Tác giả:

Chương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu…

Chương 899

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Gương mặt kiều diễm hây hây đỏ, đôi mắt bồ câu thì đầy lo lắng.  "Trương Minh Vũ?"  Lâm Kiều Hân ngỡ ngàng hỏi.  Trương Minh Vũ nhíu mày, thắc mắc hỏi ngược lại: "Sao cô uống rượu?"  Lâm Kiều Hân tóm lấy cánh tay anh, nói: "Tôi mới định gọi cho anh, không ngờ tình cờ gặp anh ở đây".  Gọi cho mình?  Trương Minh Vũ nghi hoặc: "Gọi cho tôi làm gì?"  Lâm Kiều Hân cắn môi, nói với vẻ hơi giận dữ: "Tôi tới đây để đàm phán, vậy mà... họ chuốc rượu tôi nên tôi gọi anh tới đón".  Chuốc rượu?  Trương Minh Vũ hơi nhíu mày, cơn phẫn nộ lập tức dấy lên trong lòng.  "Cô đàm phán gì thế?", anh khó hiểu hỏi.  Lâm Kiều Hân bất lực trả lời: "Doanh thu bán mỹ phẩm đã tăng nên tôi định nghiên cứu về việc vận chuyển mỹ phẩm".  "Nhưng mấy người đó... có ý đồ xấu với tôi".  Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy.  Có ý đồ xấu à?  "Đi thôi, dẫn tôi đi xem", Trương Minh Vũ nhoẻn môi bảo.  Vẻ lo âu trong mắt đã không còn, Lâm Kiều Hân gật đầu lia lịa: "Đi thôi!"  Nói rồi cô dẫn Trương Minh Vũ đến một phòng Vip khác.  Lâm Kiều Hân mở cửa vào.  Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt!  Trương Minh Vũ nhăn mặt. Anh ngẩng đầu, thấy có hai người đàn ông trung niên đang ngồi tại bàn. Cả hai đều lảo đa lảo đảo, có vẻ uống không ít rồi đây. "Sếp Lâm, sao cô đi vệ sinh nhanh thế..." Một người đàn ông đeo kính nghiền ngẫm cười hỏi. Ông ta đang nói giữa chừng thì chú ý tới Trương Minh Vũ sau lưng Lâm Kiều Hân. Hai người nhíu mày đặt ly rượu xuống. Người đeo kính lạnh giọng hỏi: "Ai vậy sếp Lâm?" Lâm Kiều Hân cười hả dạ: "Sếp Đỗ, ông nói phải uống tới khi ông gục mới đồng ý hợp tác đúng không?" "Tôi tìm người tới uống với ông này". Cô nói xong nhẹ nhàng tựa lưng vào tường. 

Gương mặt kiều diễm hây hây đỏ, đôi mắt bồ câu thì đầy lo lắng.  

"Trương Minh Vũ?"  

Lâm Kiều Hân ngỡ ngàng hỏi.  

Trương Minh Vũ nhíu mày, thắc mắc hỏi ngược lại: "Sao cô uống rượu?"  

Lâm Kiều Hân tóm lấy cánh tay anh, nói: "Tôi mới định gọi cho anh, không ngờ tình cờ gặp anh ở đây".  

Gọi cho mình?  

Trương Minh Vũ nghi hoặc: "Gọi cho tôi làm gì?"  

Lâm Kiều Hân cắn môi, nói với vẻ hơi giận dữ: "Tôi tới đây để đàm phán, vậy mà... họ chuốc rượu tôi nên tôi gọi anh tới đón".  

Chuốc rượu?  

Trương Minh Vũ hơi nhíu mày, cơn phẫn nộ lập tức dấy lên trong lòng.  

"Cô đàm phán gì thế?", anh khó hiểu hỏi.  

Lâm Kiều Hân bất lực trả lời: "Doanh thu bán mỹ phẩm đã tăng nên tôi định nghiên cứu về việc vận chuyển mỹ phẩm".  

"Nhưng mấy người đó... có ý đồ xấu với tôi".  

Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy.  

Có ý đồ xấu à?  

"Đi thôi, dẫn tôi đi xem", Trương Minh Vũ nhoẻn môi bảo.  

Vẻ lo âu trong mắt đã không còn, Lâm Kiều Hân gật đầu lia lịa: "Đi thôi!"  

Nói rồi cô dẫn Trương Minh Vũ đến một phòng Vip khác.  

Lâm Kiều Hân mở cửa vào.  

Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt!  

Trương Minh Vũ nhăn mặt. 

Anh ngẩng đầu, thấy có hai người đàn ông trung niên đang ngồi tại bàn. 

Cả hai đều lảo đa lảo đảo, có vẻ uống không ít rồi đây. 

"Sếp Lâm, sao cô đi vệ sinh nhanh thế..." 

