Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 839

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trái tim cũng hoàn toàn suy sụp!  “A!”  Anh giận dữ gào thét một tiếng, trước mắt mờ dần đi!  Đối với anh mà nói, cảm giác này giống như tra tấn!  Gã cầm đầu bật cười nói: “Ranh con đừng lo. Sẽ đến lượt mày nhanh thôi”.  “Bọn tao hưởng thụ vợ mày trước đã!”  Trong ánh mắt của gã ta tràn đầy miệt thị!  Vẻ kiên quyết trên mặt Lâm Kiều Hân càng thêm mãnh liệt!  Không được!  Anh cắn chặt răng, sắc mặt sa sầm!  Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng nổ trầm đục bỗng nhiên vang lên: “Uỳnh!”  Toàn bộ rừng cây đều rung chuyển.  Tất cả mọi người đồng loạt khiếp sợ.  Bọn họ quay đầu nhìn sang thì thấy có một luồng sáng đang bắn thẳng tới chỗ chiếc máy bay trực thăng!  Đây là…  Trương Minh Vũ bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.  Ai cũng nhìn tới mức ngơ người.  Trợn mắt há hốc mồm nhìn theo luồng sáng kia!  Đó… là thứ gì?  Khoé mắt gã cầm đầu điên cuồng giật giật. Gã ta có một dự cảm chẳng lành!  Cả Long Tam và Long Thất đều trợn tròn mắt!  Ngay sau đó, lửa cháy ngợp trời!  Ầm!  Tiếng nổ ầm chói tai vang lên!  Một cột khói hình nấm xuất hiện ngay vị trí chiếc trực thăng!  Gió thổi cuồn cuộn lập tức biến mất!  Hự!  Mọi người đều hoảng sợ hít một hơi khí lạnh!  Bị cảnh tượng này doạ cho sợ ngây người!  Chuyện này là…  Ai cũng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc trực thăng đã nổ tung thành tro bụi!   Gã cầm đầu đứng chết lặng tại chỗ!  Sao… sao có thể như vậy được?  Gã ta gian nan há hốc mồm, cả người bắt đầu run bần bật!  Trong mắt Lâm Kiều Hân lại dậy sóng, một tia hy vọng dần hiện ra!  Mãi lâu sau, đám người mới dần lấy lại tinh thần!  Khoé miệng Trương Minh Vũ nhếch lên nở nụ cười!  Là ai đang âm thầm giúp đỡ anh?  Anh vội vàng đưa mắt nhìn quanh nhưng vẫn chẳng phát hiện ra bóng dáng nào!  Là đám người mặc đồ đen vừa nãy sao?  

Trái tim cũng hoàn toàn suy sụp!  

“A!”  

Anh giận dữ gào thét một tiếng, trước mắt mờ dần đi!  

Đối với anh mà nói, cảm giác này giống như tra tấn!  

Gã cầm đầu bật cười nói: “Ranh con đừng lo. Sẽ đến lượt mày nhanh thôi”.  

“Bọn tao hưởng thụ vợ mày trước đã!”  

Trong ánh mắt của gã ta tràn đầy miệt thị!  

Vẻ kiên quyết trên mặt Lâm Kiều Hân càng thêm mãnh liệt!  

Không được!  

Anh cắn chặt răng, sắc mặt sa sầm!  

Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng nổ trầm đục bỗng nhiên vang lên: “Uỳnh!”  

Toàn bộ rừng cây đều rung chuyển.  

Tất cả mọi người đồng loạt khiếp sợ.  

Bọn họ quay đầu nhìn sang thì thấy có một luồng sáng đang bắn thẳng tới chỗ chiếc máy bay trực thăng!  

Đây là…  

Trương Minh Vũ bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.  

Ai cũng nhìn tới mức ngơ người.  

Trợn mắt há hốc mồm nhìn theo luồng sáng kia!  

Đó… là thứ gì?  

Khoé mắt gã cầm đầu điên cuồng giật giật. Gã ta có một dự cảm chẳng lành!  

