Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 846

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cô ấy vừa dứt lời, cả Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều sửng sốt.  Bảo anh ngồi vào trước sao?  Anh trợn tròn mắt, vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì.  Sau một hồi do dự, cuối cùng cô vẫn nhường chỗ cho anh ngồi vào giữa.  Đợi anh ổn định chỗ ngồi, cô mới ngồi sang bên cạnh.  Tần Minh Nguyệt căm tức nhìn theo, ánh mắt bừng bừng lửa giận.  Thế nhưng cô ta vẫn không thể nói được điều gì.  Kẻ địch từ ngoài kéo đến, quả thực anh không làm gì sai.  Mãi lâu sau, cô ta mới chịu mở cửa ghế lái phụ ngồi vào xe.  Chiếc xe nhanh chóng nổ máy phóng đi.  Lâm Kiều Hân cúi đầu thật thấp, ánh mắt vẫn tràn đầy phức tạp.  Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến cô rất khó tiếp nhận.  Trương Minh Vũ ngồi giữa hai cô gái, cảm giác rất xấu hổ.  Cô gái kia chỉ quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.  Không một ai trông ấy vẻ mặt của cô ấy đã trở nên mất kiểm soát!  Khoé miệng không kìm được nở nụ cười xán lạn.  Hai mắt bừng sáng!  Đường sá xa xôi, cô ấy không khỏi cảm thấy nhàm chán.  Khụ khụ!  Cô ấy ho khan một tiếng, thu lại tầm mắt rồi lại quay đầu nhìn sang cửa sổ!  Mái tóc dài được buộc đuôi ngựa quất thẳng vào mặt Trương Minh Vũ.  Khiến anh bị doạ giật nảy mình!  Một mùi hương kỳ lạ lập tức ập tới!  Trên gương mặt của cô gái hiện lên nét vui sướng, lại lắc lư đuôi tóc khẽ quật vào mặt anh.  Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo.  Cô ấy đang làm gì vậy?  Anh nghiêng đầu nhìn cô ấy, nhưng cô ấy lại chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.  Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy lại tiếp tục hất tóc.  Đuôi tóc lại đập vào mặt anh.  Hương thơm đặc biệt kia…  Trong mắt anh tràn đầy ngờ vực. Anh cứ có cảm giác dường như cô ấy cố ý làm vậy.  Tuy nhiên… đối phương vẫn không chịu nhìn anh.  Cuối cùng, anh chỉ có thể dời mắt nhìn sang nơi khác.  Lâm Kiều Hân vẫn cúi đầu nhớ lại cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, không hề phát hiện ra điều gì lạ thường.  Từng giây từng phút trôi qua.  Trương Minh Vũ bị quật vào mặt nhiều tới mức thấy hơi choáng váng.  Vậy mà từ lúc bắt đầu đến giờ, anh lại chẳng có thể nói được lời nào.  Chẳng biết qua bao lâu sau, chiếc xe mới trở về thành phố.  Trên đường đi, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa nguôi giận. 

Cô ấy vừa dứt lời, cả Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều sửng sốt.  

Bảo anh ngồi vào trước sao?  

Anh trợn tròn mắt, vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì.  

Sau một hồi do dự, cuối cùng cô vẫn nhường chỗ cho anh ngồi vào giữa.  

Đợi anh ổn định chỗ ngồi, cô mới ngồi sang bên cạnh.  

Tần Minh Nguyệt căm tức nhìn theo, ánh mắt bừng bừng lửa giận.  

Thế nhưng cô ta vẫn không thể nói được điều gì.  

Kẻ địch từ ngoài kéo đến, quả thực anh không làm gì sai.  

Mãi lâu sau, cô ta mới chịu mở cửa ghế lái phụ ngồi vào xe.  

Chiếc xe nhanh chóng nổ máy phóng đi.  

Lâm Kiều Hân cúi đầu thật thấp, ánh mắt vẫn tràn đầy phức tạp.  

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến cô rất khó tiếp nhận.  

Trương Minh Vũ ngồi giữa hai cô gái, cảm giác rất xấu hổ.  

Cô gái kia chỉ quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.  

Không một ai trông ấy vẻ mặt của cô ấy đã trở nên mất kiểm soát!  

Khoé miệng không kìm được nở nụ cười xán lạn.  

Hai mắt bừng sáng!  

Đường sá xa xôi, cô ấy không khỏi cảm thấy nhàm chán.  

Khụ khụ!  

Cô ấy ho khan một tiếng, thu lại tầm mắt rồi lại quay đầu nhìn sang cửa sổ!  