Một người đàn ông đeo kính nghiền ngẫm cười hỏi. 

Ông ta đang nói giữa chừng thì chú ý tới Trương Minh Vũ sau lưng Lâm Kiều Hân. 

Hai người nhíu mày đặt ly rượu xuống. 

Người đeo kính lạnh giọng hỏi: "Ai vậy sếp Lâm?" 

Lâm Kiều Hân cười hả dạ: "Sếp Đỗ, ông nói phải uống tới khi ông gục mới đồng ý hợp tác đúng không?" 

"Tôi tìm người tới uống với ông này". 

Cô nói xong nhẹ nhàng tựa lưng vào tường. 

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của TôiTác giả: Tử TôTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 “Choang!” Tiếng cốc nước rơi vỡ vang lên, cả căn phòng yên tĩnh đáng sợ. Trương Minh Vũ kìm nén lửa giận trong lòng, cau mày hỏi: “Cô lại làm cái quái gì vậy?” Có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Dáng vẻ cao sang, nước da trắng mịn, sống mũi tinh xảo, mắt ngọc mày ngài. Mái tóc đen tuyền buông xoã xuống bả vai. Bộ váy ngủ rộng thùng thình cũng không che giấu được dáng người cao gầy gợi cảm của cô, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Mặt Lâm Kiều Hân lạnh tanh, thờ ơ nói: “Đồ anh từng chạm vào khiến tôi thấy bẩn”. Chỉ một câu nói đã khiến Trương Minh Vũ nổi giận bừng bừng. “Chị gái của tôi ơi, tôi đang lau bàn mà! Tôi mới chỉ nhấc cái cốc lên một tí thôi!” “Chê tôi bẩn sao còn ăn cơm tôi nấu làm gì? Tại sao cô còn ngồi lên sofa tôi đã lau?” Trương Minh Vũ bất lực đáp, cảm thấy vô cùng oan ức. Lâm Kiều Hân cười khẩy, lạnh giọng nói: “Đây là giá trị duy nhất của anh”. “Không thích thì cút!” Trương Minh Vũ suýt thì tức nổ phổi, toàn thân run lên vì giận dữ! Anh cắn răng, đấu… Gương mặt kiều diễm hây hây đỏ, đôi mắt bồ câu thì đầy lo lắng.  "Trương Minh Vũ?"  Lâm Kiều Hân ngỡ ngàng hỏi.  Trương Minh Vũ nhíu mày, thắc mắc hỏi ngược lại: "Sao cô uống rượu?"  Lâm Kiều Hân tóm lấy cánh tay anh, nói: "Tôi mới định gọi cho anh, không ngờ tình cờ gặp anh ở đây".  Gọi cho mình?  Trương Minh Vũ nghi hoặc: "Gọi cho tôi làm gì?"  Lâm Kiều Hân cắn môi, nói với vẻ hơi giận dữ: "Tôi tới đây để đàm phán, vậy mà... họ chuốc rượu tôi nên tôi gọi anh tới đón".  Chuốc rượu?  Trương Minh Vũ hơi nhíu mày, cơn phẫn nộ lập tức dấy lên trong lòng.  "Cô đàm phán gì thế?", anh khó hiểu hỏi.  Lâm Kiều Hân bất lực trả lời: "Doanh thu bán mỹ phẩm đã tăng nên tôi định nghiên cứu về việc vận chuyển mỹ phẩm".  "Nhưng mấy người đó... có ý đồ xấu với tôi".  Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy.  Có ý đồ xấu à?  "Đi thôi, dẫn tôi đi xem", Trương Minh Vũ nhoẻn môi bảo.  Vẻ lo âu trong mắt đã không còn, Lâm Kiều Hân gật đầu lia lịa: "Đi thôi!"  Nói rồi cô dẫn Trương Minh Vũ đến một phòng Vip khác.  Lâm Kiều Hân mở cửa vào.  Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt!  Trương Minh Vũ nhăn mặt. Anh ngẩng đầu, thấy có hai người đàn ông trung niên đang ngồi tại bàn. Cả hai đều lảo đa lảo đảo, có vẻ uống không ít rồi đây. "Sếp Lâm, sao cô đi vệ sinh nhanh thế..." Một người đàn ông đeo kính nghiền ngẫm cười hỏi. Ông ta đang nói giữa chừng thì chú ý tới Trương Minh Vũ sau lưng Lâm Kiều Hân. Hai người nhíu mày đặt ly rượu xuống. Người đeo kính lạnh giọng hỏi: "Ai vậy sếp Lâm?" Lâm Kiều Hân cười hả dạ: "Sếp Đỗ, ông nói phải uống tới khi ông gục mới đồng ý hợp tác đúng không?" "Tôi tìm người tới uống với ông này". Cô nói xong nhẹ nhàng tựa lưng vào tường. 

Chương 899