Cả Long Tam và Long Thất đều trợn tròn mắt!  

Ngay sau đó, lửa cháy ngợp trời!  

Ầm!  

Tiếng nổ ầm chói tai vang lên!  

Một cột khói hình nấm xuất hiện ngay vị trí chiếc trực thăng!  

Gió thổi cuồn cuộn lập tức biến mất!  

Hự!  

Mọi người đều hoảng sợ hít một hơi khí lạnh!  

Bị cảnh tượng này doạ cho sợ ngây người!  

Chuyện này là…  

Ai cũng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc trực thăng đã nổ tung thành tro bụi!   

Gã cầm đầu đứng chết lặng tại chỗ!  

Sao… sao có thể như vậy được?  

Gã ta gian nan há hốc mồm, cả người bắt đầu run bần bật!  

Trong mắt Lâm Kiều Hân lại dậy sóng, một tia hy vọng dần hiện ra!  

Mãi lâu sau, đám người mới dần lấy lại tinh thần!  

Khoé miệng Trương Minh Vũ nhếch lên nở nụ cười!  

Là ai đang âm thầm giúp đỡ anh?  

Anh vội vàng đưa mắt nhìn quanh nhưng vẫn chẳng phát hiện ra bóng dáng nào!  

Là đám người mặc đồ đen vừa nãy sao?  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Trái tim cũng hoàn toàn suy sụp!  “A!”  Anh giận dữ gào thét một tiếng, trước mắt mờ dần đi!  Đối với anh mà nói, cảm giác này giống như tra tấn!  Gã cầm đầu bật cười nói: “Ranh con đừng lo. Sẽ đến lượt mày nhanh thôi”.  “Bọn tao hưởng thụ vợ mày trước đã!”  Trong ánh mắt của gã ta tràn đầy miệt thị!  Vẻ kiên quyết trên mặt Lâm Kiều Hân càng thêm mãnh liệt!  Không được!  Anh cắn chặt răng, sắc mặt sa sầm!  Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng nổ trầm đục bỗng nhiên vang lên: “Uỳnh!”  Toàn bộ rừng cây đều rung chuyển.  Tất cả mọi người đồng loạt khiếp sợ.  Bọn họ quay đầu nhìn sang thì thấy có một luồng sáng đang bắn thẳng tới chỗ chiếc máy bay trực thăng!  Đây là…  Trương Minh Vũ bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.  Ai cũng nhìn tới mức ngơ người.  Trợn mắt há hốc mồm nhìn theo luồng sáng kia!  Đó… là thứ gì?  Khoé mắt gã cầm đầu điên cuồng giật giật. Gã ta có một dự cảm chẳng lành!  Cả Long Tam và Long Thất đều trợn tròn mắt!  Ngay sau đó, lửa cháy ngợp trời!  Ầm!  Tiếng nổ ầm chói tai vang lên!  Một cột khói hình nấm xuất hiện ngay vị trí chiếc trực thăng!  Gió thổi cuồn cuộn lập tức biến mất!  Hự!  Mọi người đều hoảng sợ hít một hơi khí lạnh!  Bị cảnh tượng này doạ cho sợ ngây người!  Chuyện này là…  Ai cũng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc trực thăng đã nổ tung thành tro bụi!   Gã cầm đầu đứng chết lặng tại chỗ!  Sao… sao có thể như vậy được?  Gã ta gian nan há hốc mồm, cả người bắt đầu run bần bật!  Trong mắt Lâm Kiều Hân lại dậy sóng, một tia hy vọng dần hiện ra!  Mãi lâu sau, đám người mới dần lấy lại tinh thần!  Khoé miệng Trương Minh Vũ nhếch lên nở nụ cười!  Là ai đang âm thầm giúp đỡ anh?  Anh vội vàng đưa mắt nhìn quanh nhưng vẫn chẳng phát hiện ra bóng dáng nào!  Là đám người mặc đồ đen vừa nãy sao?  

Chương 839