Mái tóc dài được buộc đuôi ngựa quất thẳng vào mặt Trương Minh Vũ.  

Khiến anh bị doạ giật nảy mình!  

Một mùi hương kỳ lạ lập tức ập tới!  

Trên gương mặt của cô gái hiện lên nét vui sướng, lại lắc lư đuôi tóc khẽ quật vào mặt anh.  

Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo.  

Cô ấy đang làm gì vậy?  

Anh nghiêng đầu nhìn cô ấy, nhưng cô ấy lại chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.  

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy lại tiếp tục hất tóc.  

Đuôi tóc lại đập vào mặt anh.  

Hương thơm đặc biệt kia…  

Trong mắt anh tràn đầy ngờ vực. Anh cứ có cảm giác dường như cô ấy cố ý làm vậy.  

Tuy nhiên… đối phương vẫn không chịu nhìn anh.  

Cuối cùng, anh chỉ có thể dời mắt nhìn sang nơi khác.  

Lâm Kiều Hân vẫn cúi đầu nhớ lại cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, không hề phát hiện ra điều gì lạ thường.  

Từng giây từng phút trôi qua.  

Trương Minh Vũ bị quật vào mặt nhiều tới mức thấy hơi choáng váng.  

Vậy mà từ lúc bắt đầu đến giờ, anh lại chẳng có thể nói được lời nào.  

Chẳng biết qua bao lâu sau, chiếc xe mới trở về thành phố.  

Trên đường đi, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa nguôi giận. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Cô ấy vừa dứt lời, cả Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều sửng sốt.  Bảo anh ngồi vào trước sao?  Anh trợn tròn mắt, vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì.  Sau một hồi do dự, cuối cùng cô vẫn nhường chỗ cho anh ngồi vào giữa.  Đợi anh ổn định chỗ ngồi, cô mới ngồi sang bên cạnh.  Tần Minh Nguyệt căm tức nhìn theo, ánh mắt bừng bừng lửa giận.  Thế nhưng cô ta vẫn không thể nói được điều gì.  Kẻ địch từ ngoài kéo đến, quả thực anh không làm gì sai.  Mãi lâu sau, cô ta mới chịu mở cửa ghế lái phụ ngồi vào xe.  Chiếc xe nhanh chóng nổ máy phóng đi.  Lâm Kiều Hân cúi đầu thật thấp, ánh mắt vẫn tràn đầy phức tạp.  Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến cô rất khó tiếp nhận.  Trương Minh Vũ ngồi giữa hai cô gái, cảm giác rất xấu hổ.  Cô gái kia chỉ quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.  Không một ai trông ấy vẻ mặt của cô ấy đã trở nên mất kiểm soát!  Khoé miệng không kìm được nở nụ cười xán lạn.  Hai mắt bừng sáng!  Đường sá xa xôi, cô ấy không khỏi cảm thấy nhàm chán.  Khụ khụ!  Cô ấy ho khan một tiếng, thu lại tầm mắt rồi lại quay đầu nhìn sang cửa sổ!  Mái tóc dài được buộc đuôi ngựa quất thẳng vào mặt Trương Minh Vũ.  Khiến anh bị doạ giật nảy mình!  Một mùi hương kỳ lạ lập tức ập tới!  Trên gương mặt của cô gái hiện lên nét vui sướng, lại lắc lư đuôi tóc khẽ quật vào mặt anh.  Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn theo.  Cô ấy đang làm gì vậy?  Anh nghiêng đầu nhìn cô ấy, nhưng cô ấy lại chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.  Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy lại tiếp tục hất tóc.  Đuôi tóc lại đập vào mặt anh.  Hương thơm đặc biệt kia…  Trong mắt anh tràn đầy ngờ vực. Anh cứ có cảm giác dường như cô ấy cố ý làm vậy.  Tuy nhiên… đối phương vẫn không chịu nhìn anh.  Cuối cùng, anh chỉ có thể dời mắt nhìn sang nơi khác.  Lâm Kiều Hân vẫn cúi đầu nhớ lại cảnh tượng nguy hiểm vừa rồi, không hề phát hiện ra điều gì lạ thường.  Từng giây từng phút trôi qua.  Trương Minh Vũ bị quật vào mặt nhiều tới mức thấy hơi choáng váng.  Vậy mà từ lúc bắt đầu đến giờ, anh lại chẳng có thể nói được lời nào.  Chẳng biết qua bao lâu sau, chiếc xe mới trở về thành phố.  Trên đường đi, Tần Minh Nguyệt vẫn chưa nguôi giận. 

Chương 846