Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…
Chương 841
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dứt lời, vẻ mặt của gã ta trở nên điên cuồng! Thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi hoảng loạn! Đúng vào lúc này, một giọng nói êm tai bất chợt vang lên: “Anh nghĩ giết cô ấy xong thì có thể an toàn thoát ra được sao?” Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều kinh hãi! Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt cũng trở nên mờ mịt! Cô ta ngẩng đầu nhìn sang thì bắt gặp một bóng người mảnh khảnh bước ra khỏi rừng cây! Trương Minh Vũ sửng sốt! Gương mặt trái xoan, buộc tóc đuôi ngựa! Ngũ quan tinh xảo! Đôi mắt mê người, cánh mũi nhỏ xinh, gương mặt trắng nõn nà không chút son phấn! Dáng người cao gầy, đôi chân dài thẳng tắp! Đối phương mặc một chiếc quần da màu đen, áo khoác da không cài khoá, để lộ áo quây ngực màu đen và một chiếc eo nhỏ nhắn! Khoé miệng khẽ cong lên nở nụ cười. Khí chất tự tin, ung dung ngạo nghễ! Tuy ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu trong đáy mắt vẫn không nén nổi kích động! Tay phải đang đỡ ống phóng rốc-két vác trên vai đang bốc khói đen nghi ngút! Tay trái thong dong nghịch một khẩu súng ngắn! Lại là một người đẹp tuyệt trần! Hoàn toàn không hề thua kém Lâm Kiều Hân và Tần Minh Nguyệt! Trương Minh Vũ ngẩn người. Đây là ai?Long Tam và Long Thất đều ngừng cười, vẻ mặt lập tức trở nên cung kính! Gã cầm đầu và Lâm Kiều Hân thấy vậy đều sững sờ! Rõ ràng quả pháo vừa rồi là do cô gái này b*n r*! Một lúc lâu sau, gã ta mới kịp phản ứng lại, nheo mắt nhìn chằm chằm đối phương đầy vẻ giận dữ! Thế nhưng chỉ một ánh nhìn của đối phương đã doạ gã ta hoảng hốt! Gã ta hít một hơi thật sâu, lạnh giọng quát: “Chúng tôi là người của Thần Ẩn! Cô là ai?” Uỳnh! Cô gái kia tiện tay ném ống phóng rốc-két một bên, bình thản đáp: “Dám động tới người của tôi, có là ông trời… cũng không được phép”. Hự! Trương Minh Vũ không khỏi hít một hơi khí lạnh!
Dứt lời, vẻ mặt của gã ta trở nên điên cuồng!
Thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi hoảng loạn!
Đúng vào lúc này, một giọng nói êm tai bất chợt vang lên: “Anh nghĩ giết cô ấy xong thì có thể an toàn thoát ra được sao?”
Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều kinh hãi!
Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt cũng trở nên mờ mịt!
Cô ta ngẩng đầu nhìn sang thì bắt gặp một bóng người mảnh khảnh bước ra khỏi rừng cây!
Trương Minh Vũ sửng sốt!
Gương mặt trái xoan, buộc tóc đuôi ngựa!
Ngũ quan tinh xảo!
Đôi mắt mê người, cánh mũi nhỏ xinh, gương mặt trắng nõn nà không chút son phấn!
Dáng người cao gầy, đôi chân dài thẳng tắp!
Đối phương mặc một chiếc quần da màu đen, áo khoác da không cài khoá, để lộ áo quây ngực màu đen và một chiếc eo nhỏ nhắn!
Khoé miệng khẽ cong lên nở nụ cười.
Khí chất tự tin, ung dung ngạo nghễ!
Tuy ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu trong đáy mắt vẫn không nén nổi kích động!
Tay phải đang đỡ ống phóng rốc-két vác trên vai đang bốc khói đen nghi ngút!
Tay trái thong dong nghịch một khẩu súng ngắn!
Lại là một người đẹp tuyệt trần!
Hoàn toàn không hề thua kém Lâm Kiều Hân và Tần Minh Nguyệt!
Trương Minh Vũ ngẩn người.
Đây là ai?
Long Tam và Long Thất đều ngừng cười, vẻ mặt lập tức trở nên cung kính!
Gã cầm đầu và Lâm Kiều Hân thấy vậy đều sững sờ!
Rõ ràng quả pháo vừa rồi là do cô gái này b*n r*!
Một lúc lâu sau, gã ta mới kịp phản ứng lại, nheo mắt nhìn chằm chằm đối phương đầy vẻ giận dữ!
Thế nhưng chỉ một ánh nhìn của đối phương đã doạ gã ta hoảng hốt!
Gã ta hít một hơi thật sâu, lạnh giọng quát: “Chúng tôi là người của Thần Ẩn! Cô là ai?”
Uỳnh!
Cô gái kia tiện tay ném ống phóng rốc-két một bên, bình thản đáp: “Dám động tới người của tôi, có là ông trời… cũng không được phép”.
Hự!
Trương Minh Vũ không khỏi hít một hơi khí lạnh!
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Dứt lời, vẻ mặt của gã ta trở nên điên cuồng! Thấy thế, Trương Minh Vũ không khỏi hoảng loạn! Đúng vào lúc này, một giọng nói êm tai bất chợt vang lên: “Anh nghĩ giết cô ấy xong thì có thể an toàn thoát ra được sao?” Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều kinh hãi! Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt cũng trở nên mờ mịt! Cô ta ngẩng đầu nhìn sang thì bắt gặp một bóng người mảnh khảnh bước ra khỏi rừng cây! Trương Minh Vũ sửng sốt! Gương mặt trái xoan, buộc tóc đuôi ngựa! Ngũ quan tinh xảo! Đôi mắt mê người, cánh mũi nhỏ xinh, gương mặt trắng nõn nà không chút son phấn! Dáng người cao gầy, đôi chân dài thẳng tắp! Đối phương mặc một chiếc quần da màu đen, áo khoác da không cài khoá, để lộ áo quây ngực màu đen và một chiếc eo nhỏ nhắn! Khoé miệng khẽ cong lên nở nụ cười. Khí chất tự tin, ung dung ngạo nghễ! Tuy ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu trong đáy mắt vẫn không nén nổi kích động! Tay phải đang đỡ ống phóng rốc-két vác trên vai đang bốc khói đen nghi ngút! Tay trái thong dong nghịch một khẩu súng ngắn! Lại là một người đẹp tuyệt trần! Hoàn toàn không hề thua kém Lâm Kiều Hân và Tần Minh Nguyệt! Trương Minh Vũ ngẩn người. Đây là ai?Long Tam và Long Thất đều ngừng cười, vẻ mặt lập tức trở nên cung kính! Gã cầm đầu và Lâm Kiều Hân thấy vậy đều sững sờ! Rõ ràng quả pháo vừa rồi là do cô gái này b*n r*! Một lúc lâu sau, gã ta mới kịp phản ứng lại, nheo mắt nhìn chằm chằm đối phương đầy vẻ giận dữ! Thế nhưng chỉ một ánh nhìn của đối phương đã doạ gã ta hoảng hốt! Gã ta hít một hơi thật sâu, lạnh giọng quát: “Chúng tôi là người của Thần Ẩn! Cô là ai?” Uỳnh! Cô gái kia tiện tay ném ống phóng rốc-két một bên, bình thản đáp: “Dám động tới người của tôi, có là ông trời… cũng không được phép”. Hự! Trương Minh Vũ không khỏi hít một hơi khí lạnh!