Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 843

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Chuyện này…  Trương Minh Vũ choáng váng.  Gã ta bị đau, cả người hơi run lên!  Cũng chính vào giờ phút này!  Đầu của gã ta lộ ra ngoài, mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ!  “Đoàng!”  Tiếng súng vang dội lại nổ lên!  Viên đạn sượt qua đầu Lâm Kiều Hân!  Tiếng kêu gào đau đớn của gã cầm đầu bất chợt im bặt! Trên trán gã xuất hiện một lỗ máu!  Toàn bộ rừng cây đều lặng ngắt như tờ!  Vài sợi tóc dài bay bổng giữa không trung…  Lâm Kiều Hân nhắm chặt mắt lại, cả người không ngừng run lẩy bẩy!  Gã cầm đầu cứng đờ người, hai mắt trợn trừng. Trong mắt tràn ngập vẻ… không cam tâm!  Giây tiếp theo, bàn tay đang bóp cổ cô của gã ta khẽ buông lỏng, cơ thể ngã thẳng tắp ra sau!  Uỳnh!  Tiếng chạm đất trầm đục vang lên!  Lâm Kiều Hân lại bị doạ sợ run rẩy một phen.  Ánh mắt Long Tam và Long Thất đều loé lên vẻ cuồng nhiệt!  Trương Minh Vũ vẫn đứng ngây ra đó.  Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi không nói nên lời!  Năng lực bắn súng này… quá kh*ng b*!  Cô ta quay ngoắt sang nhìn cô gái kia, thấy vẻ mặt đối phương lạnh như băng, cứ như mọi chuyện vừa xảy ra chẳng hề liên quan tới cô ấy!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.  Ngay sau đó, cô gái kia lập tức nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt sáng rực!  Anh liền rùng mình một cái.  Trong lòng chợt xuất hiện một nỗi sợ không tên!  Rốt cuộc… cô ấy là ai?  Thế nhưng anh cũng chẳng có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều mà tức tốc lao vọt lên!  “Cô có sao không?”, anh vội vàng hô lên.  

Chuyện này…  

Trương Minh Vũ choáng váng.  

Gã ta bị đau, cả người hơi run lên!  

Cũng chính vào giờ phút này!  

Đầu của gã ta lộ ra ngoài, mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ!  

“Đoàng!”  

Tiếng súng vang dội lại nổ lên!  

Viên đạn sượt qua đầu Lâm Kiều Hân!  

Tiếng kêu gào đau đớn của gã cầm đầu bất chợt im bặt! Trên trán gã xuất hiện một lỗ máu!  

Toàn bộ rừng cây đều lặng ngắt như tờ!  

Vài sợi tóc dài bay bổng giữa không trung…  

Lâm Kiều Hân nhắm chặt mắt lại, cả người không ngừng run lẩy bẩy!  

Gã cầm đầu cứng đờ người, hai mắt trợn trừng. Trong mắt tràn ngập vẻ… không cam tâm!  

Giây tiếp theo, bàn tay đang bóp cổ cô của gã ta khẽ buông lỏng, cơ thể ngã thẳng tắp ra sau!  

Uỳnh!  

Tiếng chạm đất trầm đục vang lên!  

Lâm Kiều Hân lại bị doạ sợ run rẩy một phen.  

Ánh mắt Long Tam và Long Thất đều loé lên vẻ cuồng nhiệt!  

Trương Minh Vũ vẫn đứng ngây ra đó.  

Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi không nói nên lời!  

Năng lực bắn súng này… quá kh*ng b*!  

Cô ta quay ngoắt sang nhìn cô gái kia, thấy vẻ mặt đối phương lạnh như băng, cứ như mọi chuyện vừa xảy ra chẳng hề liên quan tới cô ấy!  

Ừng ực!  

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.  

Ngay sau đó, cô gái kia lập tức nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt sáng rực!  

Anh liền rùng mình một cái.  

Trong lòng chợt xuất hiện một nỗi sợ không tên!  

Rốt cuộc… cô ấy là ai?  

Thế nhưng anh cũng chẳng có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều mà tức tốc lao vọt lên!  

“Cô có sao không?”, anh vội vàng hô lên.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Chuyện này…  Trương Minh Vũ choáng váng.  Gã ta bị đau, cả người hơi run lên!  Cũng chính vào giờ phút này!  Đầu của gã ta lộ ra ngoài, mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ!  “Đoàng!”  Tiếng súng vang dội lại nổ lên!  Viên đạn sượt qua đầu Lâm Kiều Hân!  Tiếng kêu gào đau đớn của gã cầm đầu bất chợt im bặt! Trên trán gã xuất hiện một lỗ máu!  Toàn bộ rừng cây đều lặng ngắt như tờ!  Vài sợi tóc dài bay bổng giữa không trung…  Lâm Kiều Hân nhắm chặt mắt lại, cả người không ngừng run lẩy bẩy!  Gã cầm đầu cứng đờ người, hai mắt trợn trừng. Trong mắt tràn ngập vẻ… không cam tâm!  Giây tiếp theo, bàn tay đang bóp cổ cô của gã ta khẽ buông lỏng, cơ thể ngã thẳng tắp ra sau!  Uỳnh!  Tiếng chạm đất trầm đục vang lên!  Lâm Kiều Hân lại bị doạ sợ run rẩy một phen.  Ánh mắt Long Tam và Long Thất đều loé lên vẻ cuồng nhiệt!  Trương Minh Vũ vẫn đứng ngây ra đó.  Tần Minh Nguyệt cũng kinh hãi không nói nên lời!  Năng lực bắn súng này… quá kh*ng b*!  Cô ta quay ngoắt sang nhìn cô gái kia, thấy vẻ mặt đối phương lạnh như băng, cứ như mọi chuyện vừa xảy ra chẳng hề liên quan tới cô ấy!  Ừng ực!  Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.  Ngay sau đó, cô gái kia lập tức nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt sáng rực!  Anh liền rùng mình một cái.  Trong lòng chợt xuất hiện một nỗi sợ không tên!  Rốt cuộc… cô ấy là ai?  Thế nhưng anh cũng chẳng có tâm trạng nghĩ ngợi nhiều mà tức tốc lao vọt lên!  “Cô có sao không?”, anh vội vàng hô lên.  

Chương 843