Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 881

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gã đeo khuyên môi trào phúng nhìn họ, đùa cợt: "Được, tôi cũng đang rất muốn cho em đánh đây, người đẹp, em mau tới đánh đi nè".  "Có cần roi da không? Hay để tôi chuẩn bị thêm cho em một cây nến?"  Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ một nụ cười lạnh.  Ngay sau đó, chân anh bỗng phát lực, người lao vút về phía gã đeo khuyên môi.  Gã kia ngẩn người, ánh mắt đột nhiên lóe lên sợ hãi.  Tốc độ thật đáng sợ!  Gã hoàn toàn không kịp phản ứng lại thì đã có cảm giác vai bị người ta tóm được.  Giây lát sau, Trương Minh Vũ đã vòng ra sau lưng gã.  Anh nhấc chân, đá một cước.  Gã đeo khuyên môi ngã dập mặt xuống đất, đầu gục ngay trước chân Lâm Kiều Hân.  Ba gã thanh niên khác đều ngây người nhìn.  "Mẹ nó, muốn chết à".  Một trong ba gã nổi giận gầm lên, lao thẳng về phía Trương Minh Vũ.  Hiện giờ, mấy gã người thường đối với Trương Minh Vũ thật chẳng có gì đáng sợ.  Rầm rầm rầm!  Ba tiếng động trầm đục vang lên.  Chỉ mấy giây, ba thanh niên đều ngã xuống đất, đau đớn vặn vẹo thân mình.  Trời đất!  Gã đeo khuyên môi hít hà thật mạnh, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.  Chốc lát sau, Trương Minh Vũ đã bước tới, vươn tay tóm lấy cổ áo của gã đeo khuyên môi. Anh dồn sức nhấc gã lên. Gã thanh niên đeo khuyên môi bị xách lên, đầu vừa lúc treo trước người Lâm Kiều Hân. Gã hết sức bối rối. Hai người này muốn làm gì vậy? Gã định thần nhìn kĩ, đúng lúc thấy gương mặt Lâm Kiều Hân thoáng hiện một tia hưng phấn. Chuyện này... Gã đeo khuyên môi đã hoàn toàn choáng váng. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Nào, thử xem sao!" Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng gật đầu, khẽ cắn răng, vung tay lên. Bốp! Một thanh âm giòn giã vang lên. Một bạt tai giáng thật mạnh xuống mặt gã thanh niên đeo khuyên môi kia.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Gã đeo khuyên môi trào phúng nhìn họ, đùa cợt: "Được, tôi cũng đang rất muốn cho em đánh đây, người đẹp, em mau tới đánh đi nè".  

"Có cần roi da không? Hay để tôi chuẩn bị thêm cho em một cây nến?"  

Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ một nụ cười lạnh.  

Ngay sau đó, chân anh bỗng phát lực, người lao vút về phía gã đeo khuyên môi.  

Gã kia ngẩn người, ánh mắt đột nhiên lóe lên sợ hãi.  

Tốc độ thật đáng sợ!  

Gã hoàn toàn không kịp phản ứng lại thì đã có cảm giác vai bị người ta tóm được.  

Giây lát sau, Trương Minh Vũ đã vòng ra sau lưng gã.  

Anh nhấc chân, đá một cước.  

Gã đeo khuyên môi ngã dập mặt xuống đất, đầu gục ngay trước chân Lâm Kiều Hân.  

Ba gã thanh niên khác đều ngây người nhìn.  

"Mẹ nó, muốn chết à".  

Một trong ba gã nổi giận gầm lên, lao thẳng về phía Trương Minh Vũ.  

Hiện giờ, mấy gã người thường đối với Trương Minh Vũ thật chẳng có gì đáng sợ.  

Rầm rầm rầm!  

Ba tiếng động trầm đục vang lên.  

Chỉ mấy giây, ba thanh niên đều ngã xuống đất, đau đớn vặn vẹo thân mình.  

Trời đất!  

Gã đeo khuyên môi hít hà thật mạnh, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.  

Image removed.

Chốc lát sau, Trương Minh Vũ đã bước tới, vươn tay tóm lấy cổ áo của gã đeo khuyên môi. 

Anh dồn sức nhấc gã lên. 

Gã thanh niên đeo khuyên môi bị xách lên, đầu vừa lúc treo trước người Lâm Kiều Hân. 

Gã hết sức bối rối. 

Hai người này muốn làm gì vậy? 

Gã định thần nhìn kĩ, đúng lúc thấy gương mặt Lâm Kiều Hân thoáng hiện một tia hưng phấn. 

Chuyện này... 

Gã đeo khuyên môi đã hoàn toàn choáng váng. 

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Nào, thử xem sao!" 

Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng gật đầu, khẽ cắn răng, vung tay lên. 

Bốp! 

Một thanh âm giòn giã vang lên. 

Một bạt tai giáng thật mạnh xuống mặt gã thanh niên đeo khuyên môi kia.  

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Gã đeo khuyên môi trào phúng nhìn họ, đùa cợt: "Được, tôi cũng đang rất muốn cho em đánh đây, người đẹp, em mau tới đánh đi nè".  "Có cần roi da không? Hay để tôi chuẩn bị thêm cho em một cây nến?"  Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ một nụ cười lạnh.  Ngay sau đó, chân anh bỗng phát lực, người lao vút về phía gã đeo khuyên môi.  Gã kia ngẩn người, ánh mắt đột nhiên lóe lên sợ hãi.  Tốc độ thật đáng sợ!  Gã hoàn toàn không kịp phản ứng lại thì đã có cảm giác vai bị người ta tóm được.  Giây lát sau, Trương Minh Vũ đã vòng ra sau lưng gã.  Anh nhấc chân, đá một cước.  Gã đeo khuyên môi ngã dập mặt xuống đất, đầu gục ngay trước chân Lâm Kiều Hân.  Ba gã thanh niên khác đều ngây người nhìn.  "Mẹ nó, muốn chết à".  Một trong ba gã nổi giận gầm lên, lao thẳng về phía Trương Minh Vũ.  Hiện giờ, mấy gã người thường đối với Trương Minh Vũ thật chẳng có gì đáng sợ.  Rầm rầm rầm!  Ba tiếng động trầm đục vang lên.  Chỉ mấy giây, ba thanh niên đều ngã xuống đất, đau đớn vặn vẹo thân mình.  Trời đất!  Gã đeo khuyên môi hít hà thật mạnh, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.  Chốc lát sau, Trương Minh Vũ đã bước tới, vươn tay tóm lấy cổ áo của gã đeo khuyên môi. Anh dồn sức nhấc gã lên. Gã thanh niên đeo khuyên môi bị xách lên, đầu vừa lúc treo trước người Lâm Kiều Hân. Gã hết sức bối rối. Hai người này muốn làm gì vậy? Gã định thần nhìn kĩ, đúng lúc thấy gương mặt Lâm Kiều Hân thoáng hiện một tia hưng phấn. Chuyện này... Gã đeo khuyên môi đã hoàn toàn choáng váng. Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Nào, thử xem sao!" Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng gật đầu, khẽ cắn răng, vung tay lên. Bốp! Một thanh âm giòn giã vang lên. Một bạt tai giáng thật mạnh xuống mặt gã thanh niên đeo khuyên môi kia.  

Chương 881