng quán cà phê.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói êm tai của cô ta lại vang lên: “Chờ đã!”
Ánh mắt anh lạnh hẳn xuống!
Anh quay người lại, lạnh giọng hỏi: “Cô thực sự muốn ép tôi phải đánh nhau với cô sao?”
Tần Minh Nguyệt đuổi tới, bình thản đáp: “Chuyện của anh đợi anh về rồi xử lý!”
“Nhưng còn cứu người, tôi cũng phải đi cùng anh!”
Nghe thấy cô ta nói vậy, anh không khỏi sững sờ!
Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới kịp phản ứng lại được, ánh mắt khẽ xẹt lên vẻ phức tạp.
Tần Minh Nguyệt vội vàng hét lên: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi cứu người đi!”
Trương Minh Vũ nhìn cô ta chằm chằm rồi trịnh trọng gật đầu đáp: “Được!”
Dứt lời, anh lập tức quay người chạy ra ngoài.
Long Tam và Long Thất ngồi vào trong chiếc Mercedes, còn anh ngồi ở ghế sau.
Cô ta trầm giọng ra lệnh: “Mau báo về cho tổng cục, liên tục cập nhật vị trí. Các anh lái xe đi theo chúng tôi!”
“Vâng!”
Mấy người cảnh sát cung kính đáp lại.
Cô ta cũng trèo lên chiếc Mercedes ngồi.
Thấy thế, anh không khỏi giật mình kinh ngạc.
Nhưng giờ đây anh cũng chẳng còn tâm trạng nghĩ ngợi gì nhiều.
Chẳng mấy chốc Long Tam đã lái xe phóng đi.
Xe cảnh sát cũng lặng lẽ theo sau.
Một lát sau, Long Tam lấy điện thoại gọi đến một dãy số.
“Người đang ở đâu?”, Long Tam nghi hoặc hỏi.
Không biết người ở đầu dây bên kia trả lời như thế nào, anh ta vừa nghe xong đã cúp máy ngay tức khắc.
“Cậu Minh Vũ, máy bay trực thăng đã bị đội tuần tra chặn lại rồi. Bây giờ chúng đang chạy về biên giới Tây Bắc của Hoa Châu!”
Long Tam trầm giọng lên tiếng.
Anh cau mày, vội vàng đáp: “Mau đuổi theo!”
Long Tam gật đầu, đạp mạnh chân ga!
Trong mắt Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ kinh hãi.
Cô ta là người đầu tiên phát hiện ra vụ đánh nhau. ha!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Giống như tiếng sét đánh ngang tai khiến mấy người Tần Minh Nguyệt đều chết lặng tại chỗ! Cô ta đứng như trời trồng. Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Súng của cô không uy h**p được chúng tôi đâu. Tôi không bỏ đi luôn đã là nể mặt đội tuần tra các cô lắm rồi!” “Hôm nay tôi nhất định phải đi!” “Đợi tôi cứu được vợ tôi về, muốn chém muốn giết tuỳ các cô!” Dứt lời, anh lập tức quay lưng bỏ đi! Tần Minh Nguyệt bị hành động của anh làm cho choáng váng! Chẳng bao lâu sau anh đã bước ra khỏi cổng quán cà phê. Nhưng đúng lúc này, giọng nói êm tai của cô ta lại vang lên: “Chờ đã!” Ánh mắt anh lạnh hẳn xuống! Anh quay người lại, lạnh giọng hỏi: “Cô thực sự muốn ép tôi phải đánh nhau với cô sao?” Tần Minh Nguyệt đuổi tới, bình thản đáp: “Chuyện của anh đợi anh về rồi xử lý!” “Nhưng còn cứu người, tôi cũng phải đi cùng anh!” Nghe thấy cô ta nói vậy, anh không khỏi sững sờ!Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới kịp phản ứng lại được, ánh mắt khẽ xẹt lên vẻ phức tạp. Tần Minh Nguyệt vội vàng hét lên: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi cứu người đi!” Trương Minh Vũ nhìn cô ta chằm chằm rồi trịnh trọng gật đầu đáp: “Được!” Dứt lời, anh lập tức quay người chạy ra ngoài. Long Tam và Long Thất ngồi vào trong chiếc Mercedes, còn anh ngồi ở ghế sau. Cô ta trầm giọng ra lệnh: “Mau báo về cho tổng cục, liên tục cập nhật vị trí. Các anh lái xe đi theo chúng tôi!” “Vâng!” Mấy người cảnh sát cung kính đáp lại. Cô ta cũng trèo lên chiếc Mercedes ngồi. Thấy thế, anh không khỏi giật mình kinh ngạc. Nhưng giờ đây anh cũng chẳng còn tâm trạng nghĩ ngợi gì nhiều. Chẳng mấy chốc Long Tam đã lái xe phóng đi. Xe cảnh sát cũng lặng lẽ theo sau. Một lát sau, Long Tam lấy điện thoại gọi đến một dãy số. “Người đang ở đâu?”, Long Tam nghi hoặc hỏi. Không biết người ở đầu dây bên kia trả lời như thế nào, anh ta vừa nghe xong đã cúp máy ngay tức khắc. “Cậu Minh Vũ, máy bay trực thăng đã bị đội tuần tra chặn lại rồi. Bây giờ chúng đang chạy về biên giới Tây Bắc của Hoa Châu!” Long Tam trầm giọng lên tiếng. Anh cau mày, vội vàng đáp: “Mau đuổi theo!” Long Tam gật đầu, đạp mạnh chân ga! Trong mắt Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ kinh hãi. Cô ta là người đầu tiên phát hiện ra vụ đánh nhau. ha!